Tần Lại

Chương 170. Sát ý. (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Ta không hiểu lời du kiêu nói." Bị chụp một cái tội danh lớn lên đầu, Hắc Phu nổi giận, nhưng không hề hoảng loạn, lời lẽ đanh thép: "Ta tận lực bắt tặc nhân, vô ý trúng bẫy, tuy thất trách nhưng không hổ thẹn với lương tâm. Du kiêu cứ việc đưa ta về huyện thành, hai ta lên công đường đối chất! Nếu lời cáo buộc không đúng sự thật, chính du kiêu ngài sẽ phải chịu tội vu cáo phản tọa đấy! Ngược lại chính là du kiêu ngài, rõ ràng đã đến nơi nhưng không ra tay tương cứu, ngồi nhìn hung phạm rời đi, thấy chết không cứu trong vòng trăm bước là một tội, phận là du kiêu mà để tặc nhân trốn thoát là một tội khác. Nếu nói ai là người bí mật câu kết với Sở điệp, e là hiềm nghi của ngài còn lớn hơn đấy!"

"Ngươi, ngươi … " Sắc mặt Thúc Vũ lúc xanh lúc trắng. Ông ta nhất quyết muốn tranh công với Hắc Phu nên mới đến nhanh như vậy, nhưng khi đến nơi, thấy dũng sĩ nổi tiếng của huyện còn bị tặc nhân treo ngược lên, Thúc Vũ tự lượng sức, đâu còn dám lộ diện?

Đợi sau khi hung phạm đi khuất mới dám thận trọng bước ra. Thấy Hắc Phu thảm hại như vậy, không khỏi đắc ý, nảy sinh tà niệm muốn dùng vài lời nghe lỏm được để đổ nước bẩn lên người Hắc Phu.

Nào ngờ Hắc Phu chẳng hề sợ hãi, còn miệng lưỡi sắc bén đáp trả, Thúc Võ không thấy được dáng vẻ kinh hoàng thất sắc của y, trong lòng tức tối vô cùng.

Thời gian qua, huyện hữu úy ngày càng trọng dụng Hắc Phu, còn đối với ông ta thì thường xuyên khiển trách, thậm chí còn nói muốn cách chức du kiêu của ông ta ..

Sự đố kỵ bén rễ trong lòng Thúc Vũ, giờ đây đã mọc thành cây cổ thụ chọc trời, che lấp cả cây đa trước mắt! Đúng như lời Hắc Phu nói, vô bằng vô cứ mà tố cáo y thông đồng với địch thì khả năng kết tội không cao, nói không chừng chính mình còn bị tội vu cáo phản tọa.

Nhưng nếu như ở nơi rừng núi không người này, giết chết Hắc Phu đang bị thương, rồi đổ tội cho tặc nhân thì sao!

Giết y đi! Sẽ không còn ai tranh giành với ngươi nữa!

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Thúc Vũ không tài nào ngăn lại được nữa. Ông ta chột dạ nhìn quanh quất, xung quanh không một bóng người, đám đình tốt kia chắc phải một khắc nữa mới tới nơi, cứu điển què chân thì càng khỏi phải nói.

Hắc Phu thấy mắt Thúc Vũ đảo liên hồi, biết ông ta đã nảy sinh sát ý, trong lòng thầm hô không ổn!

Phải rồi, giết người thì không được dùng kiếm của ta, cái đó sẽ bị lệnh lại tra ra được. Ánh mắt Thúc Vũ dừng lại trên thanh kiếm của chính Hắc Phu cách đó vài thước.

"Đứng im!" Thúc Vũ tiếp tục dùng kiếm chỉ vào Hắc Phu, lộ ra vẻ hung ác, tay còn lại của ông ta thì vươn ra định lấy thanh kiếm của Hắc Phu, trong đầu suy tính:

Dùng kiếm của Hắc Phu giết y, rồi nói là bị tặc nhân đoạt kiếm đâm chết, lúc ta đến nơi thì chỉ còn lại một xác chết, như vậy tuyệt đối không ai nghi ngờ.

