Tần Lại

Chương 149. Tiệp báo. (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đợi cho tất cả mọi người đã dùng bữa xong, đình phụ Bồ trượng đứng dậy thu dọn bát gốm thìa gỗ đi đi rửa, đó là chức phận của ông ta. Những người còn lại ngồi quanh bàn tiếp tục tán dóc, đề tài vẫn xoay quanh chiến sự.

Chứ còn nói gì nữa, đối với người Tần, những người cả đời gắn bó với hai nghề "canh" và "chiến", chiến tranh không hề xa xôi mà liên quan mật thiết đến cuộc sống của họ.

Những người có gan dạ và bản lĩnh thì "nghe thấy chiến tranh là mừng", kỳ vọng lập công đắc tước, người không muốn chém giết cũng phải quan tâm chiến tranh nổ ra ở đâu, vì điều đó liên quan đến việc bản thân có bị trưng binh nhập ngũ hay không để còn chuẩn bị tâm lý.

"Tiếp theo chắc chắn phải diệt nước Sở! Lúc đó nhất định sẽ trưng dụng đinh tráng An Lục." Đông Môn Báo khẳng định chắc nịch, mà hắn cũng kỳ vọng như vậy:

Nói ra cũng thú vị, tuy tổ tiên ba đời của những người này vốn là người Sở, nay nói chuyện vẫn rặt giọng Sở, giữ lại không ít phong tục và thần linh thời Sở. Nhưng bách tính bình thường sau năm mươi năm chịu sự quản chế của Tần luật đã sớm coi mình là người Tần, coi đất Sở là ngoại quốc.

Vị trí địa lý của huyện An Lục rất đặc thù, ba mặt bị Sở bao vây, phía bắc cách núi Đồng Bách trông về nước Sở, phía đông là dãy núi Đại Biệt kéo dài nghìn dặm, qua khỏi núi Đại Biệt chính là vùng trung tâm Hoài Nam của nước Sở. Còn phía nam Giang Thủy và Vân Mộng Trạch chính là vùng Giang Nam của nước Sở, tức là vùng Trường Sa, Hồ Nam sau này.

Trong cuộc sống của mọi người, tai nghe mắt thấy đều là sự canh phòng nghiêm ngặt đối với nước Sở, nên ngày thường họ cũng coi Sở là kẻ thù giả định số một.

"Ta lại thấy sẽ không diệt nước Sở trước đâu." Hắc Phu chỉ vào cái bản đồ vẽ khi nãy nói: "Nước Ngụy vẫn còn chắn ngang Trung Nguyên, chặn đứng con đường đông xuất của đại quân, đại vương há lại bỏ gần tìm xa?"

Đông Môn Báo không phục: "Hắc Phu huynh cũng nói nước Yên ở tận phía Đông Bắc cách hai ba nghìn dặm đó thôi, chẳng phải vẫn phá Yên trước sao?"

"Đó là vì nước Yên phái thích khách, chọc giận đại vương. Đối với nước Tần, nỗi nhục thích quân há lại không báo?" Hắc Phu lúc nãy vẽ bản đồ hơi qua loa, nên giờ dùng ngón tay nhúng nước, vẽ một tấm bản đồ khác lên bàn lên bàn, giải thích: "Nước Sở thì khác, tuy là kình địch của nước Tần nhưng hướng tấn công chính vào Sở lại bị Ngụy che chắn. Muốn diệt Sở, trước hết phải phá Ngụy, nước Ngụy dù đánh hay hàng e là cũng không sống quá năm sau đâu..."

"Đợi đến khi diệt xong nước Ngụy, mới thông qua đất Ngụy mà đánh mạnh vào Kinh Sở. Lúc đó, đại quân chắc chắn vẫn hành quân từ đất Ngụy. Nam Quận tuy giáp với Sở nhưng bị núi sông cách trở, rất khó vượt qua. Ải Minh Ách ở núi Đồng Bách là nơi một người trấn giữ vạn người khó qua, núi Đại Biệt lại càng là nơi dễ vào khó ra. Trừ phi là thuyền lầu xuất phát từ Ba Thục, dọc theo Giang Thủy, Vân Mộng Trạch đi đánh vùng Giang Nam của nước Sở, nếu không sẽ không xuất quân từ An Lục..."

Lúc này, Hắc Phu mới cảm thấy bầu không khí có chút không đúng, ngẩng đầu lên thì thấy mọi người đều đang ngây người nhìn mình.

