Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bập bùng bập bùng, bên trong căn phòng chật hẹp tối tăm, củi khô được đốt lên, ánh lửa hắt lên bóng dáng cao lớn của Duyên.
Thời này việc chiếu sáng cơ bản dựa vào lửa. Những gia đình giàu có dùng mỡ động vật gọi là "cao" cùng mật ong, sáp sâu, cắm một sợi bấc rồi đốt lên, tuy nhiên ánh sáng không lớn, thường thì đèn chỉ nhỏ như hạt đậu. Hạng người như Hắc Phu thì căn bản không thắp nổi những thứ đó, chỉ khi cần thiết mới cẩn thận dùng đá lửa châm một cành củi nhỏ, khi chiếu sáng còn phải lưu tâm để phòng làm cháy nhà, tỷ lệ hỏa hoạn thời này cao hơn hậu thế rất nhiều.
Dưới điều kiện chiếu sáng như vậy, Duyên rón rén từ một góc nào đó trong phòng lôi ra một chiếc sọt lớn nặng trịch...
Không cần nhìn, chỉ cần nghe âm thanh Hắc Phu đã biết rồi, đây là tiền, một sọt đầy ắp những đồng tiền bán lạng.
"Hắc Phu, đây chính là tiền thưởng mà quận thành bảo huyện phát xuống, đệ đoán xem có bao nhiêu?" Duyên ở trong phòng vẫn phải đè nén hưng phân xuống, hạ thấp giọng nói, phải thôi, số tiền này hắn mơ cũng không thấy mà:
Nhưng khoản tiền này đến không đúng lúc tẹo nào, nếu ngày khác Hắc Phu nhất định hào hứng, chúc mừng tỷ trượng một phen, nhưng ngày hôm nay y đã đếm tiền đến mức mỏi nhừ tay, còn tặng đi hơn 4000 tiền, nhắc tới tiền có hơi hời hợt. Hắc Phu chỉ nương theo ánh đèn lờ mờ liếc nhìn một cái, thấy chừng mười sọt nhỏ, bèn đoán bừa: "Vạn tiền?"
"Đúng, chính là một vạn tiền đấy!" Duyên là một công tượng chất phác hiếm khi bước ra khỏi hương lý, cả đời này đã quen với cái nghèo, chưa từng thấy qua nhiều tiền đến thế. Hôm nay sau khi vừa lĩnh tiền về, hưng phấn được một lát, hắn lại bắt đầu nghi thần nghi quỷ, luôn cảm thấy bên ngoài có người nhòm ngó, muốn cướp tiền của mình.
Thế là hắn dứt khoát khóa tiền trong phòng, một mình canh giữ ngoài cửa, đi đi lại lại như kiến bò trên chảo nóng, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn mỗi người đi ngang qua, chỉ đợi Hắc Phu trở về để hắn đưa ra quyết định.
Hắc Phu lòng máy động, thưởng lớn thế này cũng ngoài dự đoán của y, vội hỏi: "Tỷ trượng, ngoài tiền ra, còn có phần thưởng nào khác không?"
"Có, có chứ." Duyên thấy tiểu cữu đối mặt với số tiền khổng lồ như vậy mà vẫn mặt không đổi sắc, không khỏi khâm phục, lấy ra một dải khăn màu nâu nói: "Ta còn được bái tước vị công sĩ, sau này cũng giống như đệ rồi..."
Nói đến đây, Duyên mới phát hiện trên đầu Hắc Phu đã đổi thành khăn bao màu đỏ đất, không khỏi kinh hãi, vội bước tới một bước nhìn cho kỹ hơn, miệng lắp bắp: "Đệ, đệ .. đã là thượng tạo rồi sao?"
"Vừa thăng tước lúc chính ngọ hôm nay." Hắc Phu chạm vào búi tóc trên đầu, dáng vẻ của tỷ trượng làm y không khỏi có chút đắc ý: "Đang định báo cho tỷ trượng biết, xem ra ngày hôm nay nhà ta là song hỷ lâm môn rồi!"
