Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong lòng Phương Tịch có một suy đoán là Yêu Ma Thụ đang không ngừng cao lên.

 

Dựa theo tình hình này sẽ có một ngày nó toả ra cao ngất như mây, sau đó tán cây thay thế vòm trời mà bao phủ cả toà Hắc Thạch thành. Khi đó chính là ngày tận thế của cả toà Hắc Thạch thành này!

 

Đương nhiên không loại trừ việc Yêu Ma Thụ có lý trí mà chủ động nuôi nhốt một phần loài người để cho nó định ra thời gian dùng dần.

 

Ma... Quả là một sinh vật thú vị!

 

Căn cứ theo lời của Mộ Thương Long, thủ đoạn phong toả này gọi là Ma Vực. Nó có vài phần mùi vị của trận pháp nguyên sơ.

 

"Khụ khụ!" Mộ Thương Long chẳng biết đi ra từ lúc nào mà ho khan vài tiếng rồi nói: "Phương Tịch nói đúng, xử lý theo lời hắn nói đi... Còn nữa, khi di dời võ quán có thể bỏ qua những thứ khác, chúng ta chỉ cần lương thực và nước sạch thôi..."

 

"Cha, thân thể của người…" Mộ Phiêu Miểu lo lắng nhìn cha mình.

 

Phương Tịch cũng có thể phát hiện đường vân đen kịt trên người Mộ Thương Long đã lan ra ngày càng nhiều, lúc này đã lan đến tận cằm.

 

"Vô dụng, đây là độc nhưng cũng là chú!" Mộ Thương Long cười khổ đáp.

 

"Xin hỏi sư phụ, chú là như nào?" Phương Tịch lại có hứng thú hỏi.

 

Mộ Thương Long khoát tay nói: "Cái gọi là yêu ma, yêu quái chẳng qua chỉ là do chúng có dáng vẻ kỳ quái một chút, khí lực to lớn hơn một chút, hoặc là có chút năng lực kỳ dị mà thôi... Nhưng ma thì hoàn toàn khác biệt và đặc biệt là chú! Đây là một loại sức mạnh đặc thù của ma - chú lực! Trình độ kinh khủng của nó vượt xa khí huyết chi lực của chúng ta, thậm chí chân lực hay là chân kình... Bởi vậy một khi dính phải thì sẽ giống như giòi trong xương, chắc chắn phải chết..."

 

Phương Tịch gật đầu ôm quyền nói: "Thì ra là vậy! Sư phụ, ta muốn về nhà một chuyến để xử lý vài chuyện, sau đó lại đến tụ họp."

 

Lúc này đám quái vật phía ngoài đều bị treo lên tán cây, cho nên đây là khoảng thời gian an toàn nhất.

 

Một vài đệ tử ở lại lúc đầu đã sớm lén chạy đi không ít.

 

Phương Tịch còn trịnh trọng cáo từ vì hắn là người rất lịch sự.

 

"Chuyện này... Sư phụ, ta cũng muốn về nhà một chuyến." Lưu Đào Đào nhút nhát phụ hoạ một câu.

 

Mộ Thương Long gật đầu và cũng không ngăn cản: "Ừm. Các ngươi nhỡ rõ, chúng ta sẽ tập hợp lại ở sau cửa thành phía đông. Suy đoán trước đó của Phương Tịch không sai, cách bản thể của Yêu Ma Thụ kia càng xa càng tốt... Mặt khác, coi chừng những tên ma nô kia, mặc dù bọn chúng chỉ bị nhiễm ma chú nhưng cũng không dễ đối phó."

 

...