Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong căn phòng ngủ dành cho khách sang trọng như khách sạn 5 sao, Liễu Kim đưa mắt nhìn quanh quất. Đúng là nhà giàu có khác, cách bày trí trông thì đơn giản nhưng lại cực kỳ thuận mắt, tinh tế, cảm giác như thêm một món hay bớt một món đều sẽ làm hỏng đi cái tổng thể hoàn mỹ phong thủy này. Hơn nữa, cậu thừa biết toàn bộ đồ đạc ở đây từ cái bình hoa đến cái gạt tàn đều là hàng cổ hoặc hàng hiệu danh giá. Một kẻ hiện tại vẫn chưa thực sự phát tài như Liễu Kim chỉ biết tặc lưỡi cảm thán: Có tiền đúng là sướng thật!
Cộc! Cộc! Cộc!
Tiếng gõ cửa vang lên khiến Liễu Kim sững người.
Không để mình nghỉ ngơi chút à? Lại có chuyện gì đây?
Cậu mở cửa thì thấy cô nàng cháu gái lúc nãy. Cô gái đã thay một bộ váy ngủ lụa mỏng manh gợi cảm, nở một nụ cười ngọt ngào chết người, đưa tay ra:
— Chào anh, tôi tên là Hứa Manh Manh. Rất vui được làm quen.
Liễu Kim cười đáp lễ, bắt tay một cái rồi buông ra ngay như chạm phải lửa:
— Chào cô, tôi là Liễu Kim.
Chẳng hiểu sao, dù cô em này trông rất thanh thuần, ngây thơ nhưng cậu lại thấy có gì đó rất tầm thường, giả tạo, thậm chí là nảy sinh cảm giác chán ghét không muốn tiếp xúc sâu.
— Không mời tôi vào ngồi một lát sao? Đứng ngoài này mỏi chân lắm. — Hứa Manh Manh chớp mắt, cười hỏi nũng nịu.
Liễu Kim đứng né sang một bên, lịch sự giữ khoảng cách:
— Cô nói đùa rồi, tôi mới là khách mà. Chủ nhà muốn vào thì cứ tự nhiên.
— Bà nội quý anh như thế, coi trọng anh như cháu ruột, chắc chẳng coi anh là khách đâu.
Liễu Kim chỉ cười trừ. Trong lòng cậu cũng đầy thắc mắc. Ông cụ Mao thì thế, giờ đến bà cụ này cũng vậy, chẳng lẽ mình lại có cái thể chất đặc biệt "sát thủ người già" thu hút các cụ sao?
— Anh Kim này, ừm, tôi gọi anh như thế được chứ? — Hứa Manh Manh lại hỏi, ngồi xuống mép giường, vắt chân lên.
— Rất vinh hạnh. Tùy cô.
— Anh Kim, tôi có một câu hỏi muốn hỏi anh, có được không?
Cái cô nàng này định chơi bài gì đây? Mịa, càng nhìn càng thấy không ưa, hỏi nhanh rồi biến cho rảnh nợ cái xem nào. Trong bụng thầm lẩm bẩm chửi thầm nhưng Liễu Kim vẫn mỉm cười thân thiện:
— Cô cứ hỏi đi. Tri thức là vô tận mà.
— Nếu một ngày kia, anh trở thành người lợi hại nhất thế gian, vô địch thiên hạ, không ai là đối thủ của anh nữa, anh sẽ làm gì đầu tiên?
Hứa Manh Manh chăm chú nhìn Liễu Kim, ánh mắt đầy vẻ thăm dò.
Liễu Kim: "..."
Bị thần kinh à? Trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, cô hỏi cái thứ triết lý dớ dẩn gì vậy? Hỏi xem ông đây dài bao nhiêu phân, dai bao nhiêu phút không phải là chủ đề hay hơn sao? Còn người lợi hại nhất thế gian? Cái câu hỏi này bản thân nó đã có vấn đề rồi.
— Ừm, Manh Manh này, tôi hỏi ngược lại chút nhé, cái 'lợi hại nhất' đó đã bao gồm việc thành Tiên hay Trường sinh bất tử chưa? — Liễu Kim hỏi lại, vẻ mặt nghiêm túc.
