Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Khi bắt xe đến quê của Dương Kiều, chị gái Dương Tuyết và mẹ cô đều đã đứng đợi sẵn ở cổng làng với vẻ mặt lo âu, bên cạnh còn có một người thanh niên trẻ tuổi.

— Đại sư Liễu, ngài cuối cùng cũng đến rồi!

Dương Tuyết vừa thấy Liễu Kim bước xuống xe liền vội vàng tiến lên chào hỏi như gặp cứu tinh.

Liễu Kim đưa mắt nhìn quanh quất một lượt, quả nhiên không thấy bóng dáng âm khí của Dương Kiều đâu, cậu liền hỏi:
— Tình hình cụ thể thế nào, cô kể kỹ tôi nghe xem?

Dương Tuyết lo lắng đáp, giọng run run:
— Từ lúc em gái tôi về, tuy không phải lúc nào cũng hiện thân nhưng cơ bản ngày nào nó cũng ra trò chuyện với mẹ tôi một lát vào ban đêm. Thế nhưng từ hôm qua đến giờ, con bé bỗng dưng biến mất tăm, gọi thế nào cũng không thấy, hôm nay cũng chẳng thấy xuất hiện. Tôi cảm thấy có gì đó không ổn, sợ nó gặp chuyện chẳng lành nên mới gọi điện cho đại sư.

— Mất tích từ hôm qua? Trước đó nó có biểu hiện gì bất thường không? — Liễu Kim nhíu mày.

Dương Tuyết lắc đầu:
— Hoàn toàn không có. Nó vẫn vui vẻ nói chuyện sẽ sớm đi đầu thai mà.

— Đại sư, ngài nhất định phải cứu lấy đứa con gái khốn khổ của tôi. Nó chết oan ức, giờ làm ma cũng không yên, không đáng phải nhận kết cục thế này... Hu hu hu... Đại sư, cầu xin ngài đấy.

Mẹ Dương Kiều tiến tới, đôi mắt đỏ hoe sưng húp, nước mắt tuôn rơi lã chã, định quỳ xuống.

Liễu Kim vội đỡ bà dậy, an ủi:
— Cô cứ yên tâm, cháu đã nhận đơn thì nhất định sẽ lo đến cùng, bảo hành trọn gói. Để cháu tìm thử xem con bé đang ở đâu.

Nói xong, Liễu Kim khẽ xốc tay áo, gọi nhỏ:
— Đại Thanh, ra làm việc.

Một cái đầu rắn màu đen nhánh từ trong ống tay áo thò ra, lưỡi thè ra thụt vào.

— Mày đi lượn một vòng quanh thôn xem có luồng âm hồn nào khác thường đang lẩn khuất không. Tìm kỹ vào. — Liễu Kim ra lệnh.

Để tiện xưng hô cho thân mật, Liễu Kim đặt tên cho con rắn nhỏ (vốn là Tiểu Hắc) cái tên nghe "kêu" hơn là Đại Thanh. Qua mấy ngày nay, nó cũng đã bắt đầu quen với cái tên này. Đại Thanh thì Đại Thanh, dù sao thời cổ đại màu thanh cũng dùng để chỉ màu đen hoặc xanh đen, đặt thế cũng không phải là bừa bãi.

Chứng kiến cảnh con rắn trườn từ trong ống tay áo Liễu Kim xuống đất rồi vụt một cái bò đi mất hút vào bụi cỏ, ba người nhà họ Dương đều thấy lạnh cả sống lưng, da gà nổi lên. Rắn vốn là loài vật gây sợ hãi, vậy mà đại sư lại giấu nó trong người như thú cưng, hình ảnh này đúng là vượt quá sức tưởng tượng của người thường.

Quả nhiên đại sư chính là đại sư, phong thái hoàn toàn khác biệt, cao nhân bất lộ tướng.

Liễu Kim quay sang bảo ba người:
— Cô ạ, mấy ngày qua mọi người đoàn tụ thế cũng tương đối rồi. Theo cháu, duyên trần đã tận, như vậy là đủ rồi. Dù sao người quỷ khác đường, cứ lưu luyến nhân gian mãi cũng không tốt cho cả hai bên, nên để con bé sớm ngày đầu thai thì hơn.

