Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi xem xong bản báo cáo vết thương, Hỉ biết Hắc Phu không hề nói dối. Vị trí trúng đòn, độ sâu vết thương đều khớp hoàn toàn. Bấy giờ ông mới lộ vẻ ngạc nhiên: "Thấy ngươi tuổi tác không lớn, mà lại có đảm lượng và thân thủ như vậy."
Hắc Phu vẫn đang chấn động trước sự tiên tiến của chế độ khám nghiệm nước Tần, có thể sánh ngang pháp y hậu thế, thì nghe Hỉ hỏi: "Võ nghệ của ngươi là học từ ai?"
Y thầm kêu không ổn. "Cầm địch quyền" của y không phải là thứ ở thời đại này. Thấy Hỉ giống như một người mắc chứng cưỡng chế, soi xét từng chi tiết nhỏ, y tất nhiên không dám nói càn, chỉ có thể lôi người cha hờ đã chết ra làm bia đỡ đạn.
Hắc Phu liền thưa: "Là do vong phụ truyền lại. Ông ấy từng phục vụ trong quân đội, chém đầu lập công, được phong tước công sĩ. Ông cũng từng vào núi đốn củi, đánh nhau với lợn rừng, từ đó ngộ ra một bộ quyền thuật này. Vì trong ba người con ông thương tiểu nhân nhất, nên chỉ truyền lại cho mình tiểu nhân..."
Lừa quỷ đó! Nếu Hắc Phu nhớ không nhầm thì ông cha hờ đó thương nhất là tiểu nhi tử "Kinh", chính là đệ đệ cùng ra trận với Hắc Phu trong lịch sử. Nhưng Hắc Phu giờ đã luyện được kỹ năng nói dối không kẽ hở, dù sao phụ thân đã chết mấy năm rồi, Hỉ dù có tài giỏi đến mấy cũng không thể xuống suối vàng mà hỏi được đúng không?
Quả nhiên, Hỉ nhíu mày, dù trực giác mách bảo Hắc Phu không nói thật toàn bộ, nhưng cũng không tìm thấy điểm gì khả nghi, bấy giờ mới không truy cứu nữa, chỉ bảo các văn thư tiểu lại trên đường:
"Ghi lại, ba tên đạo tặc đúng là do Hắc Phu và Quý Anh bắt giữ không sai sót. Tiếp theo, chính là vụ án đình trưởng Hồ Dương..."
Ông nhìn Hắc Phu: "Hắc Phu, ngươi trước đây tự cáo đình trưởng hồ Dương, cầu đạo muốn cướp công gạt thưởng, nay vẫn kiên trì chứ?"
Hắc Phu ít sâu một hơi chắp tay nói dứt khoát: "Quan phủ khuyến khích tố cáo gian tà, tiểu nhân vẫn kiên trì tự cáo."
Hỉ nghiêm mặt: "Đình trưởng Hồ Dương là viên lại đấu thực của quan phủ, ngươi có biết vu cáo quan lại, nếu bị xác thực là sai sự thật, ngươi sẽ bị tội tọa vu phản cáo, chịu hình phạt nặng không!"
Đến nước này đã không còn đường lui, Hắc Phu ngẩng cao đầu: "Tiểu nhân biết, nhưng tiểu nhân chỉ trình bày oan tình, không dám giấu diếm."
"Tốt." Hỉ gật đầu, ra hiệu cho Nộ và Lạc: "Đưa đám đình trưởng Hồ Dương lên đây! Trong ngày hôm nay, nhất định phải thẩm lý xong cả hai vụ án này!"
Cùng với tiếng bước chân, đàm người của đình Hồ Dương lần lượt được đưa lên. Có tên cầu đạo gầy nhỏ, cùng ba tên đình tốt. Vừa bước lên đường, chúng đã trừng mắt nhìn Hắc Phu, vẻ căm hận hiện rõ trên nét mặt...
Đình trưởng Hồ Dương khuôn mặt dài ngoằng đi cuối cùng. Vừa lên công đường, hắn liền nhìn quanh quất, tìm thấy thương cổ Bào đang đứng nép một bên làm chứng. Hắn dùng ánh mắt uy hiếp nhìn Bào, sau khi thấy Bào rụt rè gật đầu, đình trưởng Hồ Dương bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn quay sang nhìn Hắc Phu, thầm cười lạnh, tiểu thụ tử, lát nữa lúc đối chất chất vấn, ta sẽ khiến ngươi cứng họng, không cách nào tự minh oan được!