Hứa Manh Manh ngơ ngác:
— Có liên quan sao?
— Có chứ. Cô xem, người ta dù có lợi hại đến mấy, võ công cái thế thì thọ mệnh cũng có hạn, chết là hết. Thế thì oai với ai được? Làm mưa làm gió vài chục năm rồi cũng thành một nắm đất vàng mà thôi. Ví dụ như các hoàng đế ngày xưa ấy, Tần Thủy Hoàng, Hán Vũ Đế, nghe thì oai phong thật nhưng cuối cùng cũng chỉ đến thế thôi, làm mồi cho giun dế.
Hứa Manh Manh hỏi tiếp, kiên nhẫn:
— Thế nếu có thể trường sinh bất tử thì sao?
— Đã trường sinh bất tử, vô địch thiên hạ rồi thì còn làm gì nữa? Ăn no rồi nằm đợi chết... à nhầm, đợi ngày tận thế thôi chứ sao. Đối với một kẻ bất tử, đó có lẽ là việc có ý nghĩa nhất rồi. Hưởng thụ cuộc sống.
Liễu Kim thản nhiên đáp, nhún vai.
Được thôi, cô đã thích chém gió với tôi thì tôi chém cùng cô, để xem ai chém ác hơn.
Hứa Manh Manh: "..."
Cái mịa gì đây? Cái câu trả lời này sao mà tệ hại, thô bỉ thế, chẳng có tí hoàn mỹ, cao cả nào như của mình cả.
Tâm niệm vừa động, Hứa Manh Manh lại không cam tâm hỏi tiếp:
— Đã lợi hại như thế, anh không nghĩ đến việc dùng sức mạnh đó để bảo vệ gia đình mình, làm rạng danh dòng họ sao?
Liễu Kim bật cười khanh khách:
— Thế vấn đề lại nảy sinh ở đây, người nhà tôi có được trường sinh bất tử giống tôi không? Nếu không thì việc bảo vệ cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn lao. Vài chục năm trôi qua nhanh như chớp mắt, họ chết hết cả, chẳng lẽ tôi lại đi làm vệ sĩ không công suốt đời cho con cháu chắt chút chít đời thứ n sao? Thế thì tôi chẳng hóa ra con chó giữ nhà, hay nuôi một lũ lợn trong chuồng à?
Hứa Manh Manh cứng họng, lắp bắp:
— ... Cứ cho là... cho là họ cũng bất tử đi.
— Thế thì còn bảo vệ cái gì? Cả nhà đều bất tử, đều là người trâu bò nhất thế giới rồi thì ai dám đụng vào nữa? Cả nhà cứ thế mà cùng nhau ăn no rửng mỡ rồi đợi chết thôi. Gia đình hạnh phúc viên mãn.
Hứa Manh Manh: "..."
Cảm thấy lồng ngực nghẹn đắng, máu dồn lên não. Cái gã này rốt cuộc đang luyên thuyên cái quái gì vậy? Hắn đang chửi mình ngu à?
— Hì hì, câu trả lời thú vị đấy. Rất... khác biệt. Ừm, tôi hết câu hỏi rồi. Anh Kim này, tối nay chúng tôi có một hoạt động nhỏ, anh có muốn tham gia cùng không? Cho vui?
Thấy không thể trò chuyện tiếp được nữa nếu không muốn bị tức chết, Hứa Manh Manh vội vàng chuyển chủ đề sang kế hoạch B.
Liễu Kim tò mò:
— Hoạt động gì? Tiệc tùng à?
Hứa Manh Manh mỉm cười bí hiểm:
— Đều là người trong giới tu hành cả, đương nhiên là chơi trò cảm giác mạnh. Chúng tôi sẽ chơi Bút Tiên. Tôi có một cô bạn thân, nhà cô ấy chuyên nuôi quỷ, chúng tôi đã cải tiến cách chơi Bút Tiên, thú vị và kích thích lắm đấy. Anh dám chơi không?
Liễu Kim nhướn mày, trong lòng lập tức phán đoán:
Cô nàng này chẳng có ý tốt gì đâu. Định dùng ma dọa mình à? Hay hút dương khí tập thể?