Mẹ Dương Kiều vội vàng gật đầu, lau nước mắt:
— Đúng đúng, chỉ cần tìm thấy Kiều Kiều là chúng tôi sẽ sắp xếp cho nó đi đầu thai ngay. Tôi không muốn thấy con mình phải chịu khổ làm ma đói ma khát thêm phút giây nào nữa.

Liễu Kim khẽ gật đầu. Một lát sau, Đại Thanh quay trở lại nhanh như gió, nguyên thần của nó hiện ra báo cáo trong đầu Liễu Kim:
— Chủ nhân, tôi phát hiện ra một Quỷ Vực nhỏ ở phía Đông.

— Quỷ Vực? — Liễu Kim hơi khựng lại, rồi nhanh chóng hiểu ra.

Cái gọi là Quỷ Vực thực ra cũng chẳng có gì quá xa lạ hay ghê gớm. Chỉ cần một dòng họ có từ đường thờ phụng lâu đời, tích tụ hương hỏa và chấp niệm của tổ tiên qua nhiều năm là sẽ hình thành nên một không gian tâm linh nhỏ gọi là Quỷ Vực. Những linh hồn con cháu không muốn đi đầu thai có thể trú ngụ trong đó để tồn tại suốt nhiều năm, được con cháu đời sau cúng tế. Những kẻ này đa phần là không cầu kiếp sau, chỉ muốn kiếp này được tiêu diêu tự tại dưới dạng linh thể, làm tổ tiên phù hộ (hoặc phá) con cháu.

Liễu Kim quay sang hỏi Dương Tuyết:
— Ở đây các người có Từ đường dòng họ không?

Dương Tuyết gật đầu xác nhận ngay:
— Có ạ. Họ Dương nhà tôi là một đại tộc lâu đời, mấy làng lân cận đa phần đều là chi nhánh của nhà họ Dương. Ngày trước cứ đến lễ tết là con cháu lại tụ tập về tế tổ rất đông, nhưng giờ đa số chuyển lên thành phố sống hết nên việc cúng bái cũng thưa thớt dần. Từ đường nằm ở phía Đông làng.

— Thế thì tốt rồi, chúng ta đến từ đường ngay. Em gái cô đang ở đó. — Liễu Kim dứt khoát.

Dương Tuyết đáp:
— Vâng, để tôi dẫn đường.

Cả nhóm tất tả chạy về phía từ đường. Chẳng mấy chốc, một tòa kiến trúc bề thế hiện ra trước mắt Liễu Kim. Đây là một công trình mang phong cách cổ kính, mái hiên cong vút chạm trổ rồng phượng, ngói xanh tường đỏ rêu phong, có sân rộng lát gạch Bát Tràng và cổng đồng lớn uy nghiêm.

Vừa tới nơi, họ bắt gặp một nhóm người trong làng cũng đang đi tới. Dẫn đầu là một lão già gầy gò, râu dê, đôi mắt gian xảo, trông vẻ mặt vô cùng hớn hở như bắt được vàng.

— A! Thông gia!

Lão già vừa thấy mẹ Dương Kiều liền cất tiếng gọi lớn đầy thân mật. Tiếng gọi này khiến mẹ Dương Kiều đứng hình tại chỗ, mặt ngơ ngác.

Dương Tuyết nhìn lão già, chân mày nhíu chặt đầy ghét bỏ:
— Tam thúc? Ông gọi linh tinh cái gì thế? Ai là thông gia với ông?

Lão già nhếch mép cười, để lộ hàm răng vàng khè ám khói thuốc lào:
— Ơ hay, thế các cô chưa được con Kiều nó báo mộng à? Nó không nói gì với các người sao? Tin vui đấy!

Báo mộng? Dương Tuyết ngẩn người, quay sang nhìn Liễu Kim cầu cứu.

