Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Xoảng!

Một cái bát sứ nữa lại vỡ tan thành từng mảnh trong tay Liễu Kim, đây đã là cái thứ không biết bao nhiêu rồi. Bên cạnh cậu, một đống mảnh sành vụn đã chất cao như núi, đủ mọi loại bát đĩa thượng vàng hạ cám từ bát ăn cơm đến đĩa đựng thức ăn.

Thế nhưng Liễu Kim chẳng mảy may bận tâm hay xót của, cậu thản nhiên vớ lấy cái tiếp theo từ tay người hỗ trợ. Sau hai ngày khổ luyện "cầm kỳ thi họa" (thực ra là cầm bát đập bát), tiến bộ của Liễu Kim vô cùng rõ rệt. Cậu đã có thể đi đứng nhẹ nhàng như người bình thường mà không còn lo lắng chuyện dẫm thủng nền đá hoa cương hay bóp nát tay nắm cửa nữa.

Việc kiểm soát Khí Huyết Thần Lực (bước Cử trọng nhược khinh) bắt đầu từ những vật dụng lớn rồi nhỏ dần, mỏng manh dần. Đợi đến lúc nào Liễu Kim có thể một tay vỗ nát bên trong miếng đậu phụ non mà hình dáng bên ngoài vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ, thì lúc đó mới gọi là thực sự làm chủ được luồng thần lực cuồng bạo này.

Hiện tại, cậu đang dừng lại ở giai đoạn sơ cấp: "Nắn bát không vỡ".

Dù việc này khá tẻ nhạt và tốn kém, nhưng Liễu Kim lại vô cùng tận hưởng. Cậu đã cảm nhận được sự tuyệt diệu và những lợi ích to lớn mà thần lực mang lại.

Ví như Sát Khí, tuy rất trâu bò, chém sắt như bùn nhưng lại là kiểu "được một vố rồi thôi", bộc phát xong là cạn kiệt năng lượng, phải mất cả ngày trời mới hồi phục lại được. Khí Huyết Thần Lực thì khác, đây là sức mạnh tiềm tàng sinh ra từ chính tế bào cơ thể cậu, dù có bùng nổ một lần vẫn có thể tiếp tục phát động liên miên bất tuyệt, độ bền bỉ ăn đứt Sát Khí. Hơn nữa, dù mới chỉ là sức mạnh của cánh cửa thứ nhất (Khai Môn), nó đã có thể sánh ngang với Sát Khí ở mức Đại Thành về sức công phá, lại còn nhiều diệu dụng hơn khiến Liễu Kim càng dùng càng mê.

Điều thần kỳ nhất là Khí Huyết Thần Lực ẩn sâu trong Thiên Tạng Chi Môn, bình thường nếu không chủ động vận hành thì người ngoài căn bản không thể cảm nhận được chút dao động khí tức nào. Đây chính là công cụ hoàn hảo để chơi trò "giả heo ăn thịt hổ", lừa tình thiên hạ.

Xoảng!

Hơi quá tay một chút, chưa kịp thu lực là cái bát lại đi đời nhà ma. Cậu tiện tay ném mảnh vụn đi rồi vớ cái tiếp theo. Liễu Kim vừa chậm rãi điều chỉnh lực đạo, vừa nhìn cô bé Mao Phỉ Phỉ đang ngoan ngoãn đứng bên cạnh đưa bát cho mình, cười hỏi:
— Phỉ Phỉ, con vẫn đang đi học chứ?

Mao Phỉ Phỉ gật đầu:
— Dạ, con đang học năm hai Đại học Y khoa Trung Hải ạ.

— Có bạn trai chưa? — Liễu Kim hỏi tới, mắt sáng lên.

Mao Phỉ Phỉ đỏ bừng mặt, vội vàng lắc đầu nguầy nguậy:
— Làm gì có ạ. Trước đây sức khỏe con không tốt, việc học cũng thất thường, phần lớn thời gian đều ở nhà tĩnh dưỡng nên chẳng có mấy bạn bè, nói gì đến bạn trai.