Được, thích chơi chứ gì, thì chơi. Bút Tiên à, nghe đồn con ma này biết tuốt, không biết trêu chọc nó thì sẽ nhận được năng lực gì đây. Tri thức là sức mạnh mà.
— Được thôi, nghe có vẻ hay đấy. Tôi tham gia.
— Vâng, vậy anh Kim nghỉ ngơi đi nhé, 8 giờ tối tôi qua đón. Tôi đi trước đây.
Hứa Manh Manh làm bộ dễ thương cười ngọt ngào một cái rồi uốn éo rời khỏi phòng, đóng cửa lại.
— Đồ ngu.
Liễu Kim bĩu môi, lẩm bẩm một câu khi cánh cửa vừa khép lại.
Đúng lúc này, Hứa Manh Manh ở ngoài cửa vẫn chưa đi xa, thính giác của người tu hành giúp cô nghe rõ mồn một câu nói đó. Sắc mặt cô nàng lập tức đen như nhọ nồi, nghiến răng ken két, nắm chặt nắm đấm, mắt như muốn phun ra lửa.
Cái đồ đàn ông chết tiệt! Dám chửi bà ngu! Mày chết với bà!
Tức giận xuống lầu, đứng trước mặt bà cụ đang uống trà, Hứa Manh Manh hậm hực mách lẻo:
— Bà nội, cái anh Liễu Kim đó chẳng phải hạng tốt lành gì đâu. Ăn nói hàm hồ, thô lỗ, vô lại.
Bà cụ mỉm cười điềm đạm hỏi:
— Cậu ta trả lời con thế nào?
Hứa Manh Manh liền kể lại đầu đuôi lời Liễu Kim nói, thêm mắm dặm muối. Bà cụ nghe xong bật cười sảng khoái, gật đầu:
— Thấy chưa, ta đã bảo là câu trả lời của cậu ta không giống con rồi mà. Thú vị thật.
Hứa Manh Manh có chút ngẩn ngơ, ấm ức:
— Bà nội? Cái đó mà cũng gọi là câu trả lời sao? Đó là ngụy biện của kẻ lười biếng, ích kỷ.
Bà cụ lắc đầu thở dài:
— Thôi được rồi, ta chỉ nhắc nhở con một câu cuối. Câu hỏi của ta không phải để tìm đáp án đúng sai, mà là để Vấn Tâm. Tâm của con không đủ thuần khiết, quá nhiều tạp niệm danh lợi, lại không chịu đi đường chính, chỉ chuyên tâm vào những thứ tà môn ngoại đạo, thế nên câu trả lời của con chỉ mang tính đối phó, sáo rỗng.
— Thế anh ta thì suy nghĩ sâu xa chắc? Đó rõ ràng là chém gió mà. — Hứa Manh Manh không phục.
— Cậu ta đúng là đang chém gió, bởi vì đối với cậu ta, câu hỏi giả định này hoàn toàn vô nghĩa. Sống cho hiện tại mới là quan trọng. Việc làm những điều vô nghĩa một cách tùy tâm sở dục chính là sự khác biệt về tâm cảnh.
— Con đã tự triệt tiêu con đường tiến bước đại đạo của mình rồi, bồi dưỡng thêm cũng vô ích. Con đã vậy, thằng anh trai Ngọc Khôn con còn thảm hơn, nó bị mẹ con dạy đến mức hư hỏng hoàn toàn rồi, chỉ biết tranh quyền đoạt lợi. — Bà cụ thở dài, ánh mắt buồn bã.
Hứa Manh Manh im lặng. Một lúc lâu sau, cô đỏ mắt nói giọng run run:
— Bà vẫn là thiên vị thôi. Nếu bà thực sự muốn bồi dưỡng chúng con, sao chúng con lại thành ra thế này? Bà chưa bao giờ dạy chúng con tử tế.
Bà cụ mím môi, từ từ nhắm mắt lại như hồi tưởng:
— Manh Manh, con còn nhớ năm mười tuổi ta tặng cho hai anh em cuốn truyện tranh không?
— Cuốn truyện tranh rách nát đó ư?
— Cuốn đó chính là pháp môn Trúc Cơ Luyện Khí thượng thừa nhất của phái Thiên Đạo ta, ẩn giấu trong từng nét vẽ. Ta đã dùng tâm lực cực lớn hóa vào trong tranh để cảm hóa và dẫn dắt hai đứa nhập môn một cách tự nhiên.
