Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

— Ông cụ này, cháu cứ cảm giác như người đang mắng cháu thì phải? Cái tên võ công dài ngoằng đó nghe cứ như "lừa đảo đa cấp" vậy. — Liễu Kim mặt đầy vẻ bất mãn nhìn ông cụ.

— Có đâu? Ta nói thật lòng mà, môn thần công này lợi hại vô cùng, tuyệt đối sẽ làm cậu hài lòng. — Ông cụ Mao trị trọng giải thích, mặt không đỏ tim không đập.

— Cháu chẳng thấy thế. Nghe cái tên 'Cổn Đao Nhục' là thấy chẳng ra làm sao rồi, lợi hại ở chỗ nào chứ? Cháu muốn làm soái ca, không muốn làm bao cát.

— Thịt lăn đao mới là thứ dữ đấy! Chặt không đứt, đánh không chết, nấu không nhừ, ai cũng chẳng làm gì được cậu, thế không đủ oai phong bất tử sao?

Liễu Kim: "..."
Nghe cũng... hợp lý phết.

— À đúng rồi, suýt nữa quên chính sự. Tối nay có việc quan trọng cần cậu giúp một tay đấy. — Ông cụ Mao đột ngột chuyển chủ đề, mặt trở nên nghiêm túc.

Liễu Kim tò mò:
— Việc gì ạ?

Ông cụ Mao thở dài:
— Chuyện về đứa cháu gái Phỉ Phỉ của ta. Con bé bị tiên thiên bất túc, ta định tối nay sẽ dùng Bổ Thiên Đan để bù đắp bản nguyên, tẩy tủy phạt mao cho nó. Nhưng có một vấn đề: con bé từ lúc còn trong bụng mẹ đã gặp tai kiếp, bị âm khí quấn thân cực nặng, bấy lâu nay đều do ta phong ấn lại trong kinh mạch. Một khi giải phong để trị liệu, luồng âm khí tinh thuần đó thoát ra chắc chắn sẽ dẫn dụ đám đồ dơ bẩn thèm khát kéo tới như ruồi thấy mật.

— Ta phải tập trung toàn lực hộ pháp cho con bé nên không thể phân tâm rời tay, vì vậy cần người trấn giữ cửa chính và chặn đường hậu viện. Đệ tử ta hiện chỉ có thằng Thiết Khuê ở đây, thực lực nó có hạn, nên ta cần cậu giúp một tay.

Liễu Kim vỗ ngực khẳng khái đáp:
— Chuyện này thì người cứ yên tâm. Muốn vượt qua phòng tuyến của cháu thì chúng phải bước qua xác cháu trước. Cháu bảo kê, uy tín luôn!

— Được, đa tạ cậu. — Ông cụ hiếm khi trị trọng cảm ơn như vậy, điều này khiến Liễu Kim có chút không quen, và cũng cảm thấy áp lực đè nặng.

Thời gian trôi qua, màn đêm bắt đầu bao trùm xuống thành phố Chương Giang.

Theo sự sắp xếp, Huỳnh Thiết Khuê trấn giữ cửa chính – nơi có Thần giữ cửa (Môn Thần) dán sẵn nên áp lực nhẹ hơn. Còn Liễu Kim được giao trọng trách trấn giữ đường hậu viện – nơi âm khí dễ tụ nhất. Biết Liễu Kim thực lực thực tế còn mạnh và "quái" hơn cả đồ đệ mình, ông cụ mới yên tâm giao cho cậu vị trí tử huyệt này.

Phía sau hậu viện là một khu dân cư cũ kỹ, hoang vắng. Khi trời tối mịt, nơi này trở nên im ắng đến phát sợ, gió thổi u u, dù không có ma thì nhìn vào cũng thấy lạnh sống lưng.

Liễu Kim xách cái ghế đẩu ra ngồi chắn giữa lối đi, bày biện đống đồ nhắm: đậu phộng rang muối, chân giò hun khói, thịt đầu heo luộc, chân gà ngâm sả tắc... rồi bật một lon bia tách một cái, ngồi đối ẩm với con rắn nhỏ, dáng vẻ thong dong như đang đi picnic chẳng hề bận tâm đến xung quanh.

Thực tế, Liễu Kim không hề chủ quan. Cậu đã sớm ra lệnh cho con rắn nhỏ bí mật tỏa yêu khí ra để uy hiếp tứ phương. Con rắn này vốn là xà yêu trăm năm sắp hóa Giao, thực lực đủ để khiến đám cô hồn dã quỷ tầm thường sợ vỡ mật chạy mất dép. Còn những thứ lợi hại hơn thì chắc là không có nhiều, nếu không ông cụ Mao cũng chẳng thể ngồi yên ở đây mấy chục năm được.

