Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dù trong lòng thấy xấu hổ vô cùng, nhưng bí kíp đã dạy thế thì luyện thế, Liễu Kim cũng chẳng còn cách nào khác. Vả lại, đã vất vả có được kỹ năng xịn rồi mà không luyện thì chẳng phải để tuyệt kỹ bám bụi sao? Thế thì lãng phí của giời quá.
Cậu nhìn quanh quất một lượt, trong phòng chỉ có mỗi con rắn nhỏ. Lúc này nó đang nằm bò trên bàn, tự chơi một mình với cái đuôi, vẻ đắc ý lắm.
— Rắn con ơi, mày có muốn đi ngủ không? — Liễu Kim đột ngột lên tiếng, giọng ngọt ngào.
Con rắn nhỏ ngẩng đầu nhìn Liễu Kim, vẻ mặt đầy thắc mắc, rồi nó khẽ lắc đầu nguầy nguậy.
Còn sớm mà đại ca, đang vui.
Liễu Kim cười nham nhở, vớ ngay cái gối ném thẳng về phía nó:
— Anh thấy mày muốn ngủ rồi đấy. Buồn ngủ díp mắt lại rồi kìa. Đằng kia có cái bình hoa, chui vào đó mà ngủ đi. Nhanh!
Nói đoạn, Liễu Kim chỉ tay về phía cái bình sứ nhỏ đang trồng cây trầu bà trên tủ.
Con rắn nhỏ: "..."
Đùa à, cái bình đó bé tí tẹo, chui vào rồi sợ là kẹt mông không ra nổi mất.
Thế nhưng nhìn thấy bộ dạng quái gở và ánh mắt đe dọa của Liễu Kim, con rắn nhỏ bỗng thấy hơi sờ sợ. Nó dứt khoát quay người trườn đi, chui tọt vào trong bình. Cái bình thực sự quá nhỏ, chui được đại bộ phận thân mình vào là đã chật cứng như cá hộp, còn dư ra một mẩu đuôi ngắn không cách nào nhét thêm được nữa.
Con rắn nhỏ uất ức giấu nốt cái đuôi vào dưới đám lá trầu bà, dựng đứng lên giả làm cuống lá, ngụy trang hoàn hảo.
Đúng là một đứa biết điều.
Liễu Kim bấy giờ mới hài lòng mỉm cười, khóa trái cửa phòng lại. Sau khi xác nhận chắc chắn sẽ không có ai (hoặc rắn) nhìn thấy cảnh tượng nhục nhã của mình, cậu mới nằm rạp xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Tứ chi chống đất, vểnh mông lên trời, ngẩng cao đầu như sói hú trăng, mồm há to nhắm thẳng ra ngoài cửa sổ.
Lúc này trời chưa tối hẳn, mặt trăng chưa lên, không có nguyệt hoa để hấp thụ. Nhưng cậu vẫn muốn nghiên cứu thử cách vận hành của năng lực này, xem có thể kết hợp cùng Bế Khí Pháp được không. Một công đôi việc.
Sau một hồi điều chỉnh tới lui, cuối cùng Liễu Kim cũng bày ra được một tư thế trông y hệt một chú chó Husky ngáo ngơ đang đói khát. Cậu ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, há to mồm, vận công hít khí.
Hít hà...
Luồng khí liên tục tràn vào phổi, lồng ngực hơi phồng lên. Ngay sau đó, dường như cậu đã chạm tới một cảm giác đặc biệt nào đó. Liễu Kim phát hiện không khí mình hít vào bỗng mang theo một cảm giác âm ấm nhưng lại thanh mát kỳ lạ, như uống nước đá giữa trưa hè. Đó không phải không khí thông thường, mà dường như là một loại năng lượng đặc biệt.
Chẳng lẽ là Nguyệt hoa (Tinh hoa mặt trăng)?
Liễu Kim kinh ngạc vô cùng.
Vãi thật, ban ngày ban mặt thế này mà cũng có Nguyệt hoa sao?
Nhưng ngẫm kỹ lại thì thấy cũng hợp lý. Ban ngày mặt trăng không hiện rõ nhưng không có nghĩa là nó không tồn tại. Nó vẫn luôn lơ lửng ngoài vũ trụ đối diện với Trái Đất, dĩ nhiên là vẫn luôn phát ra ánh trăng, chỉ có điều ban ngày bị ánh mặt trời che lấp nên không nhiều bằng ban đêm mà thôi.
Lúc này, Nguyệt hoa đi theo luồng không khí tràn vào cơ thể, giúp Liễu Kim cảm nhận được sự thần kỳ của loại năng lượng này. Vừa vào đến người, nó lập tức lan tỏa, thẩm thấu vào từng thớ thịt, khiến ngũ tạng và cơ bắp đều cảm thấy một sự thanh mát dễ chịu, gột rửa bụi trần. Mập mờ, cả cơ thể cậu như bừng tỉnh, lỗ chân lông mở ra điên cuồng nuốt chửng Nguyệt hoa.