Lợi Hàm là người chấn kinh nhất, thầm nghĩ đình trưởng thực sự xuất thân sĩ ngũ nghèo khổ, chưa từng rời khỏi An Lục sao? Lúc trước hắn thấy y thấy đến cả Nhược Ngao thị cũng không biết nên có chút xem thường, không ngờ y lại tường tận vị trí của những nơi cách ngàn dặm như thế, y học được từ đâu chứ?

Những người khác thì đơn giản là vì những thứ Hắc Phu nói đã vượt xa nhận thức của những kẻ xuất thân bần hàn như họ, nên họ chẳng thể hiểu nổi là đúng hay sai, gãi đầu gãi tai như khỉ nhìn nhau.

Mỗi Đông Môn Báo bắt đầu lo lắng: "Nếu đúng như lời Hắc Phu nói, dù thế nào thì huyện An Lục cũng không phải hướng xuất binh chính, vậy chẳng phải chúng ta sẽ bỏ lỡ trận đại chiến này sao?"

Mấy ngày nay, nghe kể chuyện tướng quân Lý Tín khinh kỵ đuổi theo Yên vương, đoạt được thủ cấp Thái tử Đan, Đông Môn Báo đã thấy máu nóng sục sôi. Đáng tiếc chiến trường phương bắc quá xa, hắn không có cơ hội, nhưng tác chiến với nước Sở thì vạn lần không thể bỏ lỡ, đây có lẽ là cơ hội lập công cuối cùng rồi.

Hắc Phu ngay từ khi tới đây đã quan tâm tới cuộc chiến diệt Sở, nên mấy lần bái phỏng hữu úy đều tranh thủ hỏi chuyện ông ta, nên hiểu biết của y không còn là kiến thức đại khái đời sau mà nắm khá vững rồi: "Nước Sở không giống Hàn, Ngụy, Yên, Triệu, bọn họ đất rộng binh đông, luôn là kình địch lớn nhất của nước Tần. Đại vương nếu muốn diệt Sở e là phải trưng binh toàn quốc, lúc đó những tiểu lại đình trưởng như chúng ta e là cũng không tránh khỏi việc khoác lên giáp trụ, theo quân chinh chiến."

"Thế thì tốt!" Đông Môn Báo vỗ tay một cái, nhìn Hắc Phu đầy trông đợi: " Theo ta thấy, với bản lĩnh của Hắc Phu huynh, làm tướng quân cũng được rồi, lúc đó bọn ta đi theo huynh chắc chắn có thể lập được đại công lao!"

"Ta làm sao mà làm tướng quân được, một thượng tạo nho nhỏ, cùng lắm là một truân trưởng thôi." Dù chẳng tha thiết gì với cuộc chiến này, nhưng Hắc Phu không thể không có toan tính. truân trưởng tuy nhỏ, lại cần phải xông pha trận mạc khi đánh nhau, nhưng dưới trướng cũng có năm mươi người, tỷ lệ sống sót cao hơn sĩ ngũ bình thường một chút.

Bốn người Đông Môn Báo, Tiểu Đào, Quý Anh, Lợi Hàm tuy địa vị không cao nhưng mỗi người đều có sở trường riêng, làm thập trưởng, ngũ trưởng là hoàn toàn đủ sức.

Nếu có thể dùng mấy người này làm nòng cốt để xây dựng thập ngũ, lúc đó không chỉ giữ mạng, Hắc Phu thậm chí có lòng tin lập được nhiều công huân hơn nữa! Để mưu cầu một tương lai tốt đẹp sau khi thống nhất!

Ta có nên lấy cớ phòng bị tặc khấu để bảo mọi người cùng mình luyện tập võ nghệ, chuẩn bị sớm không nhỉ?

Đang mải suy nghĩ thì đình phụ Bồ trượng chạy vào nói:" Đình trưởng, bên ngoài có người tìm ngài!"

Hắc Phu bước ra ngoài đình xá. Ra tới ngoài thì thấy một lão giả tóc hoa râm, đang dắt một con ngựa màu mận chín đứng đó, chính là Câu đã cùng Hắc Phu đến lý Manh Sơn cứu người.

Thấy Hắc Phu đi ra, Câu vội vàng chắp tay chào: "Lão hủ bái kiến đình trưởng. đình trưởng đã cứu nữ nhi lão hủ, lại còn đòi lại công đạo cho nó, lão hủ không biết lấy gì làm lễ tạ, nay có một con ngựa tốt, nguyện hiến tặng đình trưởng để dùng làm phương tiện đi lại!"