Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cái vẻ quan tâm kiểu phụ huynh này là có ý gì đây? Yêu ai yêu cả đường đi lối về à? Hay là muốn gả cháu gái cho mình thật?
Liễu Kim có chút lúng túng, gãi đầu:
— Dạ cháu vẫn chưa có, bà cũng biết đấy, người tu hành bọn cháu... thường "ế" bền vững mà.
— Người tu hành thì cũng phải lấy vợ sinh con chứ, chẳng lẽ cậu thực sự nghĩ mình có thể tu luyện thành tiên, đoạn tuyệt thất tình lục dục sao? Đó chỉ là cái danh hão thôi, thành gia lập nghiệp mới là quan trọng nhất của đời người. Có ai lọt vào mắt xanh chưa? Hay để ta giới thiệu cho cậu một mối nhé? Ta có mấy cô cháu gái xinh lắm.
Bà cụ cười hớn hở, tỏ ra cực kỳ nhiệt tình như bà mối chuyên nghiệp.
Liễu Kim chỉ biết cười gượng, không dám tiếp lời. Thôi xin bà, cháu gái bà nhìn ai cũng như muốn ăn tươi nuốt sống người ta, cháu sợ lắm.
Bà cụ nhận ra Liễu Kim không mấy mặn mà, bèn cười bảo:
— Thôi được rồi, chuyện tình cảm cứ để bản thân tự quyết định là tốt nhất, sau này cũng không phải hối hận. Tiểu Kim này, cậu đến Hồng Thị là để tham gia đại hội Đạo môn đúng không?
Cuối cùng cũng chuyển sang chuyện chính sự. Liễu Kim thở phào một cái, đáp:
— Dạ vâng, cháu đến để mở mang tầm mắt, học hỏi kinh nghiệm ạ.
— Tốt, đóng cửa làm xe dĩ nhiên không bằng đàm đạo giao lưu. Cái đại hội Đạo môn này tuy năm sau không bằng năm trước, nhân tài ngày càng ít, nhưng mỗi năm đều có cao nhân Đạo môn ẩn dật đến giảng pháp, đó là một cơ hội hiếm có.
— Theo ta biết, năm nay người giảng pháp là Ngọc Khuyết chân nhân của Long Hổ Sơn. Vị này tu luyện Long Hổ Kim Đan pháp, nghe nói chỉ còn thiếu một bước nữa là đạt tới cảnh giới Kim Đan Long Hổ giao hội, cực kỳ lợi hại, cậu nhất định không được bỏ lỡ buổi giảng của ông ấy.
Liễu Kim gật đầu, ghi nhớ cái tên này:
— Cháu cảm ơn bà đã chỉ điểm, cháu nhất định sẽ chú ý ạ.
Bà cụ hài lòng khẽ gật đầu.
Đúng lúc này, Vương tẩu từ trên lầu đi xuống, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ cổ kính, chạm khắc hoa văn tinh xảo, trông y hệt cái hộp mà Liễu Kim vừa mang tới (nhưng mới hơn và tỏa ra linh khí). Bà cụ đón lấy chiếc hộp, vuốt ve một chút rồi đưa thẳng cho Liễu Kim.
Cảnh tượng này khiến người phụ nữ sang trọng kia mắt đỏ sọc lên vì ghen tức, tay siết chặt cái túi xách hàng hiệu. Gã thanh niên thì ánh mắt lóe lên tia nhìn sâu xa, dường như đang toan tính điều gì đen tối. Chỉ có cô gái trẻ là tỏ vẻ tò mò ngây thơ, hình như không biết rõ về giá trị của món đồ này.
— Cầm lấy đi, vật này vốn thuộc về phái Thiên Đạo của sư huynh ta. Năm xưa sư huynh vì nể tình nên mới đặc biệt giao cho ta trấn giữ, nay đưa cho cậu cũng coi như vật về chủ cũ. Nó sẽ giúp ích cho cậu rất nhiều.