Liễu Kim tặc lưỡi, lắc đầu:
— Thế là không được rồi. Phải tranh thủ lúc còn trẻ, thanh xuân phơi phới mà làm một trận yêu đương oanh liệt vào, đó mới là cuộc sống đại học đích thực chứ. Giờ con khỏe rồi, xinh đẹp thế này, cứ xem anh nào vừa mắt thì nhích thôi, chủ động tấn công. Kể cả là 'chậu đã có hoa' thì cũng chẳng sao, thích là phải cướp lấy, đập chậu cướp hoa mới ngầu.

— Phì! Nói cái quái gì thế hả? Đừng có mà tiêm nhiễm mấy cái tư tưởng rác rưởi, lệch lạc đó vào đầu cháu gái ta.

Ông cụ Mao từ xa tiến lại, tay chắp sau lưng, trừng mắt lườm Liễu Kim cháy mặt.

Liễu Kim cãi lý:
— Cháu nói có gì sai đâu. Đời người ngắn ngủi lắm, lẽ nào người muốn sau này cháu gái mình phải hối hận vì thời thanh xuân chưa từng biết yêu là gì, chưa từng nếm mùi vị tình ái sao?

Ông cụ Mao cười lạnh:
— Ta chỉ sợ cháu gái ta ngây thơ gặp phải loại 'tra nam' (đàn ông tồi), sở khanh lừa tình, vừa hại thân vừa đau lòng thôi. Nhất là mấy thằng dẻo mỏ như cậu.

— Chà chà, ông cụ sành điệu phết nhỉ, còn biết cả từ 'tra nam' nữa cơ à. Tưởng người chỉ biết đọc kinh thôi chứ. — Liễu Kim liếc xéo, trêu chọc.

Ông cụ Mao bình thản đáp, vuốt râu tự đắc:
— Ta có hơn năm mươi vạn (500.000) người theo dõi trên TikTok đấy nhé. Hot Tiktoker đấy, đừng đùa.

Liễu Kim: (⊙_⊙)
Vãi chưởng, Idol giới trẻ đây rồi.

— Được rồi, Phỉ Phỉ, con đứng đây làm gì? Thằng nhóc này với con chẳng quan hệ họ hàng gì cả, không cần phải hầu hạ nó đâu, đi làm bài tập của con đi. — Ông cụ Mao quay sang xua tay bảo cháu gái.

Mao Phỉ Phỉ vội vàng đứng dậy, lén thè lưỡi trêu Liễu Kim một cái rồi chạy biến vào nhà. Tầm mắt ông cụ Mao sắc lẹm thế nào, vừa nhìn đã thấy ngay, ông gằn giọng cảnh cáo Liễu Kim:
— Thằng nhóc, ta cảnh cáo cậu, đừng có mà mơ tưởng chuyện "trâu già gặm cỏ non". Con bé nó còn nhỏ, lại ngây thơ, cậu mà động vào nó là ta liều mạng già này với cậu đấy.

Liễu Kim không phục, gân cổ lên:
— Ông nói thế là oan cho cháu rồi. Cháu già chỗ nào chứ? Cháu mới hăm ba, chỉ hơn Phỉ Phỉ có vài tuổi thôi, quá đẹp đôi trai tài gái sắc còn gì.

Thấy ông cụ sắp lật mặt, tay đã sờ vào thanh kiếm gỗ đào, Liễu Kim vội chữa cháy:
— Nhưng xét về vai vế, người tuy không nhận cháu làm đệ tử nhưng cũng có ơn truyền pháp, coi như có tình thầy trò bán chính thức rồi. Chuyện loạn luân... à nhầm, loạn bối phận thế này cháu không bao giờ làm đâu, người cứ yên tâm. Cháu là người có nguyên tắc.

Mao lão lúc này mới dịu mặt xuống, hừ một tiếng:
— Cậu biết thế thì tốt.

Trêu chọc xong, Liễu Kim tò mò hỏi:
— Ông cụ tìm cháu có việc gì ạ? Chắc không phải chỉ để khoe TikTok đâu nhỉ?

