Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đến khi đám Hắc Phu và những người khác đuổi tới hương cứu uyển, họ phát hiện nơi đây đã lửa cháy ngút trời, biến thành một biển lửa nóng rực, tàn lửa bay tứ phía.
Cứu điển mặc y phục màu đen thậm chí còn không kịp đội mũ, tóc tai rũ rượi, đang dẫn đầu mọi người chữa cháy, đồng thời khống chế những con trâu ngựa đang bị lửa bén trên người, hí vang chạy loạn khắp nơi.
Úy sử An Phố và lệnh lại Nhạc nhìn cảnh tượng trước mắt mà nhất thời sững sờ. Hắc Phu trông thấy một bóng dáng quen thuộc đang xách thùng nước, liền tiến lại giúp một tay.
"Câu trượng! Tránh ra đi, nguy hiểm lắm, để cho ta.”
Câu chính là tiểu lại làm việc tại cứu uyển, nếu không ông ta cũng chẳng cách nào nuôi được con ngựa tốt như vậy để tặng cho Hắc Phu.
Hắc Phu nhận lấy thùng nước, dội vào dãy chuồng đang bị lửa bao vây, nhưng đám cháy quá lớn, mà cửu uyển toàn vật dễ cháy, không phải chuồng gỗ thì là cỏ khô. Không kịp rồi, có dốc sức thêm nữa thì cũng chẳng khác nào muối bỏ biển, chẳng giúp ích được gì.
Một luồng gió lớn thổi tới, phừng một tiếng, hỏa thế càng thêm mãnh liệt, hơi nóng phả vào mặt. Hắc Phu vội vàng kéo Câu lùi ra xa, hỏi ông rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Mặt Câu đầy tro, hết ho khù khụ lại thở dốc một hồi mới nói được: "Trước giờ triêu thực, có mấy người đến cứu uyển, tự xưng là canh tốt phục dịch, phụng mệnh hương lại đến sửa chữa chuồng trại. Cứu điển đòi kiểm tra nghiệm truyền của họ, nào ngờ nam tử gầy nhỏ dẫn đầu đột nhiên rút đoản đao khống chế ông ấy, bảy người còn lại cũng ùa lên, quật ngã đám ngữ nhân, mục nhân xuống đất!"
"Chúng trói mọi người bên cạnh giếng, dắt đi mười mấy con ngựa ra khỏi chuồng, sau đó phóng hỏa đốt chuồng ... May mà có mấy mục đồng trốn trong nhà không lên tiếng, đợi bọn tặc nhân đi khuất mới chạy ra cởi trói cho mọi người, cho nên mới thoát nạn."
Hắc Phu càng nghe, sắc mặt càng trở nên trầm trọng.
Tổ tiên nước Tần vốn khởi nghiệp từ nghề chăn nuôi, vì vậy rất coi trọng hai loại gia súc là trâu và ngựa. Họ lập ra chức "Cứu sắc phu" chuyên trách quản lý ở mỗi huyện, tương đương với cục giao thông vận tải huyện. Mỗi hương cũng thiết lập cứu uyển, giống như trang trại quốc doanh, do cứu điển quản lý. Ngựa dùng cho quan phủ trong hương hầu hết được thuần dưỡng tại đây, muốn điều động còn phải viết đơn xin.
Không còn nghi ngờ gì nữa, tám người đó chính là những tên cày thuê đã mất tích. Chúng bất mãn với cuộc sống ở nước Tần, mưu tính trốn về nước Sở đã lâu, hôm nay cuối cùng đã hành động!
Có điều Ngao dẫn đám người đó tấn công và đốt phá cứu uyển, chỉ là để cướp ngựa làm phương tiện di chuyển, thuận tiện chạy trốn sao?
Còn nữa, những người nước Sở đó, lẽ nào ai nấy đều biết cưỡi ngựa à? Một người đi từ con số không, mất cả tháng trời mới học được cách cưỡi ngựa như Hắc Phu tuyệt đối không tin tố chất của dân tị nạn nước Sở lại cao đến mức độ này.
Hắc Phu lập tức hỏi: "Câu trượng, tổn thất của cứu uyển thế nào, cứu ra được bao nhiêu trâu ngựa?"
Câu đáp: "Cứu uyển này của hương không lớn, chỉ nuôi hơn ba mươi con ngựa cưỡi, hơn hai mươi con trâu cày. Tên cầm đầu mở chuồng trâu ra, ngựa thì xích hết lại. Một trận hỏa hoạn, trâu thì tự chạy ra được, còn ngựa không bị dắt đi thì hầu như đều bị thiêu chết hết. Con nào không chết cũng bị kinh sợ, bỏng nặng, e là không còn dùng được nữa..."