Trong phút chốc, cảm giác mệt mỏi biến mất, thay vào đó là một sự sảng khoái khó tả khiến Liễu Kim không kìm được mà để lộ vẻ mặt đầy thỏa mãn đê mê.
— Hửm?
Đột nhiên, Liễu Kim cảm thấy có gì đó sai sai. Cảm giác như có ai đang nhìn chằm chằm vào cái mông đang chổng lên trời của mình.
Cậu liếc mắt nhìn ra cửa sổ, và rồi thấy một khuôn mặt già nua nhăn nheo đang lù lù ở đó. Nhìn kỹ lại...
Vãi chưởng, là ông cụ Mao!
Biểu cảm sung sướng trên mặt Liễu Kim lập tức đông cứng lại, hóa đá.
— Cậu đang làm cái trò khỉ gì thế? Tập Yoga à? — Ông cụ Mao trố mắt nhìn Liễu Kim qua song cửa sổ.
Liễu Kim vội vàng bò dậy, chỉnh lại quần áo xộc xệch, gượng cười méo xệch:
— Cháu... cháu đang tu hành ạ.
— Tu hành? Ta thấy cậu giống chó đang động đực thì có.
— Kìa người, tu hành thật mà! Cháu chỉ là có trí tưởng tượng hơi phong phú chút thôi. Cháu đang nghiên cứu xem có thể kết hợp Hô Hấp Pháp (của người) với Thôn Nguyệt Pháp (của loài yêu) lại với nhau không, xem hiệu quả có tốt hơn không ấy mà. — Liễu Kim nghiêm túc giải thích, cố vớt vát chút thể diện.
Ông cụ Mao bật cười:
— Cậu đúng là giỏi tưởng tượng thật đấy. Tuy có câu 'vạn pháp tu hành, thù đồ đồng quy' (trăm sông đổ về một biển), nhưng không phải môn tu hành nào cũng có thể lấy ra làm nồi lẩu thập cẩm được đâu. Người và yêu vốn có bản chất kinh mạch khác biệt, sao có thể trộn lẫn được? Cậu muốn bị tẩu hỏa nhập ma, nổ tan xác chắc?
Nhớ lại thành công vừa rồi, Liễu Kim lập tức phản bác:
— Cũng không hẳn đâu ạ, vừa nãy cháu cảm nhận được Nguyệt hoa thật mà, hình như có thể kết hợp được đấy. Phê lắm.
— Nói năng bừa bãi! Ý tưởng này của cậu quá sức điên rồ. Con người không có 'Yêu Đan' thì nuốt trăng kiểu gì?
Ông cụ Mao cau mày. Ông cho rằng cái thói tu hành "tự chế" lung tung này cần phải được chấn chỉnh ngay lập tức, nếu không sẽ sớm lệch khỏi chính đạo, rơi vào bàng môn tả đạo, biến thành quái vật mất.
— Thật sự được mà, không tin cháu làm demo cho người xem. — Liễu Kim bắt đầu bướng bỉnh. Dù tư thế có hơi nhục nhã thật, nhưng thành quả cậu dày công nghiên cứu thì không cho phép ai nghi ngờ.
Cậu lại nằm rạp xuống, vểnh mông, há mồm, bắt đầu đớp Nguyệt hoa hùng hục.
Hít...
Một luồng không khí được nuốt vào, đi kèm là từng sợi Nguyệt hoa li ti lấp lánh (chỉ người có thiên nhãn mới thấy). Cảm giác bồi bổ cơ thể lại xuất hiện, dù Liễu Kim đã cố kìm nén nhưng khuôn mặt vẫn không tự chủ được mà để lộ vẻ sướng rơn, mắt lim dim.
Ông cụ Mao: (⊙_⊙)
Vãi chưởng! Được thật kìa!
Con người sao có thể trực tiếp nuốt được Nguyệt hoa vào bụng như ăn cơm thế kia? Đây là chuyện căn bản không thể xảy ra được! Cơ thể phàm thai sẽ bị năng lượng âm hàn của mặt trăng làm đóng băng kinh mạch ngay lập tức.
Trừ khi...
Ánh mắt Mao lão đột ngột ngưng tụ, một tia kim quang lóe lên trong đáy mắt. Liễu Kim trong tư thế đầy nhục nhã kia dường như bị ông nhìn thấu hoàn toàn từ trong ra ngoài. Ngay sau đó, ông cụ hoàn toàn đứng hình.
Là người thật, không phải yêu quái đội lốt. Nhưng kinh mạch và đan điền của thằng nhóc này... quái dị quá.
Nuốt... Thổi... Nuốt... Thổi...
