Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngao không bắn ngay mà tới gần Hắc Phu thêm một bước, cẩn thận đánh giá y một lượt, giọng nói không có chút thù địch nào, hết sức ôn hòa, có sức hút: "Danh tiếng của đình trưởng Hắc Phu ngay cả ta cũng phải nể phục vài phần, hôm nay được gặp quả là danh bất hư truyền, chỉ có tráng sĩ mới có thể thản nhiên đối diện với cái chết như thế, nếu giết đi thì thế gian sẽ mất đi một tráng sĩ, chẳng phải đáng tiếc sao? Cho nên giết hay không giết, ta vẫn còn đang do dự."
"Ngươi đúng là kẻ kỳ quái." Hắc Phu nhìn Ngao: "Bất luận ngươi giết hay không giết, có thể trả lời ta ba câu hỏi trước được không?"
Ngao dường như biết rõ ý đồ của Hắc Phu, nhưng vẫn gật đầu: "Cứ hỏi đi."
"Thứ nhất, ngươi là ai?"
"Ta chỉ là một tiểu sĩ nhân trốn từ nước Sở tới, một người cày thuê mưu sinh ở nước Tần."
"Ha ha ha, Ngao, đã đến lúc này rồi thì đừng giả vờ nữa." Hắc Phu cắt ngang lời hắn": "Ta từng nghe một câu nói, người có tài ở trên đời cũng giống như cái dùi sắt để trong túi vải, sớm muộn mũi nhọn cũng sẽ lộ ra . Với bản lĩnh của ngươi, sao có thể lâm vào cảnh dân tị nạn? Sao có thể vào Tần hơn một năm trời mà vẫn không chút tiếng tăm?"
Người này bất kể mưu lược, võ nghệ, ứng biến đều cực cao. Nếu một người bình thường có tài năng như thế, bất luận ở Sở hay Tần đều có thể sống rất tốt. Ngao chắc chắn có nguyên nhân đặc biệt nào đó mới ẩn mình trong đám người cày thuê để không gây chú ý, cho đến khi cần thiết mới lộ diện, quậy phá khiến cả huyện kinh động.
"Ngươi bắt đầu từ vụ giết người, đã lên kế hoạch tinh vi, mỗi một bước đều đi trước quan phủ, mưu kế sử dụng thấp thoáng có binh pháp trong đó, khiến một nửa số Tần lại của huyện An Lục bị dắt mũi. Cuối cùng còn không tiếc lấy thân làm mồi, nhử chúng ta tới đuổi theo ngươi. Một kẻ đại trí đại dũng như vậy sao có thể là một người cày thuê không đủ ăn đủ mặc?" Hắc Phu nhìn chằm chằm vào đối thủ khó nhằn nhất mà y từng gặp từ khi tới thời đại này:" Nếu ta không đoán sai, Ngao, ngươi tám phần là một Sở điệp đã qua huấn luyện, đang mang trên mình sứ mệnh!"
Dây cung trong tay Ngao đột ngột siết chặt, sau đó lại thả lỏng, hắn cảm thán rồi tán thưởng: "Đình trưởng quả không hổ là cán lại liên tục phá đại án sau khi nhậm chức, không chỉ từng bước ép sát truy tra ra ta, mà còn đoán được thân phận của ta, thật khiến người ta bội phục! Không sai, ta chính là Sở điệp phụng mệnh lẻn vào huyện An Lục, ẩn giấu thân phận hơn một năm, nay những việc cần do thám đã rõ ràng, đương nhiên phải về nước phục mệnh!"
"Quả nhiên là như vậy!" Hắc Phu cảm thấy máu đang dồn ngược lên đầu, nắm đấm siết chặt:" Câu hỏi thứ hai, với bản lĩnh của ngươi, bất cứ lúc nào cũng có thể lặng lẽ trốn đi, tại sao kéo dài đến tận bây giờ, còn nhất quyết phải dắt theo mấy người cày thuê khác cùng đi, thậm chí không tiếc lấy thân làm mồi để tranh thủ thời gian cho sáu người không biết cưỡi ngựa kia? Họ là ai? Cũng là tế tác nước Sở sao?"
Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Áo có chút ảm đạm: "Đình trưởng đoán sai rồi, họ chỉ là những thứ dân bình thường không sống nổi ở nước Sở thôi."
"Ban đầu ta trà trộn vào đám nạn dân nước Sở này qua sông, ẩn giấu thân phận. Sau khi tới nước Tần, mọi người mới phát hiện ra không hề có những ngày tháng tốt đẹp như lời đồn. Ở Tần hay ở Sở thì khác biệt không lớn. Với thân phận bang vong nhân, muốn được đối xử bình đẳng ở dị quốc thật khó khăn nhường nào. Thế là mọi người hối hận, muốn trốn về nước Sở, nơi đó tuy cũng chẳng tốt đẹp gì hơn nhưng ít nhất là cố hương, còn có người thân."
"Một mình ta rời đi đương nhiên không khó, nhưng nếu bỏ mặc họ không quản, sau khi bị phát hiện, mọi người đều phải chịu tội liên đới. Ta không muốn người khác vì mình mà bị vạ lây, nên mới định hối lộ lý giám môn làm giả nghiệm, truyền, nào ngờ hắn lại nuốt lời giữa chừng ..."
Đây chính là nguồn cơn của toàn bộ vụ án. Hắc Phu lại càng thêm khó hiểu: "Ngao, ngươi đúng là kẻ kỳ lạ. Khi giết lý giám môn và thê tử thợ săn thì tâm địa độc ác, nhưng khi đốt cứu uyển lại tha mạng cho bọn cứu lại, thậm chí không đốt trâu cày, lại tỏ ra nhân từ mềm lòng."
"Hơn nữa, ngươi là Sở điệp, đáng lẽ phải ưu tiên hoàn thành sứ mệnh, những thứ khác đều có thể không màng, vậy mà lại vì cứu đám dân tị nạn nước Sở cùng rời đi mà năm lần bảy lượt dấn thân vào hiểm cảnh. Theo ta thấy, ngươi đúng là một Sở điệp chuyên làm chuyện vẽ rắn thêm chân, khiến người ta khó hiểu."
"Ồ, đình trưởng còn biết cả điển cố vẽ rắn thêm chân của nước Sở sao?" Cứ như được Hắc Phu biết tới chuyện này khiến Ngao lại có chút kiêu hãnh: "Sĩ nhân nước Sở hành sự xưa nay vẫn vậy, có việc nên làm, có việc không nên làm. Đình trưởng, điểm này ngài nên hiểu rõ mới đúng. Ta nghe người ta nói, ngài từng nhẫn tâm đưa hơn trăm người ở lý Manh Sơn ra trước pháp luật, nhưng lại vì giúp một vị công sĩ vô tội bị liên lụy mà tặng không cho hắn bốn nghìn tiền, chẳng phải đó cũng là nhân từ mềm lòng sao? Xem ra ngài cũng là một kẻ vẽ rắn thêm chân đấy."
Đối phương nhìn vấn đề theo góc độ đó khiến Hắc Phu ngẩn người, có lẽ trong mắt người khác, bản thân mình cũng là người đầy mâu thuẫn:"Ngươi nói cũng không sai."
Ngao giương cung lên nhắm vào Hắc Phu, song cuối cùng sắc mặt lại giãn ra: "Đình trưởng Hắc Phu, ta nghĩ kỹ rồi, vẫn là không giết ngài thì hơn. Thứ nhất, mẫu tộc của ta là hậu duệ Nhược Ngao thị di cư về phía đông, ngài đã bắt được bọn trộm mộ Đấu Tân, Nhược Ngao thị nợ ngài một ân tình, ta trả thay họ. Thứ hai, trên đời này kẻ thực sự là kẻ sĩ vốn không nhiều, nếu thiếu đi ngài chẳng phải càng thêm vô vị sao? Thứ ba, ta tuy là Sở điệp, ngài và ta mỗi người một nước, mỗi người thờ một chủ, nhưng giết ngài lại không nằm trong sứ mệnh của ta."
