Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hai tay vươn ra giữa thảm lá đa rụng đầy đất, người kéo căng hết cỡ, hàm răng Hắc Phu cắn chặt, bất chấp cơn đau ở chân, sự khó chịu khi bị treo ngược thời gian dài, sau một hồi lần mò, cuối cùng y cũng gian nan tìm thấy con dao găm đánh rơi.
Nắm chặt lấy nó, y nỗ lực gập người dậy, từ từ cắt đứt sợi rễ trên chân, cả người ngã uỵch xuống đất!
Á …
May mà đây là đồi đất, không có tảng đá nào, nên Hắc Phu không phải nhận thêm thương tích. Y cố nén cơn đau cùng cảm giác choáng váng, buồn nôn, việc đầu tiên Hắc Phu làm là kiểm tra vết thương của mình. Mũi tên nỏ kia đã bắn xuyên qua lớp xà cạp bằng da, cắm vào thịt bắp chân sâu khoảng ba tấc, nhưng không xuyên thấu qua bên kia. Đó là vì tên nỏ vốn ngắn, không thể kéo căng hết cỡ cánh cung, nên tốc độ rời dây không nhanh lắm.
May mắn nó không làm tổn thương đến xương, đây vẫn được coi là "vết thương ngoài da", nếu không Hắc Phu đã khổ sở rồi, cái chân này trực tiếp phế luôn cũng không chừng.
Nhưng cũng không thể sơ ý, thời đại này không có các loại thuốc như hậu thế, tỷ lệ tử vong do nhiễm trùng vết thương vẫn rất lớn.
Trong lúc xé những dải vải trên người chuẩn bị rút tên băng bó, Hắc Phu lại nhớ tới cái tên thật mà tên Sở điệp kia đã xưng ra lúc rời đi.
"Chung Ly Muội, hắn ta thế mà lại là Chung Ly Muội..."
Nếu không phải là trùng tên, thì Chung Ly Muội này chính là đại tướng quan trọng nhất dưới trướng Hạng Vũ hai mươi năm sau, vị thế chỉ xếp sau á phụ Phạm Tăng.
Lần đầu tiên mình tiếp xúc với danh nhân lịch sử, thế mà lại bằng cách này, thật làm bẽ mặt với các tiền bối xuyên việt.
Hắc Phu nghiến răng, y là Tần lại, đối phương là Sở điệp, một cuộc truy đuổi sinh tử, cuối cùng hắn còn bị chơi một vố, thảm bại treo ngược. Nếu không phải Chung Ly Muội thích "vẽ rắn thêm chân" kia y cho một mạng, thì lúc này Hắc Phu đã là một xác chết rồi.
Lần này y thua, thua thảm, còn sống hoàn toàn là nhờ dẫm phải cứt chó.
Nhưng sau khi nghe người đó là Chung Ly Muội, Hắc Phu cũng không thấy quá chán nản về thất bại lần này.
Chung Ly Muội giỏi dụng binh, thời Hán Sở tranh hùng, Hán vương Lưu Bang đã mấy lần bị Chung Ly Muội đánh bại, sau này vẫn luôn canh cánh trong lòng về người này, nhất định phải giết mới hả dạ. Hôm nay gặp mặt, tuy đối phương vẫn chỉ là một Sở điệp nhỏ nhoi, nhưng hành sự dùng kế đã thấp thoáng có môn đạo của binh pháp trong đó, quả nhiên là một nhân vật cực kỳ khó nhằn.
Quả nhiên danh nhân trên lịch sử, không dễ chơi. Nhưng ai ngờ ngay trong huyện nhỏ An Lục lại ẩn náu một con sói đến từ Kinh Sở chứ.
Thất bại không đáng sợ, đáng sợ là thất bại mà không rút ra được bài học. Chuyện lần này đối với Hắc Phu mà nói giống như một gáo nước lạnh tạt vào mặt, khiến y bừng tỉnh.
Ý định ban đầu của Hắc Phu là sống sót trong thời đại lớn này, từ từ leo lên cao, tìm kiếm cơ hội làm những việc có giá trị. Chứ không phải thực sự muốn làm một đình trưởng nước Tần tận tâm tận tụy.
