Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hồng Thị (Thành phố H), một đại đô thị ven biển đang trỗi dậy mạnh mẽ như một con rồng thức tỉnh. Nơi đây sở hữu lợi thế cảng biển nước sâu, giao thông thuận tiện, lại là nút thắt kinh tế liên thông Nam Bắc, nối liền Đông Tây. Chỉ trong vòng vài chục năm ngắn ngủi, nó đã vượt mặt vô số thành phố kỳ cựu, sở hữu hàng chục triệu dân cùng nguồn vốn đầu tư khổng lồ đổ về như thác lũ, khiến cả thế giới phải ngước nhìn.
Đại hội Giao lưu Đạo giáo lần thứ 33 sẽ được tổ chức tại đây vào ngày mùng 1 tháng 7 tới. Và ngay từ ngày 28 tháng 6, Liễu Kim đã có mặt tại Hồng Thị.
Không phải cậu nôn nóng đến sớm để mở mang tầm mắt, mà là vì ông cụ Mao đã giao cho cậu một nhiệm vụ đặc biệt: Tới bái phỏng một vị sư muội đồng môn thất lạc nhiều năm của ông.
Đối với vị sư muội này, Liễu Kim vô cùng tò mò. Cái kiểu sư huynh sư muội trong tiểu thuyết thì thường là lớn lên bên nhau từ nhỏ, thanh mai trúc mã, hai nhỏ không nghi, thậm chí là nương tựa vào nhau, chung chăn chung gối luyện công. Thế quái nào mà vị sư muội này lại đi lấy người ngoài, bỏ mặc sư huynh già cô đơn lẻ bóng?
Khổ nỗi lão già Mao kia quá ranh ma, mặt tỉnh bơ như tượng gỗ không để lộ chút manh mối tình cảm nào, chỉ dặn dò Liễu Kim mang một món đồ tới giao tận tay bà ấy rồi muốn làm gì thì làm.
Theo địa chỉ trên mảnh giấy, Liễu Kim bắt taxi đi thẳng tới một khu biệt thự siêu cao cấp nằm ở ngoại ô yên tĩnh.
— Chà chà, giàu nứt đố đổ vách. Bà cụ năm xưa chắc không phải vì chê ông cụ nhà mình nghèo kiết xác nên mới bị đại gia câu mất đấy chứ? Phụ nữ mà, ai chẳng thích nhà lầu xe hơi.
Liễu Kim liếc nhìn xung quanh, trong đầu bắt đầu nảy sinh mấy ý nghĩ lệch lạc bôi bác ông cụ.
Nhưng rất nhanh sau đó, mắt Liễu Kim lóe lên một tia dị sắc. Khu dân cư này rõ ràng là được cao nhân phong thủy bố trí, ẩn chứa huyền cơ của trận pháp. Cậu có thể cảm nhận được cái khí thế bàng bạc, "khí thôn tứ phương" của toàn bộ cục diện. Đáng tiếc là Liễu Kim cũng chỉ mới xem qua vài trang sách phong thủy nhập môn của ông cụ Mao, chỉ biết sơ sơ bề ngoài chứ chưa nhìn thấu được tinh túy bên trong.
Đến cổng khu biệt thự, không ngoài dự đoán, Liễu Kim bị bảo vệ chặn lại. Cái loại khu nhà giàu thế này thì việc cảnh giác với người lạ mặt ăn mặc bình dân là đương nhiên.
Liễu Kim cũng chẳng có ý định ra vẻ ta đây hay gây sự, cậu mỉm cười lịch sự nói:
— Làm phiền anh liên hệ giúp chủ nhân căn biệt thự số 7. Cứ bảo là cố nhân của bà Cao Huệ Mẫn, tên là Mao Đông Húc sai cháu tới bái phỏng.
