Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trông thấy đám Tần lại có mặt tại hiện trường sau khi trúng kế "điệu hổ ly sơn" của Ngao lại bắt đầu đùn đẩy, tranh cãi lẫn nhau, không biên nào chịu thừa nhận trách nhiệm, chừng như muốn lao vào đánh nhau. Hắc Phu bèn nhảy vào giữa ngăn họ lại, lớn tiếng nói:" Chư quân, bình tĩnh .. xin nghe ta một lời!"
Hương sắc phu, du kiêu, cứu điển, úy sử, lệnh sử, cả năm người đang cãi nhau đỏ mặt tía tai, đều quay người lại, nhìn vị tiểu đình trưởng có chức quan thấp nhất, tước vị nhỏ nhất tại đây.
"Cứu uyển đã hủy, ngựa cưỡi chết sạch, đây là chuyện không thể cứu vãn, việc này nhất định sẽ làm chấn động huyện đình. Theo chế độ vấn tội của Tần luật, dù chư quân có cãi thắng, trối bỏ hết trách nhiệm ở đây, đến lúc đó cũng không tránh khỏi bị phạt."
Lời này của Hắc Phu có lý, mọi người cũng hiểu rằng dù họ có đùn đẩy thế nào thì người ở đây vẫn cứ là có tên là có phần, không một ai chạy thoát. Nhất thời không ai nói gì thêm.
"Không làm gì cả thì chỉ có thể ngồi chờ trừng phạt. Kế sách hiện giờ, nếu muốn giữ lấy quan chức, tước vị, thì phải tìm cách bắt bằng được đám quần đạo giết người cướp ngựa kia về quy án!" Hắc Phu nhắc nhở bọn họ, đừng đứng đần mặt ra đây nữa, tình thế gấp lắm rồi:
"Phải!" Nhạc thấy lại được một tia hi vọng: "Hắc Phu nói rất đúng, trên năm người được tính là quần đạo , lũ tặc nhân đó không còn nghi ngờ gì nữa, đã là quần đạo rồi! Bắt sống hoặc giết chết quần đạo thì phần thưởng tăng gấp đôi. Nếu chúng ta có thể truy bắt tám tên đó, không những có thể lấy công chuộc tội, mà biết đâu còn được ban thưởng nữa!"
Đám Tần lại đang khiếp đảm vì sự cố trước mắt lúc này sáng mắt lên, lần lượt gạt bỏ ân oán cá nhân, tích cực bàn bạc kế sách.
Muốn đuổi kịp người cưỡi ngựa, đương nhiên vẫn phải dựa vào ngựa cưỡi. Nhưng giờ đây ngựa cưỡi công dụng của quan phủ đã bị thiêu chết sạch, những con ngựa thồ hàng kém cỏi kia không thể cưỡi được, chỉ có thể tính đến ngựa tư nhân.
Con ngựa mận chín được Hắc Phu đặt tên là Xích Đảm được y cưỡi tới, tính là một con. Còn đám Tần lại tại hiện trường, úy sử An Phố, du kiêu Thúc Vũ cũng cưỡi ngựa tới, hương sắc phu thậm chí còn đóng góp hai con ngựa kéo xe của mình.
Mọi người vội vàng gom được năm con ngựa. Hắc Phu, An Phố, Thúc Vũ là võ lại, đương nhiên phải đi, cộng thêm hương đình đình trưởng và một tên đình tốt, vậy là vừa vặn năm người. Đối phó với tám tên bang vong nhân dư sức.
Không ngờ vị cứu điển hơn bốn mươi tuổi, đầu tóc rũ rượi đang ôm ngựa khóc kia thấy bọn họ định đuổi theo tặc nhân, đột nhiên như phát điên, dứt khoát kéo tên đình tốt xuống, tự mình thoăn thoắt nhảy lên lưng ngựa, nghiến răng nghiến lợi nói:" Nhớ năm xưa ta cũng từng làm võ kỵ sĩ ở trên quận, thông thạo mã tính, nên mới có được chức vị này. Nào ngờ bao năm vất vả lại hủy trong phút chốc! Nay dù thịt bắp đùi đã nhão, nhưng vẫn còn có thể cưỡi ngựa phi nước đại, ta nhất định phải đi cùng, bắt bằng được tên tặc thủ, rửa sạch nỗi nhục này!"
