Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trên công đường, chủ thẩm quan Hỉ vừa nghe hai bên trình bày, vừa ghi lại lên thẻ trúc hai điểm mâu thuẫn trong lời khai của họ, đặt ra nghi vấn:"Thứ nhất, đình trưởng Hồ Dương Trinh, có từng dụ hai người Hắc Phu, Quý Anh chia công gạt thưởng hay không?"
Hắc Phu, Quý Anh đương nhiên nói có!
Đình trưởng, cầu đạo, đình tốt đồng thanh chối bay chối biến, nói không!
Hỏi ba tên đạo tặc, chúng lại bảo lúc đó bị trói ở một bên, khoảng cách khá xa nên không nghe rõ.
Thế là, tên thương cổ Bào là nhân chứng đã trở thành điểm mấu chốt. Hỉ nhìn hắn với ánh mắt dò hỏi, chỉ thấy Bào lưỡng lự hồi lâu rồi cẩn thận trả lời: "Tiểu nhân không hề biết có chuyện này..."
Hỏng rồi! Tên này quả nhiên lật lọng! Lời vừa thốt ra, lòng Hắc Phu chùng xuống tay siết chặt, quả nhiên là chúng cấu kết với nhau. Quý Anh nổi trận lôi đình, gào lên: "Đồ gian thương nhà ngươi, bọn ta rõ ràng đã cứu mạng ngươi, ngươi lại lấy oán báo ân, cấu kết với bọn chúng làm giả lời khai!"
"Ta có bị nhốt chung với họ đâu mà bảo cấu kết làm giả?" Thương cổ Bào cũng đánh liều, mang bộ dạng cãi vã ngoài chợ ra, vỗ ngực bành bạch nói: "Hai người cứu ta khỏi tay đạo phỉ là thật, nhưng ở trên công đường này, trước mặt ngục duyện, ta mà dám nói nửa lời gian dối thì cứ để Khâu Quỷ ghé thăm nhà ta!"
Khâu Quỷ là một loại quỷ thần trong tín ngưỡng mê tín địa phương, nghe nói nó ám nhà ai thì nhà đó sẽ nghèo xơ xác. Là một thương nhân mà thốt ra lời thề độc như vậy, cũng thật là liều mạng.
Quý Anh tức đến mức muốn nhảy tới đánh tên thương cổ, nhưng Hắc Phu vội vàng giữ hắn lại, đánh nhau trên công đường, thời nào cũng là trọng tội. Y cố gắng giữ bình tĩnh nói với Hỉ: "Ngục duyện, thương cồ này là người vùng Hồ Dương, vốn quen biết với nhóm đình trưởng, ngày đó chính hắn đã làm thuyết khách muốn bọn tiểu nhân chia công cho đình Hồ Dương, lời chứng của hắn không thể tin được!"
"Tin hay không không đến lượt ngươi nói! Phải để ngục duyện minh xét!" Đình trưởng Hồ Dương thấy tình thế đảo ngược, bắt đầu nở nụ cười đắc thắng:
Tuy nhiên, Hỉ không hề nghe theo lời khai của bất kỳ bên nào, mà lật qua trang này, hỏi sang câu hỏi tiếp theo:"Thứ hai, Hắc Phu có thực sự ra tay với đình trưởng Hồ Dương hay không?"
Hắc Phu biết tại sao bọn đình trưởng lại muốn bôi nhọ y như vậy. Luật Tần quy định, sĩ ngũ đánh nhau với người khác là phạm tội "tư đấu". Vì đối phương là quan lại nên tội càng nặng thêm một bậc, luận vào tội "tặc thương nhân". Hình phạt là phải cạo trọc đầu, phạt làm "thành đán" một năm, tức là làm những việc khổ sai như xây lăng mộ, đắp thành quách.
Cho nên đám đình trưởng khăng khăng khẳng định Hắc Phu đã ra tay, dụng tâm của chúng thực sự hiểm ác, nhất quyết cách này hay cách khác dồn họ vào đường chết.
Hắc Phu và Quý Anh đương nhiên dứt khoát phủ nhân, nói mình biết luật pháp không cho phép nên không hề có gan dùng võ với quan lại.
Đám người đình Hồ Dương thì khẳng định chắc như đinh đóng cột, đều nói thấy Hắc Phu đánh người, đại khái là y cậy võ nghệ cao cường, không coi quan lại ra gì.
