Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vị đình trưởng Hắc Phu sống ở một cái huyện nhỏ cứ ngỡ chuyện hiến cối giã chân đến khi được nhận thưởng là xong rồi. Nhưng y không biết rằng, đây không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu.
Một ngày sau ngày bọn họ nhận được phần thưởng, tại thành Giang Lăng thủ phủ của Nam Quận, trung tâm thu phát công văn bưu chính của chính phủ, bên ngoài Giang Lăng truyền xá, hai chiếc cối giã chân được chế tạo gấp rút tại Giang Lăng, cùng với những bức thư khẩn có ghi chữ "Gấp" , đã được bốc lên chiếc "truyền xa" chuyên vận chuyển thư tín khẩn cấp.
Sau đó đóng ngựa vào càng, truyền xa rời cửa bắc thành Giang Lăng, lao nhanh về phía bắc dọc theo con đường thẳng tắp...
Truyền nhân ( người vận chuyển) trên xe chỉ cần liếc nhìn ngày tháng ghi trên ấn niêm phong thư tín là hiểu ngay đây là thư khẩn cấp. Chuyến đi này phải thần tốc, phải đưa được vào trong thành Hàm Dương trước giờ Thung ngày mười tháng Giêng. Đi cùng hắn còn có một thuộc lại dưới trướng của Quận công sư.
Thế là từ ngày hôm đó, chiếc truyền xa này bắt đầu hành trình không ngừng nghỉ.
Dựa theo quy định của (Hành thư luật), bưu truyền phải ghi lại lộ trình đã đi trong ngày, khoảng cách giữa các thành ấp đi qua để phục vụ khảo hạch sau này. Cho nên khi nghỉ ngơi trong đình xá, truyền nhân chỉ có thể nương theo ánh đèn nhỏ như hạt đậu, dùng bút gian nan ghi lại hành trình của mình:
Từ Giang Lăng đến Đương Dương một trăm tám mươi dặm...
Từ Đương Dương đến huyện Yên một trăm tám mươi lăm dặm...
Bọn họ rời khỏi vùng Giang Hán sông nước chằng chịt, tiến vào bồn địa Nam Dương dân cư đông đúc. vượt Vũ Quan, qua Thương Ô, bước vào trung tâm của nước Tần là bồn địa Quan Trung.
Bọn họ đi ngang qua Lam Điền, không thấy nắng ấm chiếu ngọc sinh khói, lại thấy doanh trại quân Tần quân bị nghiêm ngặt.
Bọn họ đi vòng qua Thượng Lâm, vượt Vị Thủy, từ xa đã nhìn thấy tòa hùng thành khổng lồ tuy không có tường thành bảo vệ nhưng vẫn hiện lên vô cùng hùng vĩ tráng lệ...
Bến nước dặm sông đường đi dài dằng dặc, ngày mười tháng Giêng, sau khi băng đêm vượt ngày, bôn ba suốt hai mươi ngày, trước khi đến hạn cuối cùng, người vận chuyển và sứ giả đến từ Nam Quận cuối cùng đã đến được điểm đích của chuyến hành trình này: Hàm Dương truyền xá.
Hàm Dương truyền xá hội tụ bưu kiện thư tín từ khắp nơi trên cả nước đổ về. Đầu xuân hơi ấm vẫn còn lẫn cái lạnh, những tiểu lại mặc áo đen mồ hôi nhễ nhại sắp xếp các loại thư tín, vạn nhất xảy ra sai sót, bọn họ sẽ bị xử phạt nặng.
Bức thư khẩn cấp từ Nam Quận cuối cùng cũng được phân bổ người phụ trách. Một lão bưu nhân có thể nhắm mắt mà chạy vòng quanh các ngõ ngách thành Hàm Dương, tuân theo yêu cầu của thư tín, đánh xe ngựa, chở theo cối giã chân cùng thư tín, đưa thẳng tới "Thiếu phủ" nằm ở phía đông thành Hàm Dương, giao vào tay một tiểu lại của Thiếu phủ tên Chương Hàm...
Thiếu phủ là một trong những cơ quan trung ương quan trọng của nước Tần. Trong đó, "Khảo công thất" thuộc thiếu phủ chịu trách nhiệm lãnh đạo các công quan tại các quận huyện của nước Tần, có một số xưởng thủ công cùng vô số thuộc lại tại Hàm Dương và các địa phương.