Một lát sau, một mùi dược hương ngào ngạt lan tỏa từ trong phòng. Chắc là ông cụ đã bắt đầu khai lò luyện đan và hành pháp. Liễu Kim liếc nhìn vào trong, thầm cảm thán không biết bao giờ mình mới có bản lĩnh thượng thừa như ông cụ, ngay cả người đang bên bờ vực cái chết cũng có thể nghịch thiên cải mệnh.

Đang mải suy nghĩ thì bỗng...

Vù u u...

Một luồng khí lạnh lẽo thấu xương, đen kịt như mực tràn ra từ khe cửa phòng, chỉ chớp mắt, cả đại viện bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, nhiệt độ giảm xuống âm độ. Cây cối trong vườn rủ xuống héo hon ngay lập tức.

Liễu Kim há hốc mồm kinh ngạc, rùng mình:
— Mẹ kiếp, đây mà gọi là âm khí quấn thân thôi à? Bảo là cái máy điều hòa âm phủ hay nguồn phát tán phóng xạ thì đúng hơn! Con bé đó là người hay là quỷ thai thế?

Chẳng trách lại thu hút ma quỷ. Luồng khí này tinh khiết đến mức Liễu Kim đứng xa cũng cảm thấy rợn người. Đây đúng là miếng mồi ngon nhất, thuốc bổ đại bổ đối với đám linh thể hệ âm.

Cậu không dám uống rượu nữa, đặt lon bia xuống, dặn con rắn nhỏ:
— Tỉnh táo vào, có biến rồi. Đừng có để ông đây mất mặt.

Con rắn nhỏ hiện ra nguyên thần, thè lưỡi liếm môi, bảo:
— Chủ nhân, âm khí này thuần khiết quá, lại còn kèm theo cả Tiên thiên dương khí nữa, tôi cũng có thể hấp thụ được để tu luyện.

— Ồ? — Liễu Kim ngạc nhiên: — Mày cũng dùng được à?

— Đồ tốt thế này mà bỏ phí để nó tan biến thì đúng là tội lỗi. Phải chi người bảo sớm để tôi đứng sát đó mà húp cho sướng.

— Vãi thật, thế thì còn không mau húp đi, đừng để lãng phí! Húp sạch cho tao! — Liễu Kim trừng mắt ra lệnh.

Nguyên thần con rắn nhập lại vào thể xác, thân hình nó bắt đầu phình to ra như cái thùng nước, há to cái mồm máu như hố đen vũ trụ hút lấy luồng âm khí đang cuồn cuộn đổ ra.

Tuy nhiên, lượng âm khí này quá dồi dào, cứ liên tục tuôn ra không dứt như đê vỡ, dù con rắn có nuốt nhanh đến mấy thì sương mù vẫn không hề thưa đi chút nào.

Liễu Kim thật sự cạn lời. Ông cụ Mao đúng là không thành thật chút nào, vấn đề của cháu gái ông chắc chắn không chỉ đơn giản là tiên thiên bất túc đâu. Đây là cái thể chất quái quỷ gì vậy?

Bất chợt, nguyên thần con rắn lại xuất khiếu, cảnh báo:
— Chủ nhân, có âm loại đang áp sát với số lượng lớn.

Liễu Kim lập tức bật dậy, nhảy phắt lên tường rào nhìn ra ngoài. Tiếng báo Ting! Ting! của ông bạn hệ thống lại vang lên liên hồi:

[Ting! Phía trước bên phải ba mươi lăm mét, du hồn thành đàn, đám quỷ rác rưởi, ăn vào vô vị như nhai sáp nến, dành cho bạn.]

Liễu Kim mắng thầm:
— Đã vô vị thì mày báo cái khỉ gì thế hả hệ thống báo đời? Làm tao giật cả mình.

Cậu nhìn theo hướng đó thì thấy bóng người chập chờn, đen kịt cả một vùng, ít nhất cũng phải vài chục con đang lờ đờ tiến tới. Đây mới chỉ là đợt đầu, chắc chắn lát nữa sẽ còn nhiều con khác bị dẫn dụ tới bởi mùi "thơm" của âm khí.

Quan sát kỹ, Liễu Kim nhận ra điều bất thường. Đám quỷ này dường như không có ý thức, chúng cứ lờ đờ bay thẳng về phía trước theo bản năng như thiêu thân lao vào lửa.

Là Tàn Hồn!

Đây là những mảnh vỡ linh hồn không hoàn chỉnh, đã hoàn toàn mất đi cơ hội luân hồi, chỉ có thể chờ đợi tan biến vào hư không. Vì âm khí ở đây quá mạnh nên chúng theo bản năng tìm tới để được nuôi dưỡng. Thế nhưng đối với hạng tàn hồn này, việc tiếp tục tồn tại chỉ là một nỗi bi ai, hơn nữa còn gây hại cho người sống nếu vô tình va phải.

Cách xử lý tốt nhất chính là giúp chúng giải thoát hoàn toàn.