Còn về ba tên đạo tặc, chúng nói lúc đó tầm nhìn bị các đình tốt che khuất nên không nhìn rõ.
Hai bên lời lẽ trái ngược, thế là tên thương cổ Bào lại một lần nữa trở thành nhân chứng then chốt...
"Tiểu nhân tận mắt nhìn thấy Hắc Phu vung đấm đánh đình trưởng!"
Bào đến lúc này cũng chẳng màng đến lương tâm cắn rứt nữa, bắt đầu dốc sức hắt nước bẩn lên người Hắc Phu. Hắn miêu tả sinh động chuyện Hắc Phu cãi vã với đình trưởng thế nào, thẹn quá hóa giận ra sao, rồi cậy mình võ nghệ cao cường vung nắm đấm đánh người thế nào... Miêu tả sống động.
Trong lúc Bào trần thuật, Hắc Phu mím môi không nói lời nào. Quý Anh nghe thấy tất cả thì như kiến bò chảo nóng, từ phẫn nộ chuyển sang sợ hãi.
"Chúng ta nguy rồi, nguy rồi!"
Quý Anh biết chuyện đã cực kỳ tồi tệ. Hai câu hỏi ngục duyện đưa ra thì lời chứng cuối cùng đều bất lợi cho phe mình. Nếu bị khép tội, hắn và Hắc Phu sẽ phải đối mặt với hình phạt cực nặng!
Chưa nói đến tội "tặc thương nhân" vì hành hung quan lại, nếu lời tố cáo đình trưởng cướp công không thành, họ còn phải đối mặt với tội "vu cáo"! Theo Tần luật, kẻ vu cáo sẽ phải chịu hình phạt tương ứng với tội danh mà mình vu oan cho người khác, đây gọi là "vu cáo phản tọa".
Hai tội cộng lại, hắn và Hắc Phu chẳng những không nhận được tiền thưởng mà còn bị trừng phạt nghiêm khắc, có lẽ ngày mai sẽ bị xăm chữ lên mặt, trở thành quan nô, bị đày ra biên cương làm thú tốt, thậm chí còn liên lụy đến người nhà.
Phía bên kia, đình trưởng Hồ Dương dường như thấy cán cân thắng lợi đang nghiêng dần về phía mình, lập tức dương dương đắc ý.
Xem ra tin tức truyền đến không sai, những sự vận động ngầm vẫn có chút tác dụng. Tên thương cổ Bào này vốn nhát gan, chỉ cần dọa dẫm một chút là đã đứng về phía họ ngay.
Hắn đã bắt đầu tính toán xem sau khi thắng kiện sẽ ăn mừng thế nào, có lẽ sẽ vào thành tìm đến các nữ lư để vui vẻ, rồi đem sự ngu xuẩn, không tự lượng sức mình của Hắc Phu ra làm trò cười cho đám nữ nhân vây quanh mình...
Một tên sĩ ngũ nhỏ nhoi mà cũng dám kiện quan? Thật nực cười!
Đến lúc này, thương cổ Bào đã trình bày xong.
Hỉ sau khi ghi lại lời chứng then chốt, đưa mắt nhìn hai người Hắc Phu: "Các ngươi còn lời nào muốn nói không?"
Đây là cơ hội tự bào chữa cuối cùng của họ, nếu không, họ phải phó mặc số phận cho phán quyết của Hỉ. Quý Anh tuy mồm mép nhưng lúc này không còn cách nào khác, chỉ lầm bầm mình bị oan, nhưng đầu càng lúc càng cúi thấp ...
Lúc này, Hắc Phu bước ra, y hỏi ý Hỉ: "Thượng lại, tiểu nhân có thể hỏi thương cổ Bào và những người kia một câu được không?"
Hỉ hơi ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của Hắc Phu trong tuyệt cảnh, ông gật đầu: "Cứ hỏi không sao."
Hắc Phu rảo bước đến trước mặt thương cổ Bào: "Ngươi nói ngươi tận mắt thấy ta vung nắm đấm đánh đình trưởng Hồ Dương?"
Bào đối diện với Hắc Phu hơi chột dạ, để che giấu, hắn cố gắng đứng thẳng người, đáp to: "Thấy."
Hắc Phu lại hỏi:"Đánh mấy đấm?"
"Một... một đấm."
Để lời chứng không quá phi lý, hắn chỉ dám bịa chuyện Hắc Phu đánh đình trưởng một đấm thì bị mọi người ngăn lại.