Bà cụ mỉm cười nói, giọng đầy ẩn ý.
Liễu Kim đón lấy, cảm thấy chiếc hộp nặng trịch, cực kỳ tò mò không biết bên trong đựng thứ bảo bối gì. Nhưng lúc này mà mở ra ngay trước mặt mọi người thì thật thất lễ và nguy hiểm, cậu đành thu lại vào túi rồi cười bảo:
— Vậy để hôm nào cháu mang về giao lại cho ông cụ Mao ạ.
Bà cụ chỉ mỉm cười bí hiểm không đáp. Bà là người hiểu rõ hơn ai hết, sư huynh sai người mang tin đến rõ ràng là nhìn trúng chàng trai trẻ này. Nói cách khác, món đồ này chính là phần thưởng sư huynh dành cho cậu ta. Có điều bà cũng không nói toạc ra, sư huynh đã sắp xếp như vậy thì ắt có thâm ý của lão.
— Được rồi Tiểu Kim, thời gian tới cậu cứ ở lại nhà ta. Có chỗ nào không hiểu về tu hành cứ việc hỏi ta, ta sẽ chỉ điểm cho. Đến khi đại hội bắt đầu, ta sẽ bảo Vương tẩu đưa cậu đi.
Bà cụ dặn dò thêm, ân cần như bà nội lo cho cháu.
Liễu Kim bỗng cảm thấy không tự nhiên cho lắm. Bà cụ này còn khó đoán hơn cả ông cụ Mao, mới gặp lần đầu mà đã nhiệt tình quá mức, cứ như coi cậu là con cháu ruột thịt trong nhà vậy. Trong khi đó, đám người sang trọng kia rõ ràng mới là người nhà của bà mà bà lại lạnh nhạt chẳng thèm nể mặt lấy một phân. Chuyện này chắc chắn có uẩn khúc gia đình phức tạp.
Có điều, giờ mà từ chối thì cũng ngại. Vừa nhận lợi lộc xong đã phủi mông bỏ đi? Thế thì mặt dày và vô ơn quá rồi.
— Vậy... cháu xin phép làm phiền bà vài ngày ạ? Cháu ăn khỏe lắm đấy nhé. — Liễu Kim cười gượng, đùa một câu.
Bà cụ càng thêm hài lòng, sau đó quay sang nhìn người phụ nữ trung niên, gương mặt lập tức trở lại vẻ lạnh lùng băng giá:
— Các người có thể về được rồi, đừng đứng đây chướng mắt ta nữa. Chuyện hôm nay ta coi như chưa từng xảy ra.
Sắc mặt người phụ nữ biến đổi liên tục, dường như không cam tâm, nhưng cuối cùng lòng tham vẫn chiến thắng nỗi sợ hãi, cô ta mở lời, giọng van lơn:
— Mẹ à, con thì sao cũng được, cả đời này an phận làm người bình thường cũng mãn nguyện rồi. Nhưng Ngọc Khôn là cháu nội đích tôn duy nhất của mẹ, đây là cơ hội duy nhất để nó bước vào giới tu hành, thay đổi vận mệnh, sao mẹ lại nhẫn tâm trao cơ hội đó cho người ngoài...
— CÚT!
Bà cụ quát lớn ngắt lời, ánh mắt lạnh thấu xương nhìn thẳng vào con dâu, uy lực bùng phát khiến cả căn phòng rung chuyển nhẹ.
Người phụ nữ sững sờ, run rẩy, rồi hậm hực cúi đầu:
— Dạ... vậy con xin phép về trước, mong mẹ... suy nghĩ lại cho kỹ ạ. Vì tương lai nhà họ Hứa.
Nói xong, cô ta quay người đi thẳng ra cửa, tiếng giày cao gót nện xuống sàn cộp cộp đầy bực dọc. Gã thanh niên Ngọc Khôn cũng lầm lì đi theo sau, trước khi đi còn ném cho Liễu Kim một cái nhìn đầy thù địch.