Ông cụ Mao nhìn cậu, bảo:
— Luyện thành Khí Huyết Thần Lực, cậu cũng coi như là một thành viên có số má của chính đạo rồi. Ta hỏi cậu, cậu có hứng thú tham gia buổi Họp mặt giới tu hành không?

Liễu Kim ngẩn người:
— Họp mặt giới tu hành ạ? Kiểu như đại hội võ lâm ấy hả?

— Gần giống thế. Giới tu hành ngày càng héo hắt, từ trăm năm trước các môn phái đã có thỏa thuận tương trợ lẫn nhau, cùng bảo vệ truyền thừa. Thế nên mới sinh ra các buổi giao lưu định kỳ, sau này phát triển thành một dạng Chợ đen, cứ ba năm lại có một kỳ đại hội để giảng pháp, trao đổi vật phẩm, pháp khí và hợp tác làm ăn. Việc tham gia là tự nguyện không cưỡng cầu. Nhà họ Mao của ta kỳ nào cũng nhận được thiệp mời VIP, nhưng mấy năm nay ta già rồi lười chẳng muốn đi. Nay thấy cậu ở đây nên mới hỏi thử, nếu cậu muốn mở mang tầm mắt thì cái thiệp này cho cậu dùng.

Ông cụ Mao rút ra một tấm thiệp mạ vàng, ném cho Liễu Kim.

— Đi chứ! Cơ hội giao lưu tốt thế này sao lại bỏ qua được. — Liễu Kim vội vàng chộp lấy, đáp ứng ngay tắp lự.

Thứ cậu thiếu nhất lúc này chính là sự tiếp xúc và thông tin với giới chuyên môn. Chỉ có quen biết nhiều người tu hành thì mới biết thêm được nhiều bí mật, ví dụ như ở đâu có yêu ma quỷ quái để mà đến "trêu chọc", ở đâu có bảo vật để mà "nhặt". Có đầu mối (network) thì đỡ hơn việc đi lung tung như ruồi không đầu gấp vạn lần.

— Đi thì được, nhưng ta phải nói rõ một điều: cậu đi là đại diện cho chính cậu, tư cách cá nhân, không liên quan gì đến nhà họ Mao của ta hết. Đừng có lấy danh nghĩa đệ tử ta ra lòe người.

Ông cụ Mao nghiêm túc dặn dò.

Liễu Kim cười nói:
— Người xem, cháu trông giống hạng người mượn danh nhà họ Mao để đi lừa đảo lắm sao?

Ông cụ Mao hậm hực đáp:
— Không, ta chỉ sợ người ta bảo nhà họ Mao vô liêm sỉ, dạy ra cái thứ quái thai như cậu, làm hỏng danh tiếng mấy trăm năm thanh bạch của tổ tiên thôi.

Liễu Kim: "..."
Đau lòng quá.

— À đúng rồi, còn một chuyện nữa. Cậu có hứng thú nhận Nhiệm vụ (Quest) không? — Ông cụ Mao lại hỏi, mắt nheo lại.

— Nhiệm vụ gì ạ? Có tiền không?

— Cái nghề của bọn mình thì còn nhiệm vụ gì khác ngoài trừ yêu diệt ma, phong thủy xem tướng đâu. Giống như vụ của cô Lục Mộng Hi hôm trước ấy, nhưng đa phần là kiểu "săn tiền thưởng" trực tiếp, giải quyết xong là có tiền tươi thóc thật.

— Nhà họ Mao ta làm nghề này mấy trăm năm, uy tín có thừa nên quen biết rộng, có thể tiếp cận được những nhiệm vụ cấp cao, thù lao khủng. Ta thì già rồi chân chậm mắt mờ chạy không nổi nữa, Thiết Khuê thì nếu không có ta đi cùng nó cũng chẳng muốn đi vì nhát gan. Cậu thì khác, cậu luyện Bát Môn Thiên Tạng, chỉ có chiến đấu sinh tử mới giúp cậu thích nghi với sức mạnh nhanh nhất và trở nên mạnh hơn.