Chương Hàm lúc này mới ngoài đôi mươi, chỉ là một viên lại nhỏ dưới trướng lệnh thừa của khảo công thất, nhờ vào công huân của cha mà được đề bạt làm lại, nhưng cũng chỉ làm những việc vặt vãnh như đón tiếp khách khứa.
Thực ra, hứng thú thực sự của hắn là quân lữ và chiến trường. Ngày thường Chương Hàm không ít lần cùng đồng liêu hào hứng bàn luận về cuộc chiến Tần Yên đang hồi quyết liệt ở phía bắc Dịch Thủy. Hiện nay thượng đô Kế Thành của nước Yên đã bị lão tướng quân Vương Tiễn suất lĩnh hơn mười vạn đại quân vây khốn suốt hai tháng, xã tắc nước Yên ngàn cân treo sợi tóc. Nhưng quân Tần cũng vì đóng quân lâu ngày dưới chân thành giữa mùa đông giá rét, đường sá xa xôi, lương thảo có phần không theo kịp, nên có không ít người bị chết đói, chết rét.
Bổ sung lương thảo kịp thời cho tiền tuyến cũng là một trong những trách nhiệm của Thiếu phủ và Trị túc nội sử.
Ngày hôm đó, Chương Hàm đang cùng đồng liêu đánh cược xem nước Yên còn trụ được bao lâu thì bên ngoài đột nhiên có một bức thư khẩn cấp từ Nam Quận gửi đến, cùng với một món đồ bằng gỗ trên xe truyền xa, do một sứ giả Nam Quân tính tình nóng nảy hộ tống.
Chương Hàm dẫn sứ giả vào Khảo công thất của Thiếu phủ. Tước vị và quan chức của hắn còn thấp, không đủ tư cách bước vào đại đường nên tiếp tục đứng đợi bên ngoài. Một lát sau, bên trong lại gọi mấy lệ thần thiếp vào, qua chừng một canh giờ, lại nghe thấy các công sư và công tượng bên trong phát ra những tràng tán thưởng và kinh ngạc.
Sau đó lại có người đi ra gọi hắn, bảo đi một chuyến đến quan thự Trị túc nội sử, gọi mấy viên thương quan (quan trông kho) và Nông quan bên đó qua đây.
Chương Hàm cảm thấy sự việc có điều kỳ lạ nhưng không hỏi nhiều, lẳng lặng làm theo. Hắn không biết rằng, trong vài ngày tiếp theo, toàn bộ các lại viên nòng cốt của Khảo công thất thuộc Thiếu phủ, Trị túc nội sử và Hàm Dương thương đều đang ráo riết thảo luận về công hiệu của cái "cối giã chân" kia.
Đối với tác dụng của "cối giã chân", sau khi nghe sứ giả quận Nam giảng giải một hồi, lại cho mấy lệ thần thiếp thực nghiệm ngay tại chỗ, các quan viên Hàm Dương không còn gì phải nghi ngờ. Vật này không hề phức tạp, chỉ là dùng đòn bẩy gỗ đơn giản để giẫm lên, vốn là kỹ thuật phổ biến thời bấy giờ, chỉ là người ta theo nếp cũ đã lâu, không nghĩ tới việc chế tạo ra một thứ thay thế cho chày cối.
Giờ đây vừa nhìn thấy, trong đầu các công tượng Khảo công thất như vừa đâm thủng một lớp màn mỏng, họ lập tức hiểu ra: Hóa ra còn có thể làm như vậy!
Thế là các công tượng của Khảo công thất nói là làm, nhìn mẫu làm theo, sau vài canh giờ làm gấp đã sao chép thành công mấy cái cối giã chân y hệt. Lại cho người giã gạo thử nghiệm, kết quả không khác biệt là mấy thử nghiệm ở Nam Quận, một chiếc cối giã chân thực sự có thể giúp hiệu suất giã gạo tăng lên gần gấp đôi, người giã gạo cũng không còn mệt nhọc như trước.
Thế là tất cả mừng phát điên, chẳng để ý tới thể diện, nhảy múa không ngừng trong sân, sinh ra tiếng ồn áo lớn Chương Hàm nghe thấy.
(*) Chương Hàm, nhân vật lớn đầu tiên xuất hiện.