Vậy mà vô thức để thời đại này cuốn đi, hành động như một Tần lại thực sự, liều mình truy bắt đạo tặc. Ôi, sau này mình phải khôn khéo hơn, đừng lấy thân mạo hiểm nữa, mạng này quý lắm, đổi với ai cũng là lỗ.
Nói thì nói vậy nhưng trong lòng Hắc Phu vẫn có chút không phục, cảm giác nhục nhã khi bị người ta treo ngược tha mạng lại càng lấp đầy tâm trí. Nhưng lúc này Chung Ly Muội đã sớm chạy xa, Hắc Phu lại bị thương, muốn truy đuổi là không thể, cảm xúc của y không có chỗ phát tiết.
Đúng lúc này, phía trước đột nhiên truyền đến tiếng bước chân giẫm lên cành lá, Hắc Phu vội vàng nắm chặt con dao găm, ngẩng đầu nhìn lên, hóa ra là người quen cũ, du kiêu Thúc Vũ...
"Đình trưởng Hắc Phu, cuối cùng cũng tìm thấy ngươi rồi." Thúc Vũ từ xa đã gọi lớn:
"Hóa ra là du kiêu, ngài không phải đi đuổi theo đàn ngựa chạy tán loạn sao?" Hắc Phu không ngờ người đầu tiên tìm tới lại là kẻ vốn dĩ luôn bất hòa với mình:
Thúc Vũ đi đến trước mặt Hắc Phu mắt láo liên nhìn trái phải: "Hung phạm xảo quyệt, ta sợ cứu điển và đình trưởng Hắc Phu không phải đối thủ của hắn, sau khi đến cái đình xá thứ ba báo cho đình trưởng địa phương thì lập tức cưỡi ngựa đuổi theo ngay. Quả nhiên cứu điển đã trúng bẫy, ông ấy chỉ đường cho ta, ta cứ lần theo ký hiệu đình trưởng để lại mà tới đây, vào rừng rồi còn phát hiện ra cái này."
Thứ trên tay ông ta chính là chiếc khăn đỏ của Hắc Phu bị cành lá móc trúng.
"Hắc Phu hổ thẹn, trúng phải bẫy của hung phạm." Hắc Phu có chút khó chịu, cảnh tượng thảm hại nhất của mình thế mà lại bị đối thủ nhìn thấy.
"Hung phạm xảo quyệt, để hắn chạy mất cũng là chuyện thường tình, đình trưởng đừng tự trách mình." Thúc Vũ cười khà khà đưa chiếc khăn đỏ cho Hắc Phu, nhưng ngay khoảnh khắc Hắc Phu đưa tay nhận lấy, hắn đột nhiên xoay thanh kiếm trên tay, kề ngay vào cổ Hắc Phu. Lạnh giọng nói:" Hắc Phu, bỏ con dao găm trong tay xuống."
"Du kiêu, ngươi có ý gì đây?" Hắc Phu cả kinh quát lớn, nhìn thanh kiếm kia, chẳng lẽ hôm nay là ngày hạn của mình? Nhưng y vẫn vứt con dao đi.
Thúc Vũ đá con dao ra thật xa, lúc này Hắc Phu tay không tấc sắt, lại còn bị thương, ông ta liền không thèm giả vờ nữa, cười lớn: "Tên hung phạm kia, không đúng, phải gọi là Sở điệp, thực chất là do ngươi cố ý thả đi đúng không?"
Hắc Phu lòng lạnh ngắt, kẻ này không phải mới tới mà đã tới từ lâu rồi, nếu không đã chẳng biết Chung Ly Muội là Sở điệp : "Du kiêu đang nói nhảm cái gì vậy?"
Thúc Vũ đanh mặt lại: "Hắc Phu, ngươi không cần phải giả vờ nữa, ta đã đến đây từ nửa khắc trước rồi, vừa vặn nghe thấy mấy câu đối thoại cuối cùng giữa ngươi và tên tặc nhân đó. Hắn rõ ràng có thể giết ngươi nhưng lại nhất quyết không giết, lúc đi còn xưng tên thật, hẹn ngày gặp lại. Nếu ngươi không thông đồng với hắn thì hà tất phải như vậy! Hóa ra Sở điệp có thể dắt mũi chúng ta khắp nơi là nhờ có ngươi hỗ trợ cơ đấy."