Thế là Duyên lại càng vui mừng hơn, chân tay múa may lung tung hết cả, thượng tạo đấy, tước vị trước kia hắn nhìn mà hâm mộ, thế mà bây giờ ngay trong nhà mình có một vị thượng tạo, thực sự là mừng tới không biết phản ứng thế nào, đi vòng quanh phòng. Một người bình thường cả ngày chẳng nói được mấy câu, vậy mà lúc này lại nói luôn mồm: "Đúng đúng, là song hỷ lâm môn, mẫu thân, đại huynh và a tỷ đệ mà biết được thì không biết sẽ vui mừng đến nhường nào."
"Hắc Phu, tuy đệ dặn ta phải nói với người ngoài cối giã chân là do ta tự nghĩ ra làm ra, không liên quan đến người khác. Nhưng sự thật thế nào đệ và ta đều rõ! Đây là ý tưởng của đệ nhưng lại nhường cho ta, ta có được tước vị công sĩ đã là vinh dự cực lớn rồi, số tiền này đệ cầm lấy đi!"
Hắc Phu không chút suy nghĩ từ chối ngay:"Tỷ trượng, đệ vì bắt được trộm mộ nên đã có không ít tiền thưởng rồi, huống hồ số tiền này là chỉ đích danh thưởng cho huynh, đệ sao có thể lấy?"
Duyên vô cùng quật cường, nhất quyết đòi Hắc Phu nhận lấy, cuối cùng Hắc Phu từ chối không được, đành phải đồng ý với Duyên số tiền chia đôi. Viên lại không chịu, cứ đòi chia chín một, hắn một, Hắc Phu chín.
Trong lúc hai người đang đùn đẩy, Duyên lại nhớ ra điều gì đó, vội vàng gác chuyện trước mắt lại để thỉnh giáo Hắc Phu.
Thì ra ngoài tước vị và tiền bạc, Duyên vì người bản tính hiền lành, tay nghề cũng tốt, trong những ngày ở huyện thành hỗ trợ chế tạo cối giã chân đã được Huyện công sư để mắt tới, muốn hắn ở lại huyện thành An Lục làm công tượng, có thể cho phép hắn mang theo gia quyến, chuyển hộ khẩu lên huyện.
Duyên nhất thời không biết tính sao, muốn nhờ Hắc Phu giúp mình đưa ra ý kiến.
"Tỷ trượng, đây là chuyện tốt mà." Hắc Phu mừng rỡ nói: "Người hướng lên chỗ cao nước chảy xuống chỗ thấp, huynh lên huyện làm việc, tiền đồ chắc chắn tốt hơn là rúc ở tiểu lý thôn dã."
Duyên có chút do dự: "Chỉ là a tỷ của đệ..."
"Chẳng phải huyện công sư đã cho phép tỷ trượng chuyển hộ khẩu lên huyện thành sao? A tỷ đệ mong ước lên huyện từ lâu, đối với vải vóc tơ lụa trong huyện càng khen ngợi không ngớt, được dọn lên huyện thành chắc chắn tỷ ấy sẽ rất vui! Hơn nữa, đợi sau một tháng nữa, đệ sẽ là lại viên chính thức, có thể để Kinh đến học thất trong huyện nhập tịch đệ tử, học luật lệnh, đến lúc đó nhà tỷ trượng ở huyện thành, vừa hay có thể chăm nom cho đệ ấy một chút..."
Là người đời sau, Hắc Phu tuy có quyến luyến quê hương thì chỉ cần lễ Tết trở về là được, sự nghiệp vẫn đặt lên trước, nên cổ vũ tỷ trượng:
Hơn nữa vì chế độ hộ tịch độc đáo của nước Tần, các sĩ ngũ phụ trách cày ruộng đánh trận không được phép tùy tiện đụng chạm vào kỹ nghệ, dấn thân vào thương nghiệp. Cho nên Hắc Phu tính toán, sau này nếu mình muốn làm bất cứ vật dụng hậu thế nào thì đều phải mượn tay tỷ trượng. Như thế, Hắc Phu vừa có thể làm ra thứ mình muốn, vừa có thể tiện tay nâng đỡ người thân nhà mình, chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao?
Thế là Hắc Phu đem số tiền lại bị Duyên đẩy qua đẩy ngược về hướng ngược lại, nói: "Tỷ trượng, cho nên một vạn tiền này huynh cứ giữ lấy một nửa để lo liệu sắm sửa đồ đạc trên huyện thành. Yên tâm đi, nhà ta bất kể là ai, những ngày tháng sau này đều sẽ càng lúc càng tốt hơn ..."
...