Người bảo vệ nhìn cậu một lượt, thấy thái độ đàng hoàng nên không từ chối, lập tức gọi điện thoại nội bộ. Một lát sau, anh ta nhìn Liễu Kim bảo với vẻ tôn trọng hơn hẳn:
— Cậu vào đi, biệt thự số 7 nằm ở dãy thứ ba bên tay trái. Có người đang đợi.
— Cảm ơn anh giai nhé.
Bước vào khu biệt thự, khi tới đúng địa chỉ số 7, Liễu Kim thấy một người phụ nữ trung niên đang đứng đợi trước cổng. Chị ta ăn mặc rất giản dị như người giúp việc, nhưng tư thế đứng thẳng tắp lại toát lên vẻ khác biệt, khí chất nho nhã đầy mình khiến người ta khó lòng đoán được thân phận thực sự.
— Cậu không phải Mao Đông Húc? — Người phụ nữ nhìn Liễu Kim bằng ánh mắt sắc lẹm, soi mói.
Liễu Kim đáp:
— Cháu là hậu bối của ông cụ Mao. Lần này tới Hồng Thị tham gia hoạt động, tiện thể thay mặt ông cụ mang một món đồ tới biếu bà Cao Huệ Mẫn theo lời dặn.
Người phụ nữ quan sát Liễu Kim một lúc, gật đầu:
— Bà cụ đi lại không tiện, đang đợi trong nhà. Cậu đi theo tôi.
Vừa đi theo, Liễu Kim vừa tò mò hỏi:
— Chị ơi, cho cháu hỏi quý danh chị là gì ạ?
— Tôi là quản gia của nhà họ Hứa, chuyên chăm sóc bà cụ. Cậu cứ gọi tôi là Vương tẩu— Người phụ nữ mỉm cười trả lời, phong thái rất có học thức.
— Cháu thấy gọi là chị Vương thì đúng hơn, trông chị vẫn còn trẻ lắm ạ, như mới ba mươi thôi.
— Dẻo mồm thật, bà cụ thích những thanh niên hoạt bát như cậu đấy. — Vương tẩu cười tươi hơn, ánh mắt dịu lại.
Thích á? Chẳng lẽ định bao nuôi mình sao? Mình bán nghệ không bán thân nha. Ý nghĩ vừa lóe lên, Liễu Kim rùng mình một cái vì thấy mình quá biến thái, liền vội vàng gạt đi.
Vào đến phòng khách rộng lớn sang trọng, Liễu Kim thấy có khá nhiều người đang có mặt: một người phụ nữ trung niên ăn mặc toàn đồ hiệu, trang điểm cầu kỳ; một thanh niên vẻ mặt bất cần đời đang nghịch điện thoại; và một cô gái xinh xắn đang ngồi khép nép.
Ngồi chính giữa bộ sofa da thật đắt tiền là một bà cụ tóc bạc phơ, ăn mặc cực kỳ chỉnh tề theo lối cổ điển, gương mặt nghiêm nghị toát ra uy quyền của người đứng đầu gia tộc.
Lúc này bà cụ dường như đang dặn dò đám con cháu gì đó, thấy Vương tẩu dẫn Liễu Kim vào liền ngừng lời, quay sang nhìn kỹ Liễu Kim.
Ánh mắt bà cụ sắc bén như dao cạo khiến Liễu Kim cảm thấy cực kỳ không tự nhiên. Đôi mắt đó như có khả năng xuyên thấu, nhìn thấu tâm can, khiến cậu có cảm giác mình chẳng còn chút bí mật nào trước mặt bà.
Nhưng lễ nghĩa vẫn phải giữ tròn. Cậu tiến lên cúi người hành lễ vãn bối, cười nói:
— Chào bà cụ ạ, cháu là Liễu Kim. Cháu thay mặt ông cụ Mao tới bái phỏng bà, thăm hỏi sức khỏe bà, sẵn tiện gửi người món đồ này ạ.