— Kết quả là anh trai con xem được ba ngày rồi chê chán, bỏ đi luyện cái môn U Ảnh Quỷ Quyết âm tà mà mẹ nó chuẩn bị cho. Con thì xem nhiều lần hơn, nhưng mỗi lần lại càng ngắn đi, tâm tư không tịnh. Cuối cùng con lại tình cờ đạt được một bản khiếm khuyết của Âm Dương Nghịch Chuyển Thái Bổ Pháp trong thư phòng của cha con, rồi cứ thế chìm đắm vào đó, không thầy tự thông mà nhập môn luôn. Thiên phú tà đạo của con khiến ta cũng phải bái phục đấy.
Hứa Manh Manh đứng hình như trời trồng:
— Cuốn sách đó... là bí kíp sao?
— Không cần nói nữa, sự đã rồi, chứng tỏ hai đứa không có duyên với phái Thiên Đạo. Con đường sau này đi thế nào là do các con tự quyết định. Ta già rồi, không quản nổi nữa.
Bà cụ nói xong liền vẫy tay, Vương tẩu tiến lại đỡ bà chậm rãi rời đi về phòng nghỉ.
Hứa Manh Manh đứng chôn chân tại chỗ, im lặng một lát, rồi nghiến răng nghiến lợi thì thầm với vẻ oán hận:
— Chính phái hay tà phái gì chứ, cứ mạnh lên được là tốt, là đúng hết. Bà chỉ là một lão già bảo thủ thôi. Đã không coi trọng tôi, thì tôi nhất định phải làm cho bà xem, để bà biết tôi giỏi hơn cái gã khốn Liễu Kim kia gấp mười lần, trăm lần. Tôi sẽ hút khô hắn!
Nói xong, Hứa Manh Manh rút điện thoại ra gọi một cuộc điện thoại.
Lúc này, tại vùng ngoại ô thành phố, trong một trang viên biệt thự thơ mộng.
Một cô gái xinh đẹp khoảng mười bảy mười tám tuổi, ăn mặc sành điệu, đang cầm roi mây phạt một thằng nhóc béo khoảng sáu bảy tuổi đứng trồng cây chuối dựa tường.
— Hay cho thằng nhóc Phùng Tiểu Bảo nhà mày, thông minh gớm nhỉ! Bài tập chị giao cho mà mày dám gọi Bút Tiên ra làm hộ à? Mày có biết nó còn ngu hơn cả mày không? Mày ít ra còn được điểm trung bình, còn cái đồ ma ngu đó chỉ làm đúng có một phần ba thôi kia kìa! Làm tao mất hết cả mặt mũi với cô giáo!
Thằng nhóc béo mặt mày đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại, khổ sở van xin:
— Chị ơi, em biết lỗi rồi. Tha cho em đi.
— Lỗi? Lỗi ở đâu?
— Lần sau em nhất định sẽ tìm một con Bút Tiên nào có bằng Đại học, thông minh hơn để làm hộ ạ.
— Hừ, mày còn định tìm...
Cô gái tức điên người, đang định vung roi quất cho một trận thì điện thoại reo. Nhìn màn hình, cô gái nghiến răng:
— Đứng đó cho tao nửa tiếng nữa, nhúc nhích một cái xem!
Nói xong cô định đi ra chỗ khác nghe máy, bỗng lại liếc sang góc phòng, ở đó có một đứa bé bảy tám tuổi đang ngồi xổm, vẻ mặt đầy ái ngại và sợ sệt.
— Còn mày nữa, con ma ngu dốt kia! Đọc bảng cửu chương một trăm lần cho tao, thiếu một lần bà đây vả rụng răng ma của mày.
Đứa bé ma sợ quá vội vàng mở miệng lắp bắp:
— Một lần một là một, một lần hai là hai, hai lần hai là bốn, một lần ba là ba, hai lần ba là bảy... à nhầm... sáu...
Cô gái đã đi ra xa bắt máy, mỉm cười ngọt ngào:
— A lô, Manh Manh hả, có chuyện gì không cưng?