Riêng cô gái trẻ thì chần chừ một chút, rồi nép vào lòng bà cụ, tỏ vẻ sợ sệt nũng nịu:
— Bà nội ơi, con không muốn về nhà đó đâu, không khí ngột ngạt lắm. Cho con ở lại đây chơi với bà vài ngày được không ạ? Con nhớ bà lắm.
Bà cụ khựng lại, nhìn cô cháu gái đang trưng bộ mặt đáng thương ngây thơ ra, im lặng một hồi rồi cũng gật đầu, thở dài:
— Được rồi. Ở lại thì phải ngoan.
— Hi hi, con cảm ơn bà nội, bà là nhất! Yêu bà nhiều! — Cô gái lập tức tươi cười rạng rỡ, ôm chầm lấy bà.
Người phụ nữ trung niên đi ngoài cửa khựng lại một nhịp nhưng không quay đầu, dứt khoát rời đi.
— Tiểu Kim, cậu đi đường xa chắc cũng mệt rồi. Vương tẩu, cô sắp xếp phòng khách cho Tiểu Kim nghỉ ngơi đi.
— Dạ thưa bà. Mời cậu Liễu đi lối này.
Liễu Kim thuận thế đứng dậy, cúi chào một tiếng rồi theo chân Vương tẩu lên lầu.
Ngay khi họ vừa đi khỏi khuất bóng.
Cô gái trẻ lập tức sà vào lòng bà cụ, ôm chặt lấy cánh tay bà, cười hì hì hỏi với vẻ tò mò:
— Bà nội ơi, cái anh đẹp trai lúc nãy là ai thế ạ? Nhìn lạ mặt quá, lại còn được bà tặng quà quý nữa.
Bà cụ liếc nhìn cô một cái, ánh mắt thâm sâu:
— Sao? Con nhìn trúng cậu ta rồi à?
Cô gái thẹn thùng, xoắn tóc:
— Bà nội cứ đùa, con chỉ thấy hơi tò mò thôi mà. Anh ấy trông... rất có khí chất nam tính.
Bà cụ bình thản phán một câu xanh rờn:
— Tò mò thì cứ tò mò, nhưng cậu ta không phải là đối tượng để con có thể 'thái bổ' đâu. Đừng có dại mà động vào, gãy răng đấy.
Cô gái: (⊙_⊙)
— Bà... bà nội... bà nói gì thế ạ? Con không hiểu... — Cô gái bỗng chốc hoảng loạn, mặt cắt không còn giọt máu, cứ như bí mật thầm kín và đen tối nhất bị bóc trần trước ánh sáng.
Bà cụ tiếp tục, giọng đều đều nhưng sắc bén như dao:
— Vốn dĩ ta không muốn nói, mẹ con năm xưa gả vào nhà họ Hứa này vốn đã mang mục đích không thuần khiết. Nhưng cha con đã thích thì thôi, con cháu tự có phúc của con cháu, ta không ngăn cản được và cũng chẳng buồn ngăn cản.
— Nhưng nhìn xem giờ cái nhà họ Hứa này thành ra cái dạng gì rồi? Mẹ con dùng thủ đoạn, bùa ngải đoạt quyền, trở thành người cầm lái nhà họ Hứa, biến cái gia tộc này thành ổ quỷ. Giờ thì đuôi cáo cũng lòi ra rồi đấy, lại dám tơ tưởng đến bảo vật trấn trạch của ta cho thằng con vô dụng kia. Đúng là mặt dày!
— Còn thằng anh trai Ngọc Khôn của con nữa, lúc nào cũng tỏ vẻ thâm trầm nguy hiểm, ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo, không có thiên phú tu hành mà cứ ngỡ mình diễn giỏi lắm, rồi cũng có ngày bị người ta vả rụng răng thôi.