Bà cụ bỗng nở một nụ cười rất hiền từ, phá tan bầu không khí căng thẳng:
— Ta đã bảo mà, cái lão già bảo thủ cứng đầu đó mấy chục năm không thèm tìm ta, chắc chắn không đời nào sắp vào quan tài rồi mới chịu ló mặt ra. Thằng nhóc, cậu là gì của lão ta? Đệ tử à?
Liễu Kim đáp:
— Dạ không ạ, vừa là thầy vừa là bạn vong niên ạ.
— Hửm, được cái lão già gàn dở khó tính đó coi trọng như bạn bè thì chắc chắn cậu không tồi. Mau ngồi đi. — Bà cụ vui vẻ xua tay mời.
Liễu Kim định ngồi xuống thì chợt nhận ra mấy người con cháu kia đều đang đứng khép nép, mình mà ngồi thì có hơi kỳ không? Dù sao mình cũng là khách vãng lai mà!
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng mông Liễu Kim vẫn dứt khoát đặt phịch xuống sofa êm ái.
Kệ mịa đi, mình cứ thoải mái cái đã. Hê, cái chất liệu sofa này mịn màng quá, đàn hồi tốt thật, chỉ muốn nằm lăn ra ngủ một giấc cho sướng.
— Thưa bà, đây là thứ ông cụ dặn cháu giao tận tay cho bà. Bà nhận cho cháu hoàn thành nhiệm vụ ạ. — Liễu Kim lôi chiếc hộp gỗ cũ kỹ mang theo người ra đặt lên bàn.
Vương tẩu tiến lên nhận lấy rồi đặt trước mặt bà cụ. Bà cụ liếc nhìn chiếc hộp quen thuộc, bàn tay run run chạm vào nó, sắc mặt khẽ biến động, lộ vẻ xúc động và hồi ức.
Sau một hồi trầm ngâm nhìn chiếc hộp như nhìn người xưa, bà mới thở dài thu lấy rồi đặt sang một bên, sau đó nhìn Liễu Kim hỏi một câu bất ngờ:
— Thằng nhóc, cậu có nguyện vọng gì không?
Hả? Liễu Kim ngẩn ngơ:
— Thưa bà, câu này nghĩa là sao ạ? Cháu đến đưa đồ thôi mà.
Bà cụ đáp:
— Sư huynh ta không nói với cậu à? Năm xưa giữa bọn ta có một ước định, nếu lão ta mang vật này tới giao trả cho ta, thì ta phải đáp ứng lão một yêu cầu bất kỳ. Ta đã đồng ý, cứ ngỡ cả đời này chẳng bao giờ thấy lại nó nữa, nào ngờ...
— Thôi được rồi, lão già đó đã để cậu mang đến, nghĩa là nhường cái quyền lợi này cho cậu. Cậu cứ nói đi, có yêu cầu gì cứ việc nêu ra: Tiền bạc, địa vị, công danh... chỉ cần nằm trong khả năng của nhà họ Hứa, nhất định sẽ giúp cậu toại nguyện.
Lời vừa dứt, những người khác trong phòng khách đều kinh ngạc hít sâu một hơi, nhìn trân trân vào Liễu Kim, ánh mắt đầy vẻ ghen tị và không tin nổi. Một yêu cầu của nhà họ Hứa trị giá bạc tỷ đấy!
Liễu Kim hoàn toàn cạn lời. Cái lão già họ Mao kia kín miệng thật, chẳng thèm nhắc một chữ nào về vụ này cả! Đây là định tạo bất ngờ cho mình sao? Người không sợ cháu tạo bất ngờ ngược lại cho người, trở thành sư muội phu của người để hưởng khối tài sản này à?
Trong bụng thầm lẩm bẩm, nhưng Liễu Kim cũng thấy có chút cảm động. Lão già đó lẳng lặng cho cậu bao nhiêu lợi lộc, đãi ngộ này đến con trai ruột bỏ nhà đi bụi của ông chắc cũng chẳng có được. Rốt cuộc ông ấy nhìn trúng mình ở điểm nào nhỉ?