Không khí và Nguyệt hoa liên tục ra vào miệng Liễu Kim tạo thành một vòng tuần hoàn. Cậu hấp thụ tinh hoa, thải ra phế khí, dần dần đâm ra nghiện, chẳng còn tâm trí đâu mà tranh luận với ông cụ hay giữ hình tượng nữa.
Thấy Liễu Kim đang chìm đắm vào việc tu luyện (hay là phê thuốc), ông cụ Mao khẽ khựng lại rồi bước hẳn vào trong phòng qua đường cửa chính để quan sát ở cự ly gần. Ngay cả con rắn nhỏ cũng lén lút thò cái đầu bé xíu ra khỏi bình hoa, đôi mắt linh động của nó cũng tràn đầy vẻ kinh ngạc không tin nổi.
Thằng cha này... là đồng loại của mình sao?
Một lát sau, Liễu Kim sực tỉnh, vội vàng ngừng tu luyện, bò dậy lau nước miếng, nói:
— Người xem, chẳng phải là được sao? Có vấn đề gì đâu ạ? Cháu thấy khỏe re.
Ông cụ Mao im lặng hồi lâu, vuốt râu suy tư mới mở lời:
— Ta nhìn không thấu cậu, quả nhiên là có nguyên do cả. Thằng nhóc cậu... có chút không giống người cho lắm.
Hửm?
Liễu Kim không phục, nhảy dựng lên:
— Người đang nghi ngờ nhân phẩm và thân phận của cháu đấy à? Cháu đây máu đỏ da vàng, con rồng cháu tiên, người công dân gương mẫu chính hiệu nhé, ai dám phản đối chứ!
— Thôi được rồi, sở hữu một cơ thể thần dị như vậy cũng là cơ duyên ngàn năm có một của cậu. Ta đã quan sát nhịp điệu tu luyện của cậu, cả Hô Hấp Pháp và Thôn Nguyệt Pháp này đều là những phương pháp tu luyện thuần túy nhất, cảm giác khá giống với thuật Luyện Khí cổ xưa thời thượng cổ. Ưu điểm của pháp môn này là có thể tôi luyện toàn thân, mình đồng da sắt, nhưng nhược điểm là không đi kèm bất kỳ thần thông phép thuật hoa mỹ nào, cực kỳ đơn điệu và nhàm chán.
Ông cụ Mao nói tiếp, giọng nghiêm túc.
Liễu Kim ngẩn ra:
— Thế là tốt hay không tốt ạ?
Mao lão đáp:
— Khó nói lắm. Thường thì kiểu tu hành "trâu bò" này tiến triển rất chậm, mấy chục năm chưa chắc đã luyện ra được trò trống gì, nên mới dần bị đào thải bởi các pháp thuật nhanh gọn. Nhưng nếu thực sự kiên trì luyện thành thì uy năng lại vô cùng to lớn, lấy lực phá xảo. Lúc trước ta còn đang cân nhắc xem nên chỉ điểm cho cậu thế nào cho phù hợp, giờ thì có rồi. Cậu có muốn luyện võ không?
Nói đoạn, ông cụ Mao nhìn Liễu Kim bằng ánh mắt rực sáng đầy kỳ vọng.
Liễu Kim thắc mắc:
— Luyện võ? Đấm đá chân tay á? Lẽ nào người không định dạy cháu pháp thuật hô mưa gọi gió hay bắt ma trừ tà sao?
Ông cụ Mao cười khà khà:
— Cậu đã nghe câu 'nhất lực phá vạn pháp' chưa? Bất kể là yêu ma quỷ quái hay pháp thuật cao siêu gì, chỉ cần sức mạnh và tốc độ của cậu vượt quá giới hạn chịu đựng của nó, cậu đều có thể đập chết nó bằng một cú đấm. Phương pháp này ta gọi là: Vật lý siêu độ.
Mắt Liễu Kim sáng rực lên.
Nghe thôi đã thấy hừng hực khí thế rồi! Pháp thuật tuy ảo diệu thật, nhưng vật lý thì lại cực kỳ thực tế và mạnh mẽ, không sợ bị cấm khẩu hay hết mana. Hơn nữa pháp thuật thì cứ trêu chọc hệ thống là có, còn tấn công vật lý thì dường như hệ thống không cho. Nếu học được món này, chắc chắn sẽ là một đòn át chủ bài để lật kèo lúc hiểm nghèo.
— Muốn ạ! Ông cụ ơi, đây là môn võ thần thánh gì thế?
Liễu Kim vội vàng gật đầu hỏi tới tấp như gà mổ thóc.
Ông cụ Mao nghiêm mặt, ưỡn ngực, dõng dạc đáp từng chữ một:
— Khí Thôn Sơn Hà Vô Song Đại Lực Kinh Thần Trấn Ma Cổn Đao Nhục Thần Công.
Liễu Kim: "..."
Tên dài vãi chưởng! Nghe như lừa đảo đa cấp vậy.