Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

— Tôi không có tiền.

Nữ quỷ lạnh lùng đáp lời, dập tắt ngọn lửa hy vọng vừa mới nhen nhóm trong lòng Liễu Kim.

— Không có tiền? Bà không còn chút tiền tiết kiệm nào sao? — Liễu Kim tỏ vẻ thất vọng ra mặt.

— Làm gì có chứ, tôi chết rồi mà, người chết thì làm sao giữ được tiền dương gian, anh nói đúng không? — Dương Kiều cười gượng gạo trả lời.

— Thế bà có muốn tìm mẹ mình không? — Liễu Kim đột ngột đổi hướng tấn công.

— Hả? — Nữ quỷ ngẩn tò te.

Liễu Kim tiếp lời:
— Tôi giúp bà tìm mẹ thì thấy thế nào?

Nữ quỷ: "..."

Sao tự nhiên gã này lại tốt bụng đột xuất vậy? Hắn vừa nãy còn đòi tiền cơ mà? Mình thấy hơi lạnh sống lưng rồi đấy.

— Có... có được không? — Nữ quỷ lí nhí hỏi lại.

Liễu Kim cười hì hì:
— Được chứ sao không, giúp quỷ làm vui mà.

Miệng thì nói lời hay ý đẹp, nhưng bụng Liễu Kim đã bắt đầu tính toán như một cái máy tính điện tử. Nếu không thể vớt tài lộc dưới nước thì kiếm một món hời từ "dịch vụ người ma" cũng là một ý tưởng thiên tài. Giúp mụ ta tìm mẹ, tìm thấy rồi thì bảo mẹ mụ ta trả tiền.

Ừm, sẵn tiện lúc này tra cứu xem làm cách nào để giúp quỷ đầu thai, nếu được thì học luôn cái nghiệp vụ này. Dịch vụ trọn gói từ A đến Z: Tìm người thân - Giao tiếp âm dương - Siêu độ trọn gói. Tiền cứ thế chảy vào túi mình thôi.

Nghĩ đến đó, tâm trạng Liễu Kim lại hớn hở hẳn lên. Thế gian này chắc chắn có không ít quỷ chết oan ức vất vưởng như mụ thủy quỷ này, dù chỉ kiếm được tiền từ một phần nhỏ trong số đó thôi thì cũng khá khẩm hơn đi làm thuê bục mặt nhiều.

— Thế thì tốt quá, hôm nay tôi lượn một vòng quanh Xuân Thành mà chẳng thấy mẹ và chị đâu, chắc là họ về quê rồi. — Dương Kiều nói, ánh mắt đầy mong đợi nhìn Liễu Kim như nhìn đấng cứu thế.

Liễu Kim thắc mắc:
— Chẳng phải bà đã lên được bờ rồi sao? Không tự về quê mà xem?

Nữ quỷ lắc đầu buồn bã:
— Quê tôi ở Chương Giang, cách Xuân Thành hơn ba trăm cây số lận. Tôi bị trói buộc với địa điểm chết, một mình tôi không đi xa thế được.

Liễu Kim bắt bài ngay vấn đề, hỏi lại:
— Cần vật dẫn (ký vật) à?

Nữ quỷ gật đầu:
— Năm đó tôi bị buộc vào đá ném xuống hồ, tảng đá đó vẫn còn nằm dưới lớp bùn, nó là vật ký thân của tôi.

Liễu Kim: "..."

Bà giỡn mặt tôi đấy à? Cái tảng đá nặng trịch dìm bà xuống tận đáy hồ mà bảo tôi vác đi theo kiểu gì? Đi du lịch hay đi tập tạ?

Dường như nhận ra ánh mắt "muốn đấm người" của Liễu Kim, nữ quỷ yếu ớt bổ sung:
— Cũng không cần mang hết đi đâu, đập lấy một mảnh nhỏ, bỏ vào lọ sứ mang theo là được rồi.

Liễu Kim cười đáp:
— Vậy thì quyết định thế nhé. Tôi sẽ đưa bà đi tìm mẹ, nhưng nói trước là tôi có thu phí đấy. Nhưng bà cứ yên tâm, giá cả công đạo, không lừa gạt người hay ma bao giờ.

— Đầu thai thì tính sau, nhưng nếu giúp tôi tìm được mẹ và chịu trách nhiệm làm trung gian để tôi nói chuyện với bà ấy, tôi sẽ trả anh mười nghìn tệ. — Dương Kiều đột ngột ra giá dứt khoát.

Liễu Kim đứng hình mất ba giây.

Vãi thật, hào phóng thế sao? Mình còn đang tính toán đủ loại chi phí đi lại ăn ở cộng vào định "hét" giá ba nghìn năm trăm thôi đấy. Không ngờ... quả nhiên tâm địa mình vẫn chưa đủ chất "gian thương tư bản" mà.