Hắc Phu không thừa lời, giục: "Chuyện không thể chậm trễ, đuổi theo càng muộn thì hy vọng bắt được tặc nhân càng mong manh. Hạ lại xin hương sắc phu tiếp tục trưng dụng ngựa tư nhân trong hương, để những đình tốt biết cưỡi ngựa đến chi viện cho chúng ta. Lệnh lại có thể về huyện bẩm báo việc này, thấy thế nào?"
Đang lúc rối ren, không ai có chủ kiến, lại sợ trách nhiệm, tuy Hắc Phu tước vị chức quan nhỏ nhất, y đưa ra ý kiến. Mọi người gật đầu tán đồng, ngay cả Thúc Vũ vốn chướng mắt y cũng lầm lì không nói gì, xem ra ông ta cuối cùng cũng đã biết điều hơn.
Chỉ có Nhạc là mặt nhăn nhó nói Hắc Phu giao "ăn mắng" cho hắn, nhưng vẫn chắp tay chúc mọi người sớm bắt tặc nhân trở về.
Ngọn lửa ở cứu uyển đã cháy gần tàn, năm người năm ngựa của đám Hắc Phu bắt đầu chạy đi dưới nắng gắt, men theo đường lớn hướng về phía đông.
Không ngờ vị cứu điển tự xưng từng làm võ kỵ sĩ trên quận trông thảm hại nhếch nhác lại cưỡi nhanh nhất, đương nhiên cũng có thể do ông ta nôn nóng báo thù, cưỡi như gió cuốn.
Tiếp đó là du kiêu Thúc Vũ và hương đình đình trưởng, cũng vững vàng cưỡi ở phía trước. Hắc Phu và An Phố ngược lại bị tụt lại sau cùng.
An Phố vừa kẹp bụng ngựa tăng tốc, vừa quay đầu lại hét với kẻ có kỵ thuật kém nhất là Hắc Phu: "Tặc nhân đã cướp ngựa làm phương tiện thì chỉ có thể đi đường lớn, không thể chui vào rừng. Từ hương ấp đi về phía đông tổng cộng còn ba cái đình xá nữa, đình trưởng nếu không theo kịp thì theo đó mà đuổi ..."
Hắc Phu đang tập trung toàn bộ tinh thần điều khiển ngựa, chỉ lo bất cẩn chút là té lọi cổ đây, rảnh đâu mà đáp lời y. Huống hồ ngựa chạy nhanh há miệng ra là gió mạnh và bụi đất lập tức tràn vào. Nhưng trong đầu y thầm đoán, kẻ biết cưỡi ngựa trong đám người Sở đó cùng lắm chỉ có một nửa, nói không chừng là hai người cưỡi chung một ngựa, tốc độ chắc chắn không nhanh. Nếu may mắn, họ sẽ bị đám đình tốt mang vũ khí chặn lại ở các đình xá!
Có điều chuyện này thật sự khó nói, còn phải xem mấy cái đình xá đó có tận tụy như đình Hồ Dương hay không, có người canh giữ mặt đường mọi lúc mọi nơi không, người gác có ngủ gật không? Quá nhiều yếu tố không dự tính được.
Suy đoán của Hắc Phu nhanh chóng có kết quả. Sau khi phi nhanh gần một canh giờ, họ đã tới đình xá đầu tiên.
Quả nhiên, đình tốt ở đây chỉ nói rằng nửa canh giờ trước có nghe thấy tiếng ngựa phi nhanh qua, lúc chạy ra chỉ thấy bụi đất mịt mù đằng xa...
An Phố và cứu điển mắng đám người ở đình này một trận té tát. Hắc Phu thì vừa xoa mông vừa ngồi xổm xuống đất, cố nén khó chịu xuống, nhìn những dấu móng ngựa dày đặc mà trầm tư.
Huyện An Lục đi về phía đông là dư mạch của dãy núi Đại Biệt và Đồng Bách, địa thế ngày càng cao, dân cư lý tụ ngày càng ít, hai bên đường là rừng cây ngày càng rậm rạp.
Chỉ cần tặc nhân còn ở trên mặt đường thì vẫn có cơ hội đuổi kịp!
"Tiếp tục đuổi!"
Năm người tiếp tục lên ngựa phi nước đại. Đình xá thứ hai cách khá xa, phải cưỡi hơn nửa canh giờ mới tới được đình nằm giữa hai gò đất này.
Đây là một đình lớn mang tính quân sự khá mạnh, năm sáu tên đình tốt tay cầm vũ khí đang vây quanh mấy cái xác ngựa, còn có một xác người, lo lắng nhìn về phía mặt đường. Thấy đám người Hắc Phu lao tới, hai cây cung và một chiếc nỏ lập tức nhắm thẳng vào họ!