— Con thì có vẻ khá hơn, thông minh hơn. Mẹ và anh trai con đều bị con dắt mũi, người ngoài cũng tưởng con là cô gái ngoan hiền, ngây thơ. Nhưng cái mùi dâm dục, tà môn trên người con, vừa đứng ở cổng khu biệt thự ta đã ngửi thấy nồng nặc rồi. Cái môn 'Đảo Chuyển Âm Dương Thái Bổ Pháp' này, ta thực sự không biết con học từ tên tà tu nào, nhưng con đã hút khô bao nhiêu gã đàn ông rồi?
Cô gái: "..."
— Bà nội... con... con... — Cô nàng hoàn toàn đứng hình, cứng họng, không biết phải trả lời ra sao.
Bà cụ xua tay:
— Con không cần giải thích. Ta đã nói rồi, con cháu tự có phúc của con cháu, các người có lựa chọn riêng, con đường tà đạo hay chính đạo là do các người chọn. Miễn sao sau này đừng hối hận là được, ta sẽ không can thiệp.
— Nhưng từ nay về sau thì khác, cái cậu Liễu Kim kia là khách quý của ta, ta không muốn cậu ta xảy ra bất kỳ chuyện gì trong nhà này. Nếu con dám giở trò quyến rũ hút tinh khí cậu ta, ta sẽ đích thân đánh gãy chân cả ba mẹ con nhà con rồi đuổi cổ ra khỏi nhà. Hiểu chưa?
Cô gái cúi gằm mặt, tay siết chặt vào váy. Một lúc sau, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt thay đổi hoàn toàn. Sự thẹn thùng ngây thơ biến mất, thay vào đó là vẻ phẫn uất, ghen tị và già dặn:
— Bà nội, đã bà nói toạc ra thế thì con cũng không vòng vo nữa. Xét cho cùng, chúng ta mới là người một nhà, cùng dòng máu họ Hứa. Còn thằng nhóc đó chỉ là người ngoài, sao bà lại đối xử với nó tốt hơn cả bọn con? Thà mang bảo vật cho người dưng chứ không cho cháu ruột? Chuyện này nói ra ai mà phục được cơ chứ?
— Con thấy uất ức à? — Bà cụ nhìn cô cháu gái, ánh mắt bình thản.
Cô gái bướng bỉnh đáp:
— Ít nhất là trong lòng con thấy không thông. Bà thiên vị.
— Được, vậy ta cho con một cơ hội. Con thử trả lời ta xem, nếu bây giờ con cực kỳ mạnh mẽ, sở hữu sức mạnh vô địch thiên hạ, không ai là đối thủ của con, thì con sẽ làm gì đầu tiên?
Bà cụ nhìn xoáy vào mắt cô gái.
Cô gái sững lại, bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ. Câu hỏi này có ý gì? Phải trả lời thế nào mới khiến bà nội hài lòng và trao bảo vật cho mình?
Nhìn gương mặt không chút biểu cảm của bà cụ, cô gái đắn đo một hồi, lựa chọn câu trả lời an toàn và "đạo đức" nhất:
— Con sẽ bảo vệ gia đình mình, bảo vệ bà, làm rạng danh dòng họ Hứa ạ.
Bà cụ bỗng bật cười khanh khách, tiếng cười đầy vẻ châm biếm.
— Sai rồi. Câu hỏi này, con có thể đi hỏi Liễu Kim. Câu trả lời của cậu ta chắc chắn sẽ không sáo rỗng và giả tạo như con đâu. Đó là lý do ta chọn cậu ta.
Cô gái lập tức không phục, cắn môi:
— Con không tin. Hắn ta thì có gì hơn con chứ?
Cảm thấy ấm ức trong lòng, cô gái dứt khoát đứng dậy đi lên tầng hai, trong đầu nung nấu ý định phải thử thách tên Liễu Kim kia một phen xem hắn có bản lĩnh gì.
Bà cụ lặng lẽ lắc đầu nhìn theo, gương mặt lộ rõ vẻ thất vọng tột cùng.
Nhà họ Hứa... hết thuốc chữa rồi.