Mà khoan, mụ này vừa nãy còn bảo không có tiền kia mà? Giờ lấy đâu ra mười nghìn?

Liễu Kim lườm nữ quỷ một cái đầy nghi hoặc, rồi đáp gọn lỏn:
— Chốt đơn!

Thỏa thuận xong xuôi, Liễu Kim cởi phăng quần áo ngay tại chỗ, nhảy ùm xuống hồ mò mẫm một hồi cũng lôi được "tảng đá" kia lên. Thực ra đó là một khối bê tông nặng vài chục cân, bị ngâm dưới nước mấy năm nên cũng đã bắt đầu mục rỗng.

Kéo lên bờ, hắn dùng đá đập mạnh vài phát, lấy một mảnh vỡ to bằng nắm tay, thấy đủ dùng rồi liền quẳng khối bê tông còn lại xuống hồ. Sau đó, Liễu Kim mặc quần áo vào, chạy thẳng ra phố thương mại mua một cái bình sứ rẻ tiền từ tiệm hoa, bỏ mảnh bê tông vào trong. Hắn quay lại hồ đón nữ quỷ chui vào bình rồi mang về phòng trọ.

Vừa đặt bình sứ xuống bàn, đang định mở laptop tra cứu chuyện đầu thai thì điện thoại bỗng đổ chuông cuộc gọi WeChat. Nhìn màn hình, là "Lão Trương".

Lão Trương chính là ông chú đồng nghiệp shipper, cũng là người làm mối vụ Trương Hân. Dù vụ xem mắt thất bại nhưng Liễu Kim và lão Trương vẫn giữ quan hệ anh em khá tốt.

Hắn đeo tai nghe, bấm nhận cuộc gọi:
— Cháu nghe đây chú Trương.

— Thằng ranh này sao thế? Điện thoại thì tắt máy, đi làm cũng không thấy đâu? — Đầu dây bên kia vang lên giọng nói trung niên hơi khàn vì thuốc lá.

Liễu Kim gãi đầu đáp:
— Chú Trương ơi, ngại quá, cháu quên chưa báo với chú. Cháu mới tìm được công việc khác khá ngon, sau này đi làm giờ hành chính nên không đi ship hàng nữa. Với lại điện thoại cháu mới bị rơi xuống nước hỏng, chưa kịp mua cái mới.

— Hóa ra là vậy, chú cứ tưởng mày gặp chuyện gì. Đúng rồi, mày với con Hân gặp mặt chưa? Cảm thấy thế nào?

Liễu Kim trả lời thật lòng:
— Gặp rồi chú ạ, nhưng cháu thấy lý tưởng sống của hai đứa khác nhau quá. Với lại giờ sự nghiệp cháu chưa đâu vào đâu, hai năm tới cháu cũng chưa muốn tính chuyện yêu đương, cứ tập trung kiếm tiền cái đã.

— Haizz, chú đã linh cảm không lành rồi mà. Cái bọn trẻ bây giờ cứ mở miệng ra là sự nghiệp, quên mất các cụ bảo 'an cư lạc nghiệp' rồi sao? Chuyện lập gia đình không được kéo dài đâu, để lâu là thành hàng tồn kho đấy. Mày cũng đừng gấp, cứ trò chuyện với con Hân xem sao, được hay không tính sau, coi như thêm một người bạn xã giao.

Liễu Kim chỉ biết cười trừ, vâng dạ cho qua chuyện. Tám nhảm thêm vài câu nữa mới kết thúc cuộc gọi.

— Đại sư mà cũng phải đi xem mắt à?

Nữ quỷ không biết từ lúc nào đã ló cái đầu ướt nhẹp ra khỏi miệng bình sứ, kinh ngạc nhìn Liễu Kim.

Liễu Kim liếc ả một cái sắc lẹm:
— Đại sư thì không cần vợ chắc? Hay bà nghĩ tôi là thái giám?

Nữ quỷ vội xua tay:
— Không dám, tôi cứ tưởng đại sư là những người nhất tâm tu tiên cầu trường sinh, không màng nữ sắc trần tục chứ.

Liễu Kim nhìn ả bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Nhận ra lời mình nói có vẻ hơi vô duyên, nữ quỷ cười nịnh bợ:
— Nhưng tôi thấy đại sư tướng mạo phi phàm, ấn đường hồng nhuận, sau này chắc chắn sẽ thê thiếp đầy đàn, con cháu đầy nhà.

Liễu Kim gắt:
— Thôi bớt nịnh thối đi, chui vào bình mà ngủ cho tôi nhờ.

— Dạ, tôi đi ngay. — Nữ quỷ vội vàng thụt đầu xuống, chui tọt vào lọ.