Lại còn dính dáng tới Nhược Ngao thị, Hắc Phu không ngờ lại còn có tầng quan hệ này, y cười to:" Vậy thì ta thật sự phải đa tạ ơn không giết của ngươi rồi. Chỉ có điều Ngao này, ngươi lại vừa làm thêm một việc vẽ rắn thêm chân rồi, thật không phải là một Sở điệp đủ tư cách."
"Đình trưởng khiển trách đúng lắm, làm gián điệp, tại hạ không đủ tư cách."
Cố ý nói với Ngao những chuyện không đâu, Hắc Phu cũng không hề rảnh rỗi. Y vẫn luôn điều chỉnh cơ thể, để thân mình hướng về phía mắt của Ngao, khiến hắn không nhìn thấy động tác của bàn tay kia, chớp lấy cơ hội Ngao lơi lỏng, lặng lẽ sờ về phía con dao găm trên xà cạp...
Bởi vì, y chưa bao giờ phó thác tính mạng vào sự thương hại của kẻ thù!
Hai tấc, một tấc, đầu ngón tay đã chạm vào vòng sắt của chuôi dao, sờ thấy rồi!
Tuy nhiên, ngay khi y cuối cùng đã nắm chặt chuôi dao, từ từ rút ra, thì dây cung đột ngột vang lên!
Vút!
Cái tên rồi còn cười hì hì nói lý do một hai ba không giết Hắc Phu, lúc này gương cung ắn tên, không một chút do dự.
Hết rồi! Đồng tử Hắc Phu vì sợ hãi mà co rụt lại, ngay sau đó, một cơn đau buốt truyền tới từ bắp chân trái, làm y không kìm được "á" một tiếng.
Xạ thuật của Ngao mạnh hơn Hắc Phu nhiều, một mũi tên cắm phập vào chân!
Hắc Phu đau đớn, con dao găm trong tay lại rơi mất, lọt thỏm vào đống lá rụng. Y giãy dụa trong đau đớn mắng lớn: "Ngao, sĩ nhân nước Sở định nuốt lời sao?"
Trong tay Ngao cũng không còn tên, thu cung cười nói:" Đình trưởng Hắc Phu, ta không định nuốt lời, chỉ là phế một chân của ngài thôi. Ngài giờ đã bị thương, sau khi xuống được thì lo mà bịt vết thương cầm máu đi, đừng tiếp tục đuổi theo ta nữa."
Hắn ngẩng đầu nhìn mặt trời đang lặn về phía tây, mặt đầy ngạo khí lẫn tự tin: "Ta cũng biết ý đồ của ngài, cố ý kéo dài thời gian để viện binh tới. Đây không phải nơi tốt để đàm đạo đâu. Tần Sở sắp sửa giao chiến, ngài và ta trên chiến trường có lẽ còn có thể gặp lại! Đến lúc đó, hãy dùng binh khí làm lời hỏi thăm nhau vậy. Biệt ly tại đây, cáo từ!"
Nói đoạn Ngao thong thả lùi về phía sau, đến khi cách xa hơn mười bước mới quay đầu chạy đi.
"Này!" Hắc Phu cũng chẳng quản chân đang chảy máu, y hét lớn theo Ngao: "Ngươi thật sự tên là Ngao à? Hãy xưng tên thật ra, sau này gặp lại trên chiến trường, ta không muốn gọi sai tên!"
Hắn không ngoái đầu lại, thân hình linh hoạt, chạy băng băng giữa những lùm cây được ánh hoàng hôn chiếu rọi, chẳng mấy chốc biến mất, chỉ có giọng nói vọng lại:"Đình trưởng hãy nhớ cho kỹ, kẻ hôm nay để lại cho ngài một mạng chính là Chung Ly Muội nước Sở."