Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nước Tần chưa có quan niệm thu đông hành hình như thời sau, thông thường đều hoàn thành việc thẩm vấn, tuyên án, xử phạt phải thực hiện trong vòng hai tháng, tử hình cũng không ngoại lệ. Đến đồ ăn cung cấp cho quan lại còn tính toán chi li từng cân từng lạng, sao có thể dung thứ cho tử tù ăn không ngồi rồi trong ngục chờ sau mùa thu chặt đầu chứ?
13 tên chủ phạm trong vụ án lý Manh Sơn sẽ bị xử tử ngoài chợ ngày hôm nay, người dân huyện An Lục đứng xem đông chật đường.
Mười tên bị phạt hình trách còn khá hơn chút, chỉ là chém đầu sau đó phanh thây, tuy sỉ nhục tử thi nhưng không phải chịu khổ quá nhiều.
Xa liệt thì không như vậy, khi xe ngựa bắt đầu chậm rãi lăn bánh, tiếng gào thét van xin thảm thiết của tội phạm cùng tiếng xương cốt gãy lìa vang vọng khắp chợ An Lục. Vì cảnh tượng quá mức đẫm máu tàn nhẫn, ngay cả mấy lệnh lại đứng xem hành hình cũng nôn ra cả mật xanh mật vàng.
Đám Tiểu Đào, Quý Anh cũng mặt mày xám ngoét, Lợi Hàm càng quay đầu đi chỗ khác, không nỡ nhìn thêm. Ngược lại Đông Môn Báo lại xem vô cùng phấn khích, tên này bẩm sinh đã có sở thích đặc biệt máu me.
Hắc Phu cũng nhìn đến tái cả mặt, không lâu sau liền rút ra khỏi hiện trường hành hình. Tuy có chút khó chịu về mặt sinh lý, nhưng không hiểu sao, so với lúc mới đến thời đại này, đối với chút thương hại dành cho tên đạo tặc "Phan" bị xử tử kia, lòng đồng cảm của y đã không còn tùy tiện như thế nữa.
Có lẽ là bởi vì bất kể cổ kim, trải nghiệm của mọi cảnh sát đều có điểm chung, từ sự non nớt lúc mới đến cho đến sự trơ lỳ khi đã quen thuộc. Nửa năm tai nghe mắt thấy trôi qua, trái tim Hắc Phu đã cứng rắn hơn rất nhiều.
Cảnh tượng này làm y bỗng nhớ tới kiếp trước, lời một vị tiền bối trong ngành cảnh sát kể về trải nghiệm phá án bắt cóc răn đe họ: hiền từ không cầm quân, thiện lương không làm cảnh sát!
Muốn chèm yêu trừ ma, phải biến thành vi đà tắm máu trước đã, giờ Hắc Phu đã có giác ngộ như vậy.
Đợi đến khi hành hình kết thúc, lúc mọi người đi trên đường tới Nam Môn, Hắc Phu phát hiện ánh mắt bách tính xung quanh nhìn y đều có chút không bình thường, từ xa thấy y tuy chắp tay chào, nhưng mau chóng tránh sang bên, như sợ cái gì đó.
Dù cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt người khác, nhưng Hắc Phu vẫn mỉm cười gật đầu với từng người chào mình.
Đông Môn Báo thì khác, hắn theo đuổi chính là cảm giác được người ta nhìn bằng con mắt nể sợ này, trong lòng vô cùng khoái chí, ưỡn bụng, đến dáng đi cũng tỏ ra vênh váo.
Tuy nhiên không phải tất cả mọi người đều giữ vẻ kính sợ với họ. Tại ngã tư đường tiến về Nam Môn, có một kỵ sĩ cưỡi tuấn mã phi nước đại, vậy mà chẳng hề giảm tốc độ chút nào, lao thẳng qua trước mặt họ. Không chỉ dọa Quý Anh sợ hãi ngã ngồi xuống đất, Đông Môn Báo cũng suýt chút nữa bị xô trúng.
"Tên này không có mắt à?"
Đông Môn Báo chỉ vào mông ngựa đã đi xa mà mắng to, nhưng kỵ sĩ trên lưng ngựa chỉ ngoái đầu nhìn một cái, thậm chí còn cười nhạt một tiếng.
Đông Môn Báo nuốt không trôi cục tức này, nghiến răng nói: "Hắc Phu, có muốn đuổi theo xem là kẻ nào to gan như thế không? Định cho hắn cái tội phi ngựa giữa đường!"
Hắc Phu còn chưa lên tiếng, Quý Anh đã vội vàng lồm cồm bò dậy nói: "A Báo đừng có gây sự, nhìn cách ăn mặc của kỵ sĩ đó, hẳn là truyền nhân do Nam Quận phái tới."
Bản thân hắn thuộc hệ thống bưu truyền, đối với thân phận người đó đương nhiên không lạ lẫm:"Truyền nhân khi đưa thư khẩn cấp, dù có phi ngựa giữa đường cũng không ai nói gì được, hơn nữa trên người hắn đeo ống trúc nhuộm màu vàng, các người có thấy không?"
Hắc Phu cũng tò mò hỏi: "Ống trúc màu vàng đó có ý nghĩa gì sâu xa sao?"