Liễu Kim nhếch mép cười lạnh:
— Tôi có thể đoán được Dương Kiều đang ở đâu và bị làm sao rồi, cô cứ hỏi kỹ lão già này là rõ.

Trong lòng Dương Tuyết bỗng nảy ra một linh cảm chẳng lành, cô trừng mắt nhìn lão già gắt lên:
— Tam thúc, có phải thằng con đã chết của ông lại giở trò gì không?

Lão già lập tức tỏ vẻ không hài lòng, sầm mặt xuống:
— Con Tuyết, mày nói cái kiểu gì thế? Cái gì mà thằng con đã chết? Con Kiều nhà mày chẳng phải cũng chết rồi sao? Bọn nó 'môn đăng hộ đối', chuẩn bị về chung một nhà rồi, cái này gọi là Minh Hôn (đám cưới ma) đấy. Chúng ta sau này là người một nhà, mày phải gọi tao là bố chồng của em mày đấy...

— Hay lắm! Quả nhiên là do thằng con trời đánh thánh vật nhà ông làm!

Dương Tuyết giận run người, nghiến răng nghiến lợi mắng xối xả:
— Thằng con ông là cái loại gì mà cả làng này không biết? Từ nhỏ đã trộm gà bắt chó, lớn lên thì đi cướp bóc, hiếp đáp người lành, bị người ta đánh chết bờ chết bụi coi như là trừ hại cho dân. Ông đúng là mặt dày tâm đen, dám cho nó vào cả từ đường thờ cúng. Không ngờ chết rồi vẫn chứng nào tật nấy, còn dám nhắm vào em gái tôi!

— Lão già Dương Đại Cán kia, tôi bảo cho ông biết, chuyện này không bao giờ có cửa đâu! Em gái tôi là để đi đầu thai làm người, tuyệt đối không có chuyện gả cho cái loại con trai vô liêm sỉ, côn đồ nhà ông! Ông nằm mơ giữa ban ngày đi!

Những lời này lọt vào tai đám người xung quanh khiến họ bắt đầu xì xào bàn tán, ai nấy đều kinh ngạc. Ban đầu nghe lão già khoe khoang thì họ còn chưa tin, giờ thấy thái độ quyết liệt của Dương Tuyết thì rõ ràng chuyện này là có thật.

Trời đất, Minh hôn cưỡng ép sao? Lần đầu tiên thấy chuyện lạ thế này, đúng là hiếm có khó tìm nha. Đám đông đứng xem bắt đầu tụ tập ngày càng đông để hóng hớt drama.

Sắc mặt lão già lập tức sa sầm xuống như đít nồi:
— Dương Tuyết, mắt mày còn có tôn ti trật tự không hả? Có đứa cháu nào lại ăn nói hỗn hào với bề trên như vậy không? Tao tát vỡ mồm mày bây giờ!

— Bề trên? Ông đã ra khỏi phạm vi ngũ phục (quan hệ huyết thống 5 đời) từ lâu rồi. Tôi kính ông là vì ông có tuổi, chứ ngoài cái đó ra ông còn cái gì để người ta tôn trọng nữa? Bớt nói nhảm đi, chuyện hôm nay không thành đâu, thả em gái tôi ra ngay! — Dương Tuyết không hề sợ hãi.

Nói xong, cô quay sang Liễu Kim:
— Đại sư, làm phiền ngài rồi. Xin hãy cứu em tôi.

Liễu Kim mỉm cười:
— Cô yên tâm, khách hàng là thượng đế, cháu đã nhận tiền thì không có đạo lý nào mà không quản việc bất bình.

Nói đoạn, Liễu Kim sải bước tiến về phía cổng từ đường.

— Đứng lại cho tôi!

Lão già vội vàng xông ra dang tay chặn đường Liễu Kim, trợn mắt quát:
— Cậu là cái hạng gì? Có tư cách gì mà đòi xông vào từ đường họ Dương chúng tôi?