Đình trưởng hồ Dương tên Trinh, tuổi hơn hai mươi, nhà ở huyện thành, nghe nói là thân thích của tả úy huyện. Hắn kế thừa tước vị của cha, đạt cấp bậc tước thứ 3 là "Trâm niểu". Hắn dựa vào bản lĩnh võ nghệ của mình để vượt qua kỳ khảo hạch quan lại của nước Tần, được bổ nhiệm làm đình trưởng Hồ Dương. Tuổi trẻ đắc chí, xưa nay ngông cuồng.
Có lẽ vì Trinh có tước vị và quan hàm, nên được ưu tiên kể lại diễn biến sự việc trước.
"Báo để thượng lại biết." Trinh dường như rất thông thạo trình tự tấn ngục, trước tiên cung kính hành lễ với chủ thẩm quan, rồi thong thả nói: "Ngày hôm đó tiểu nhân đang ở trong đình Hồ Dương cùng với các huynh đệ diễn tập binh khí, đột nhiên nhận được lời cầu cứu của thương cổ địa phương là Bào, nói có một toán tặc nhân tấn công hắn ở lề đường cách phía nam đình chín dặm."
"Tiểu không dám chậm trễ, lập tức triệu tập cầu đạo, đình tốt cấp tốc lên đường. Đến nơi thì thấy ba tên tặc nhân đã bị trói lại, nhưng hai kẻ bắt được chúng lại đang đứng tại chỗ thì thầm to nhỏ, không biết đang bàn tính chuyện gì."
"Trong lòng tiểu nhân sinh nghi, tiến lên tra hỏi, theo lệ kiểm tra nghiệm, truyền của hai người, đồng thời hỏi họ làm sao hai chọi bốn mà bắt được tặc nhân? Không ngờ tên sĩ ngũ Hắc Phu lại thoái thác quanh co, lời qua tiếng lại không hợp, y thế mà lại dám ra tay đánh tiểu nhân! Sau đó thấy xe ngựa của thượng lại đi tới, y liền húc ngã cầu đạo và đình tốt, lao ra giữa đường vu cáo tiểu nhân cướp công gạt thưởng... Sự việc chính là như thế, không có cách giải thích nào khác ."
"Hắn nói láo!" Quý Anh cuống lên, nhưng dù sao cũng nhớ kỹ vì sao lúc nãy mình bị đánh, nên cố nhịn cho đến khi tên đình trưởng nói xong mới vội vàng phản bác:
Hắc Phu nghe tên đình trưởng đó điên đảo thị phi, cũng không nhịn được, bắt đầu chất vấn hắn:"Đình trưởng Hồ Dương, ta và ngươi trước đây vốn không quen biết, không oán không thù, tại sao ta phải vu cáo ngươi? Chỉ dựa vào sức một mình ta, làm sao dám đánh một đình trưởng ngay trước mặt bao nhiêu người của đình Hồ Dương?"
Đình trưởng Hồ Dương thấy hai người họ nổi giận thì đảo mắt khinh khỉnh: "Có lẽ là ngươi có điều gì khuất tất không thể để ai biết, hoặc là ngươi cậy mình võ nghệ cao cường mà coi thường trưởng lại."
Lúc này, Hỉ ra hiệu cho Hắc Phu có thể trần thuật. Thế là Hắc Phu thuật lại một lượt chuyện đình trưởng Hồ Dương tham lam phần thưởng của ba tên giặc, ban đầu dụ dỗ họ cùng chia công trạng không thành, sau đó định dùng vũ lực cướp đoạt trắng trợn...
"Vì tiểu nhân lao ra lề đường kêu oan với thượng lại quá gấp gáp, không cẩn thận va phải cầu đạo và đình tốt, chỉ có vậy mà thôi. Còn như lời đình trưởng nói tiểu nhân kháng cự bằng vũ lực, lại còn ra tay đánh hắn, tuyệt đối không có chuyện đó, không biết tại sao hắn lại nói như vậy... Sự việc chính là như thế, không có cách giải thích nào khác."
Hắc Phu đại khái đã nắm rõ quy luật vận hành của pháp đình nước Tần, nhấn mạnh vào sự công chính của trình tự, thẩm phán có tính tỉ mỉ và logic rất cao, coi trọng cả nhân chứng vật chứng, thực sự rất giống với các phiên tòa hậu thế.
Trong tình huống này, đình trưởng Hồ Dương bịa đặt dối trá, rốt cuộc là hắn cầu may, hay là đã có chuẩn bị từ trước?
Trong lòng Hắc Phu có chút bất an, y nhìn sang tên thương nhân Bào đang đổ mồ hôi đầm đìa dù đang tiết cuối thu, lờ mờ đoán ra nguyên do...