Quý Anh giải thích: "Màu đó là màu quan phủ chuyên dùng để báo tiệp ! Chắc hẳn là truyền từ Hàm Dương đến Nam Quận trước, rồi mới truyền xuống từng huyện một."
"Báo tiệp?" Mọi người đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không hiểu rõ tin thắng trận từ đâu mà có:
"Chẳng lẽ là ..." Hắc Phu quay người lại, nhìn về phía bắc, trên bầu trời phương bắc, những lớp mây dày đặc bị một trận cuồng phong thổi cho tan tácL
Hắc Phu đoán không sai, quả nhiên đến ngày thứ hai, huyện lệnh An Lục liền phái bưu nhân đi các hương, các đình tuyên bố một tin tốt lành cực lớn.
"Phương bắc báo tiệp, phụng mệnh Đại vương, Thượng tướng quân đã chiếm được Kế thành nước Yên, lấy được thủ cấp của Thái tử Đan chủ mưu ám sát Đại vương! Đại quân khải hoàn trở về! Chúc mừng đại vương, Tần vạn thắng!"
Tin thắng trận lan đi khắp nơi, ngay cả ở đình Hồ Dương, các đình tốt lúc không có vụ án khẩn cấp nào cần xử lý, vừa ăn cơm vừa bàn tán xôn xao về chuyện này.
"Nghe nói Kế thành bị đánh hạ từ hạ tuần tháng ba, tin tức truyền đến Nam Quận mất hơn một tháng trời nên giờ chúng ta mới biết đấy."
"Ta đã đi nghe ngóng từ người truyền tin rồi, Yên vương và Thái tử Đan đã tháo chạy khỏi quốc đô, Thượng tướng quân phái một vị tiểu tướng quân tên là Lý Tín, tuổi tác cũng xấp xỉ chúng ta, đuổi theo suốt chặng đường, ép Yên vương phải giết con dâng thủ cấp."
Đình tốt Ngư Lương không chỉ mù chữ, mà nửa đời người này cũng chưa từng rời khỏi phía bắc huyện An Lục, thế nên đối với những nơi như nước Yên, Kế thành, hắn chẳng có chút khái niệm địa lý nào. Nghe Đông Môn Báo và Quý Anh hào hứng tán dóc nửa ngày, hắn mới ngơ ngác hỏi:"Đình trưởng, Kế thành nước Yên cách An Lục bao xa ?"
Hắc Phu đặt bát xuống, ngẫm nghĩ một chút, đại khái là khoảng cách từ Hiếu Cảm, Hồ Bắc đến Bắc Kinh ở hậu thế, kiểu gì cũng phải tầm một nghìn cây số:" Chắc khoảng hơn hai nghìn dặm."
"Hai nghìn dặm cơ à?" Ngư Lương tặc lưỡi. Với ắn, hai mươi dặm đã thấy xa lắm rồi, hai nghìn dặm là thứ hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi:
Hắc Phu cầm que vẽ đại khái lên mặt đất, cho họ biết thiên hạ này rộng lớn vạn dặm, chia làm chín châu, Nam Quận nơi họ ở thuộc Kinh Châu, nước Yên thuộc U Châu, còn Quan Trung là Ung Châu.
Y cũng tiện tay đính chính luôn sai lầm của đám Đông Môn Báo bấy lâu nay vẫn tưởng nước Yên nằm ở chính phương bắc của nước Tần. Ai bảo Hắc Phu là người duy nhất ở đây từng được xem bản đồ toàn quốc chứ? Hiểu biết của y về phương vị các khu vực địa lý mạnh hơn nhiều so với kiểu "đông nam tây bắc" lờ mờ của người thời này.
Đám người đình Hồ Dương tấm tắc không thôi, Lợi Hàm càng ngạc nhiên nói: "Đình trưởng tuổi tác còn nhỏ hơn tiểu nhân, cũng chưa từng rời khỏi An Lục, vậy mà nói về sơn xuyên địa lý lại giống như một bậc trưởng giả kiến thức uyên thâm."
Quý Anh chẳng đợi Hắc Phu giải thích đã nói chen vào:" Đó do phụ thân Hắc Phu kể cho đấy nghe cả. Nghe nói lúc đi lính bá phụ từng tới phương bắc, lúc về còn dạy Hắc Phu một bài dân ca phương bắc nữa, hát thế nào nhỉ? Phong tiêu tiêu hề nước sông Dịch lạnh ghê ..."
Hắc Phu vội vàng nhét ngay một miếng củ ấu vào miệng Quý Anh, dùng thức ăn chặn họng hắn lại!
Bài (Dịch Thủy ca) đó là do nửa năm trước y nghe tin Kinh Kha thích sát Tần vương thất bại, ở trong khách xá có chút cảm khái mà thốt ra, lúc đó chỉ tùy tiện lấp liếm cho qua, không ngờ tên chết tiệt này lại nhớ dai như thế.
Tuy ở Nam Quận này, người biết bài Dịch Thủy ca đó chẳng có mấy, nhưng cẩn tắc vô ưu vẫn hơn. Hắc Phu quyết định lát nữa phải tìm cơ hội dặn kỹ Quý Anh, chuyện đó không được nhắc lại nữa! Ngộ nhỡ bị gán cho cái tội "đồng tình với thích khách", Hắc Phu có mười cái đầu cũng không gánh nổi.