Lão quay sang gào lên với đám đông:
— Mọi người xem này, có kẻ ngoại tộc định đột nhập vào từ đường họ Dương chúng ta, phá hoại phong thủy, còn có vương pháp nữa không? Còn gia quy nữa không? Nơi linh thiêng mà phụ nữ trong nhà còn không được vào mà một thằng người ngoài lạ hoắc lại đòi xông vô, làm kinh động đến tổ tiên thì ai chịu trách nhiệm? Mọi người vào phân xử giúp tôi xem nào!

Lão già này rõ ràng không phải hạng vừa, già mồm, mở miệng ra là chụp mũ, la hét ầm ĩ để kích động lòng dân. Đám đông người làng họ Dương xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao, ánh mắt nhìn về phía Dương Tuyết và Liễu Kim cũng dần trở nên khác lạ, thù địch. Dương Tuyết tức đến mức mặt mũi trắng bệch, còn mẹ cô thì chỉ biết ôm ngực mắng lão già là đồ vô liêm sỉ.

Lão già đắc ý nhìn Liễu Kim:
— Đừng hòng phá hỏng chuyện đại hỉ của con trai tôi, không ai được phép! Hôm nay là ngày lành tháng tốt, chúng nó đang bái đường bên trong rồi!

Liễu Kim bật cười khinh bỉ:
— Ông nghĩ rằng cứ chặn tôi ở ngoài này là con trai ông có thể kê cao gối mà động phòng sao? Hừ, chết rồi mà vẫn không chịu yên phận, làm ma cũng muốn hại người. Có tin tôi khiến con trai ông đến làm ma cũng không xong, hồn phi phách tán không?

Lão già trừng mắt thách thức:
— Mày định dọa dẫm ai hả? Cái hạng vắt mũi chưa sạch như mày, giỏi thì nhào vô xem nào! Cậu mà dám bước qua ngưỡng cửa này, người nhà họ Dương sẽ đánh chết cậu tại chỗ!

Liễu Kim thản nhiên:
— Thế à? Vậy tôi không xông vào nữa. Tôi sợ đau lắm.

Nói rồi, cậu lùi lại một bước, khoanh tay đứng nhìn.

— Đại sư! — Dương Tuyết cuống cuồng lo lắng. Sao lại bỏ cuộc dễ thế?

Liễu Kim phẩy tay:
— Bình tĩnh đi cô, đối phó với kẻ mặt dày vô lại thì phải dùng phương pháp đặc biệt của người trong giang hồ. Nói lý lẽ không lại đâu.

Liễu Kim cúi xuống, thì thầm vào ống tay áo:
— Đại Thanh, đến lượt mày biểu diễn rồi. Dọa cho chúng nó tè ra quần cho tao.

Một cái bóng đen từ bên cạnh trườn ra, nó ngẩng cao đầu rồi đột ngột phình to với tốc độ chóng mặt.

Bùm!

Chỉ trong một hơi thở, con rắn nhỏ bé xíu đã khôi phục lại nguyên hình yêu quái: To như cái thùng nước, dài hơn mười mét, vảy đen bóng loáng như thép nguội.

Cái đầu rắn dữ tợn to bằng cái ô tô con dừng ngay sát mặt lão già, đôi mắt rắn lạnh lẽo vô tình nhìn chòng chọc vào lão. Rồi nó đột ngột há to cái mồm máu đỏ lòm đầy răng nanh ra, chiếc lưỡi dài đỏ rực thò ra thụt vào xì xì ngay trước mũi lão, phả ra mùi tanh nồng nặc.

Lão già: "..." (Mắt trợn ngược, mồm há hốc, chân run lẩy bẩy).

Đám đông xem kịch: "..." (Im phăng phắc như tờ, nín thở).

Gia đình Dương Tuyết: "..." (Sốc tập 2).

[Ting! Phía trước 5 mét, du hồn thành đàn, rác rưởi tiểu quỷ, ăn vào vô vị cho bạn.]

Liễu Kim mắng thầm:
Đã bảo vô vị thì mày báo cái khỉ gì thế hả hệ thống báo đời? Để yên cho tao dọa người cái xem nào! Mất cả hứng.