Mà thôi, lộc đến tận cửa, không nhận thì là đồ ngốc. Cái ước định ngàn vàng mấy chục năm trời, nếu lãng phí thì đúng là bị thiên lôi đánh chết mất.
Nhưng đòi cái gì đây?
Tiền? Nói thật cháu đây cũng có chí khí, giờ lại có bản lĩnh trêu ma ghẹo quỷ trong tay, sau này còn sợ thiếu mấy đồng tiền thối đó sao?
Sắc? Ừm, cô bé kia trông cũng xinh xắn đấy... Ủa, nhìn cái kiểu gì thế kia? Đang phóng điện lúng liếng với mình à? Hừ, không chính chuyên, thấy trai lạ là tít mắt, chắc chắn là hạng không biết tự trọng, loại ngay từ vòng gửi xe.
Quyền? Thôi dẹp đi, thứ này mệt óc lắm, chưa bao giờ là do người khác ban phát, phải tự mình giành lấy mới sướng.
Thế thì còn đòi cái gì được nữa?
Mắt Liễu Kim đảo liên hồi tính toán thiệt hơn, rồi cậu bất ngờ nhìn thẳng vào mắt bà cụ nói:
— Nếu bà đã có lòng, vậy bà cứ tặng cháu món đồ nào mà bà cảm thấy muốn tặng nhất, quý giá nhất đi ạ. Cháu tin vào con mắt của bà.
Bà cụ đang quan sát cậu, nghe xong liền khựng lại một nhịp, rồi đột nhiên cười phá lên đầy sảng khoái.
— Ha ha ha! Khá lắm! Ta hiểu vì sao cậu và sư huynh ta lại có thể vừa là thầy vừa là bạn rồi. Lão ta là một con cáo già thành tinh, còn cậu là một con cáo nhỏ ranh mãnh, đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã mà. Ha ha ha...!
Thấy bà cụ vui vẻ, Liễu Kim chỉ mỉm cười khiêm tốn không nói. So với ông cụ nhà cháu thì cháu còn non và xanh lắm, lão già đó mới là tổ sư lừa đảo.
— Được, đã cậu đã nói vậy, thì ta sẽ tặng cậu bảo vật gia truyền trấn trạch của ta.
Bà cụ phán một câu xanh rờn.
— Cái gì?! Mẹ ơi, món đồ đó sao có thể tặng cho người ngoài? Đó là sinh mạng của nhà họ Hứa mà! — Người phụ nữ trung niên hốt hoảng kêu lên, mặt biến sắc.
— Là cái gì?! — Nụ cười trên mặt bà cụ biến mất ngay lập tức, bà lạnh lùng nhìn về phía người con dâu vừa lên tiếng, khí thế áp đảo tỏa ra.
Người con dâu bị ánh mắt đó dọa cho im bặt, run rẩy không dám thốt thêm lời nào.
— Ta còn chưa chết, cái nhà này vẫn là của ta. Lẽ nào đến đồ của mình mà ta cũng không có quyền quyết định sao? — Bà cụ tiếp tục lên tiếng, giọng nói lạnh thấu xương khiến nhiệt độ trong phòng như giảm xuống độ âm.
— Dạ không... con dâu không có ý đó. Mẹ bớt giận. — Người phụ nữ cúi đầu nhận lỗi, mồ hôi vã ra.
— Bất kể có ý gì, ở cái nhà này, lời ta nói là pháp luật. Vương tẩu, lên lầu vào mật thất lấy món đồ đó xuống đây cho ta.
— Dạ thưa bà. — Vương tẩu chẳng thèm liếc nhìn đám con cháu sang trọng kia lấy một cái, dứt khoát đi lên lầu.
Lúc này, bà cụ quay lại nhìn Liễu Kim, gương mặt lại trở nên hiền từ phúc hậu như bà tiên:
— Thằng nhóc, cậu đã có bạn gái chưa?
Liễu Kim: (⊙_⊙)
Chẳng lẽ... bà định làm mối cho cháu gái bà thật à?