Khẽ thở dài một tiếng, Liễu Kim rút thanh Phá Vân Đao ra, lặng lẽ chờ đợi. Ngay khi đám tàn hồn tiến lại gần phạm vi công kích, cậu vọt tới như một cơn lốc, đao chém loạn xạ. Dưới uy lực của thanh bảo đao và Sát Khí, gần như một đao là một mạng. Vài chục cái tàn hồn nhanh chóng bị chém tan xác pháo, biến thành hư vô.

Sau đó, thỉnh thoảng lại có vài con tàn hồn lẻ tẻ kéo đến nhưng không gây ra chút đe dọa nào. Đúng lúc Liễu Kim nghĩ rằng chắc chỉ đến thế này thôi, đêm nay dễ ăn rồi, thì con rắn khổng lồ đột ngột ngừng nuốt âm khí, nó dựng đứng thân mình lên cao, vảy dựng ngược, tỏa ra sát khí hung bạo để cảnh cáo.

— Chủ nhân, cẩn thận! Có tà vật mạnh đang áp sát, rất nguy hiểm!

— Tà vật? Chốn này mà cũng có tà... Ơ!

Đột nhiên, một bóng ma đỏ rực hiện ra ngay trước mặt Liễu Kim, lơ lửng trên không trung. Đây là người quen – chính là mụ tân nương quỷ treo cổ kia!

— Vãi thật, cô cũng đến góp vui đấy à? — Liễu Kim nghệt mặt ra. Mụ này chẳng phải cùng hội cùng thuyền, được ông cụ Mao bảo kê ở công viên sao? Không lẽ lại định làm trò phản bội "gà nhà đá nhau" ở đây?

— Chờ đợi bao nhiêu năm, cuối cùng cũng đến ngày này. Âm khí Cửu Âm Tuyệt Mạch...

Nữ quỷ tân nương nhìn về phía gian phòng ông cụ Mao đang trị liệu, đôi mắt lồi ra ánh lên vẻ tham lam và hưng phấn tột độ, nước dãi chảy ròng ròng.

Liễu Kim giật mình, cảnh giác nắm chặt đao nhìn nữ quỷ:
— Cô có ý gì? Muốn tạo phản à?

Diêm Tuyết Cầm nhìn Liễu Kim, rồi liếc xéo qua con rắn khổng lồ đang gầm gừ, giọng lạnh thấu xương:
— Cút ngay cho ta, nể tình ngươi quen biết lão Mao, ta tha mạng. Nếu không đừng trách ta ra tay tàn độc. Ta đợi ngày này lâu lắm rồi.

Liễu Kim trợn mắt:
— Cô định giở trò đồi bại gì với con bé đấy? Tôi cảnh cáo cô, đây là địa bàn của...

— Hừ! Lắm lời!

Nữ quỷ lạnh lùng hừ một tiếng, phất tay áo đỏ. Liễu Kim lập tức cảm thấy cổ mình bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt cứng, nhấc bổng lên không trung, không thể hít thở.

Thế nhưng chút trò mèo này thì có tác dụng gì với cậu? Bế Khí Pháp lập tức vận chuyển, phổi cậu vẫn hoạt động bình thường như không có chuyện gì xảy ra.

Liễu Kim thầm mắng:
Đậu xanh, cô ta định bóp cổ tao đến bao giờ? Tưởng thế là ngầu à?

Cậu cũng chẳng thèm khách sáo nữa, vận Sát Khí lên đao, vung tay chém thẳng một nhát vào hư không.

Phập!

Dây đứt, Liễu Kim rơi xuống đất. Hắn không dừng lại mà lao tới chém tiếp vào người nữ quỷ.

Tuy nhiên, nhát đao chém vào người nữ quỷ lại bị một lớp âm khí đỏ rực dày đặc như tường thép chặn đứng Keng! một tiếng, ngay cả cơ thể của ả cũng không chạm vào được. Nữ quỷ cười lạnh đầy khinh bỉ. Lần trước ở công viên ả đã biết tỏng thực lực của thằng nhóc này rồi, chỉ là hạng tép riu biết chút mẹo vặt mà thôi.

— Muốn chết thì ta cho ngươi toại nguyện!

Liễu Kim cũng nở một nụ cười lạnh tương tự, đầy vẻ chế giễu:
— Để xem ai chết trước!

Sau đó là nhát đao thứ hai.

Nhát đao này, Sát Khí Tiểu Thành toàn lực bộc phát, lưỡi đao đỏ rực như máu, xé toạc màn đêm!

Xoẹt!

Một tiếng xé vải chói tai vang lên. Lớp phòng ngự âm khí vỡ tan tành.

Một nửa khuôn mặt xinh đẹp của nữ quỷ tân nương bị chém bay mất xác, để lộ ra hộp sọ trắng hếu bên trong.

Nữ quỷ: "???"