Liễu Kim ngồi xuống tiếp tục tra cứu phương pháp đầu thai. Kết quả hiện ra không ít, phổ biến nhất là tụng kinh siêu độ. Kinh văn có hai loại của Đạo môn và Phật môn. Đạo môn gọi là Vãng Sanh Kinh, Phật môn là Địa Tạng Kinh.

Nhưng việc tụng niệm này cũng lắm công phu, những mô tả trên mạng Liễu Kim đọc chẳng hiểu mô tê gì cả. Chắc hẳn phải có bí quyết truyền thừa, luyện tập từ nhỏ, lại còn bao nhiêu quy tắc kiêng kị khác nữa.

Đúng là sầu não mà. Cái kỹ năng chuyên nghiệp này một sớm một chiều sao mình học cho nổi. Hơn nữa, những thứ tìm được trên mạng toàn là kiến thức "copy paste", chẳng biết thực hư thế nào, lỡ đọc sai một chữ nó biến thành gọi quỷ về thì bỏ mẹ.

Cách tốt nhất là tìm một người trong nghề để "tầm sư học đạo". Nhưng khổ nỗi hơn hai mươi năm sống đời bình thường, nếu không va phải mụ thủy quỷ này, hắn còn chẳng biết trên đời có ma, làm sao biết cao nhân phương nào mà tìm.

Không tìm được cách, Liễu Kim quyết định cứ đi bước nào hay bước đó. Trước tiên đưa nữ quỷ đi gặp người thân, kiếm mười nghìn tệ này cái đã, rồi đưa mụ ta đi mấy cái đền chùa miếu mạo xem sao, biết đâu chó ngáp phải ruồi lại gặp được cao nhân thực sự.

Nghĩ vậy, lòng hắn nhẹ nhõm hẳn, bắt đầu đặt vé. Từ Xuân Thành đi Chương Giang có tàu cao tốc, vì là trạm trung chuyển nên hầu như mỗi giờ đều có một chuyến, vé rất dễ mua. Đặt xong vé chuyến sáng mai, Liễu Kim đi tắm rửa sạch sẽ rồi lăn ra ngủ như chết.

Sáng sớm hôm sau, Liễu Kim mang theo ít đồ dùng cá nhân, nhét cái bình sứ vào ba lô rồi rời khỏi phòng trọ. Lấy vé, chờ tàu, lên toa, mọi thứ đều diễn ra bình thường.

Thế nhưng, khi Liễu Kim vừa bước vào toa tìm chỗ ngồi của mình, đột nhiên có một bàn tay gầy guốc nhưng cứng như sắt đưa ra cản hắn lại.

Cúi xuống nhìn, đó là một lão hòa thượng. Ông cụ trông đã rất già, râu tóc bạc phơ, lông mày trắng xóa rủ xuống, nhưng đôi mắt lại không hề đục ngầu như người già chút nào, nó sâu thẳm và trong veo như nước hồ thu.

— A Di Đà Phật. Thí chủ, xin dừng bước. Trên người thí chủ hình như có mang theo thứ không sạch sẽ.

Lão hòa thượng mở lời, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. Đôi mắt lão nhìn chằm chằm vào cái ba lô sau lưng Liễu Kim. Rõ ràng, lão già này không phải người thường, ông ta đã ngửi thấy mùi "âm khí" của Dương Kiều.

Trùng hợp thế sao? Gặp đúng cao nhân hàng thật giá thật rồi?

Mắt Liễu Kim sáng rực lên như đèn pha ô tô. Hắn liếc nhanh sang bên cạnh lão hòa thượng, thấy còn có một tiểu hòa thượng khoảng mười sáu mười bảy tuổi, mày thanh mắt tú đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần. Ngồi phía trong cùng hàng ghế đó là một người đàn ông trung niên ăn mặc giản dị.

Liễu Kim không nói hai lời, dứt khoát rút ví ra, kẹp hai tờ một trăm tệ đỏ chót, vỗ vai người đàn ông trung niên nói:

— Anh trai ơi, có thể giúp tôi đổi chỗ một chút được không? Vị tiểu sư phụ bên cạnh anh là... em họ thất lạc nhiều năm của tôi, tôi muốn ngồi cùng cậu ấy để ôn chuyện cũ. Đây là vé của tôi, ở ngay hai hàng ghế phía sau, ghế C55 cạnh cửa sổ ạ.

Nhìn thấy tiền tươi thóc thật, người đàn ông trung niên cười hớn hở nhận lấy ngay tắp lự:
— Ôi dào, khách khí quá, ra ngoài ai cũng có lúc cần giúp đỡ mà. Anh cứ ngồi tự nhiên!

Tiểu hòa thượng đang nhắm mắt cũng phải giật mình mở to mắt ra nhìn: "???"
Em họ thất lạc cái quái gì?