— Nếu cậu bằng lòng, sau này gặp nhiệm vụ nào phù hợp, ta sẽ đứng ra nhận giúp cậu.

Liễu Kim cười híp mắt, nhìn thấu tâm can ông cụ:
— Ông cụ à, người định làm "cò mồi" ăn tiền chênh lệch hoa hồng của cháu đấy à?

Ông cụ Mao: "..."
Thằng ranh này khôn vãi.

— Thích thì đi, không thích thì biến! Đừng có lôi thôi!

Ông cụ Mao tức điên người (vì bị nói trúng tim đen), chắp tay sau lưng quay người đi thẳng.

— Ơ kìa, đừng giận mà, cháu đùa tí thôi. Có nhiệm vụ nhớ báo cháu ngay nhé! Cháu chia hoa hồng 10% cho người uống trà! — Liễu Kim vội vàng gọi với theo.

Nhưng ông cụ đã đi xa mất rồi. Lúc này, Liễu Kim mới thu lại vẻ cợt nhả, cậu cầm cái bát lên, lòng đầy suy tư.

Xem ra ông cụ đột nhiên rất quan tâm đến cậu, muốn bồi dưỡng cậu, nhưng lại không cho cháu gái tiếp cận quá gần, thái độ này là sao nhỉ? Coi cậu là truyền nhân nối nghiệp nhưng không muốn gả cháu gái? Hay sợ cậu "làm hư" con bé? Thật khó hiểu tâm lý người già.

Tuy nhiên, Liễu Kim vẫn cảm nhận được lòng tốt thực sự của Mao lão. Cứ coi như là ơn tri ngộ vậy, sau này nhất định sẽ có dịp báo đáp xứng đáng.

Cậu lại tiếp tục công cuộc nắn bát, hết cái này đến cái khác, liên tục điều chỉnh để cảm nhận diệu dụng tinh tế của thần lực.

Đang mải mê trải nghiệm thì điện thoại trong túi bỗng đổ chuông Reng reng.

Cầm lên nhìn, Liễu Kim hơi khựng lại, tên người gọi là Dương Tuyết.

Nếu nhớ không lầm, đây là chị gái của thủy quỷ Dương Kiều - khách hàng đầu tiên của cậu.

Chết thật, suýt nữa thì quên bẵng mất còn một vụ đang đợi đi đầu thai. Mải tu luyện quá.

Liễu Kim tự đập vào trán mình một phát Bốp. Thời gian qua mải mê luyện tập mạnh lên mà quên mất vụ làm ăn đầu tiên mở hàng của đời mình, thật là thiếu sót, mất uy tín quá.

Cậu vội vàng bắt máy, giọng niềm nở:
— Chào cô Dương, đại sư Liễu Kim nghe đây.

— Đại sư Liễu! Hỏng rồi! Cứu với! Em gái tôi... Dương Kiều biến mất rồi!

Giọng Dương Tuyết vang lên đầy hốt hoảng, run rẩy, nghe như sắp khóc đến nơi.

Liễu Kim đứng hình.

Biến mất?

Đang yên đang lành, được nuôi dưỡng trong bình, lại có người nhà hương khói, một con quỷ sao lại có thể tự nhiên biến mất được? Chẳng lẽ bị hồn phi phách tán rồi? Hay bị đạo sĩ khác bắt mất? Không lẽ lại xúi quẩy đến mức đó sao?

— Đừng cuống, bình tĩnh nói tôi nghe. Tôi qua đó ngay đây.

Liễu Kim bỏ dở đống bát, đứng bật dậy, vơ lấy áo khoác rời đi ngay lập tức. Dù hiện giờ nhãn quang đã rộng mở, mười vạn tệ không còn là số tiền quá lớn đối với hắn, nhưng đây là đơn hàng đầu tiên khởi nghiệp, liên quan đến danh dự và uy tín (và cả đạo tâm), tuyệt đối không được để hỏng việc.