Quả nhiên là vậy! Hắc Phu chửi thầm trong lòng, tâm cơ tên Ngao đó rất sâu, cố ý thiêu chết những con ngựa cưỡi để trong hương không có đủ ngựa mà truy kích.
Thế nhưng, tại sao hắn lại cố ý thả trâu cày? Sợ nông dân nước Tần năm sau không có gì cày ruộng à? Hơn nữa, hắn cũng không giết bất kỳ ai tại hiện trường.
Khi giết lý giám môn và tình phụ thì tâm địa độc ác, nhưng vào thời khắc mấu chốt lại đột nhiên nảy sinh thiện tâm sao?
Mâu thuẫn, quá mâu thuẫn, Hắc Phu càng nghĩ càng thấy khó hiểu, tên Ngao này thật không đơn giản.
Câu thì vẫn còn khiếp sợ nhìn hỏa thế ngày một lớn của cứu uyển, cùng những xác súc vật cháy khét lẹt trong lửa đỏ, cảm thán: "Cứu điển yêu ngựa nhất, ngày thường luôn dặn dò bọn lão hủ phải cẩn thận chăm sóc, người cả cứu uyển không ai nỡ đánh ngựa dù chỉ một roi, giờ một lúc chết hơn mười con, thật là..."
Nói một cách đơn giản, vì ngọn lửa này, huyện An Lục coi như tổn thất mười vạn tiền.
Theo nguyên tắc của Tần luật, nếu ngựa cưỡi, trâu cày thuần dưỡng trong cứu uyển bị mất hoặc chết vì lý do nào đó, trước tiên phải truy cứu trách nhiệm của ngữ nhân, mục nhân, cứu điển cũng phải chịu phạt liên đới.
Số lượng chết chóc lớn thế này đủ để cứu điển mất chức, tước vị bị tước bỏ, bồi thường đến táng gia bại sản là cái chắc.
Lúc này hương sắc phu và du kiêu Thúc Vũ cũng đã dẫn người tới nơi, song không được tích sự gì, trơ mắt nhìn ngọn lửa đã nuốt chửng cả cứu uyển. Cứu điển vốn đang ngồi bệt dưới đất, đờ đẫn như gà gỗ, chợt nhảy dựng lên, túm lấy vạt áo Thúc Võ gào lớn: "Thúc Vũ! Năm tên hương đình tốt thường ngày đóng bên cạnh cứu đâu rồi? Sao chỉ còn lại một lão đình phụ? Chúng ta thoát thân được liền đánh trống cầu cứu, vì sao trong hương lại chậm chạp không phát binh! Ngươi điếc rồi hay mù rồi! Hả? Trả lời ta!"
Huyện An Lục đã nhiều năm không có tên tặc nào ngông cuồng như vậy, cái "nồi" này Thúc Vũ không dám nhận, ông ta vội vàng đẩy Cứu điển ra, lớn tiếng biện bạch:" Không phải lỗi của ta, mấy ngày nay trên huyện sai úy sử, lệnh lại, còn có vị đình trưởng Hắc Phu này tới hương phá án, truy bắt hung thủ giết người. Đình trưởng đình tốt đều bị họ trưng điều đi các lý tìm kiếm cả rồi, làm gì còn ai sót lại? Sáng sớm hôm nay, úy sử còn đòi ta mười người cuối cùng, phái tới một lý phía đông hương, nói là để truy bắt mấy tên người cày thuê có hiềm nghi giết người. Người là do họ lấy đi, ta chỉ là phụng mệnh hành sự, ngươi muốn vấn tội thì tìm họ mà hỏi!"
Úy sử An Phố không ngờ Thúc Vũ lại dám đẩy trách nhiệm cho mình, lập tức nhảy dựng lên quát: "Du kiêu, hỗ trợ bọn ta phá án và bảo vệ hương ấp, cứu uyển chu toàn đều là chức trách của ngươi. Bản thân ngươi điều động an bài người không đáng, đừng có đổ lỗi lên đầu bọn ta!"
"Đúng vậy! Chuyện này không liên quan tới bọn ta, bọn ta lại không phải ép người điều đình tốt khỏi cứu uyển." Nhạc hiếm khi mặt âm trầm quát, tuy nhiên vì phạm nhân mà họ truy quét lại liên tiếp gây án, ba người e rằng cũng khó tránh khỏi liên lụy:
"Cái gì, sao lại không liên quan, chính vì các ngươi thúc ép quá gấp nên ta mới phải điều thêm người."
"Đó là lỗi của ngươi."
“ Là của các ngươi …”