Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Đã nói rõ đây là thế giới hưởng thụ mà tại sao đột nhiên lại biến thành thế giới sinh tồn trong thảm hoạ ma đầu rồi?"
Phương Tịch đi trên đường cái nhìn qua cửa hàng bị tàn phá, thi thể bị vỡ nát nằm la liệt trên đất, thi thoảng còn có ánh mắt cảnh giác từ phía sau cửa sổ mà không khỏi trầm mặc.
Đúng thật là phiên bản PUBG, vòng tròn độc ác không ngừng khuếch tán.
May mắn là hắn chỉ cần vẫn như cũ vẫn có thể trở về tu tiên giới Nam Hoang là được.
Có con át chủ bài này Phương Tịch quả thật cũng không quá gấp.
Dọc đường hắn vừa đi vừa nghỉ và đi vào phủ đệ của mình.
Cửa lớn vỡ nát đổ sang một bên, vài cỗ thi thể nhân viên rải rác khắp nơi và còn đang duy trì tư thế la hét.
"Quả nhiên..."
Phương Tịch đã sớm đoán được chuyện này, trong mắt hắn có ánh sáng loé lên mà cất bước đi vào trong nhà.
Có mấy nha hoàn ngã trong vũng máu, trong tay còn đang cầm các loại trang sức của cải như phỉ thuý, trân châu, hoàng kim,...
Mẹ nó! Vừa gặp nguy hiểm thì liền muốn trộm tài vật của gia chủ rồi bỏ trốn à?
Phương Tịch vừa đi vừa nhìn, cơ bản xác nhận nhà mình cũng lọt vào sự tập kích của quái vật, nô bộc thương vong nghiêm trọng.
Người còn sống cơ bản cũng đã chạy hết, còn cuỗm đi không ít của cải.
Được rồi, coi như là phí phân phát đi!
Phương Tịch rất thoáng trong chuyện này, dù sao cũng chỉ là chút vật ngoài thân mà thôi.
Hắn đi vào phòng ngủ và bỗng nhiên ánh mắt ngừng lại, đẩy cửa phòng ra.
Trong phòng ngủ là một cảnh tượng hỗn độn.
Sự thật chứng minh, lệnh cấm của gia chủ trong ngày tận thế đều là cái rắm.
Phương Tịch cũng không quan tâm đến những thứ này, hắn đi đến trước tủ bát gỗ tử đàn khắc hoa văn long phượng mà gõ vài cái lên cửa.
"A a a!"
Một thân ảnh yêu kiều xông ra trong tiếng hét chói tai, trong tay nàng còn cầm một cây kéo mà mau chóng đâm ra.
Bốp!!!
Phương Tịch im lặng tiện tay đánh bay cây kéo rồi khua tay nói: "Bách Hợp, tỉnh lại đi, là ta!"
Người trốn trong tủ bát gỗ rõ ràng là thị nữ Bách Hợp. Trên gò má nàng mau chóng hiện ra một dấu bàn tay đỏ ửng, nổi bật trên làn da trắng nõn.
Nàng rốt cuộc cũng tỉnh táo lại, khóc nức nở không thành tiếng mà nói: "Có... Có yêu quái... Thuỷ Tiên tỷ... Ngọc Lan tỷ đều... đều đã chết..."
"Nguyệt Quế đâu?" Phương Tịch hỏi một câu.
Bách Hợp lắc đầu nói: "Ta không trông thấy..."
Hồi ức của Phương Tịch liền kéo tới, hắn không trông thấy thi thể của Nguyệt Quế nên đây chính là tin tốt.
Hắn vuốt mái tóc của Bách Hợp, cảm giác như đang vuốt ve mèo con nói: "Hiện giờ Hắc Thạch thành đã tiêu, ta sẽ cho ngươi hai lựa chọn. Thứ nhất là đi theo ta, thứ hai là ta cho ngươi một trăm lượng vàng rồi trả lại cho ngươi thân thế để ngươi tự do. Ngươi chọn một cái đi!"
Ánh mắt Bách Hợp miễn cưỡng có vài tia sức sống nói: "Ta... Ta sẽ đi cùng công tử..."
Phương Tịch gật đầu vì đây là một tiểu cô nương thông minh: "Rất tốt! Nếu đã như vậy thì ngươi mau đứng dậy thu thập một chút, đến phòng bếp cõng một túi gạo rồi đi theo ta."
…