Đang mải tính toán, Thúc Vũ chợt nghe thấy tiếng động phía sau lưng!

Ông ta cũng không kịp để ý chuyện khác, vội vàng quay đầu vung kiếm đâm mạnh, nhưng Hắc Phu đã sớm nhảy vọt lên, né được đường kiếm của Thúc Vũ, đồng thời hai tay nắm chặt thứ gì đó, đâm mạnh vào người ông ta!

“Á á á á ~~~”Mũi tên nỏ vừa rồi còn cắm trên bắp chân Hắc Phu, giờ đây lún sâu toàn bộ vào hốc mắt của Thúc Vũ, khiến ông ta rú lên một tiếng rùng rợn, không giống tiếng của nhân loại.

Thúc Vũ mặt đầy máu, kêu gào đau đớn lùi lại.

Hắc Phu đứng một bên lộ ra nụ cười dữ tợn, không cho Thúc Vũ bất kỳ cơ hội nào chân cà nhắc tiến tới: "Ngươi tưởng rằng ai cũng là Chung Ly Muội sao! Đi chết đi!"

……

Một khắc sau, khi cứu điển khập khiễng chống cành cây dẫn theo ba tên đình tốt chạy tới nơi, Hắc Phu đã rửa sạch vết máu của Thúc Vũ bên bờ đầm nước, đang chống kiếm gian nan bước ra, chân cũng tập tễnh.

" Đình trưởng Hắc Phu." Cứu điển vội bảo đình tốt lại đỡ Hắc Phu, sốt sắng hỏi: "Ngươi không sao chứ, tặc nhân đâu? Du kiêu đâu rồi?"

"Tất cả là tại ta." Hắc Phu mặt đầy bi thương, y ngẩng đầu lên, tiếc nuối nói: "Vừa rồi ta nhất thời sơ ý, trúng bẫy của tặc nhân, bị treo ngược trên cây đa không thoát ra được. Còn du kiêu Thúc Vũ vì cứu ta mà đã bị tên tặc đó dùng tên nỏ bắn chết rồi!"

…. ….

Sáng sớm hôm sau, lệnh lại Nộ nhận được tin báo từ huyện thành tức tốc đến, hắn đứng tại địa điểm xảy ra vụ án, nhíu mày im lặng.

Cây đa này mọc trên đỉnh một gò đất nhỏ, dưới gò là vách đá dựng đứng cao hơn mười trượng, bên dưới là dòng suối chảy xiết, ven suối đầy những tảng đá phủ rêu xanh. Thi thể của du kiêu Thúc Vũ đang nằm sấp trên đó, một bên đầu bị va đập đến máu thịt nhầy nhụa.

Hắc Phu nói, y trúng phải gian kế của tặc nhân, giẫm trúng bẫy, bị treo ngược trên cây đa không thể thoát thân. Khi Thúc Vũ đuổi tới cũng bị tặc nhân nhặt một mũi tên nỏ, giương cung bắn trúng hốc mắt. Thúc Vũ đau đớn, chạy loạn xạ rồi không cẩn thận rơi xuống vách núi.

"Đã ngã thành ra thế này, làm sao ghi chép lại tình trạng vết thương ban đầu đây?"

Nộ lắc đầu, sai người giúp đỡ, vất vả lắm mới từ trong cái đầu nát bét của Thúc Vũ tìm ra mũi tên nỏ gây tử vong. Quả thực nó đã cắm sâu vào hốc mắt, nhưng dáng vẻ ban đầu thì sớm đã không thể hoàn nguyên được nữa.

Lúc này một tiểu lại cũng vội vã chạy lại bẩm báo:" Lệnh sử, mũi tên bắn bị thương đình trưởng Hắc Phu đã tìm thấy bên bờ đầm nước rồi."

Cùng là loại tên nỏ đó, phần đuôi bị bẻ gãy, vì rút ra từ vết thương nên đầu tên hình thoi còn dính vụn thịt và vết máu. Hắc Phu nói sau khi xử lý vết thương bên bờ đầm, y đã ném nó sang một bên, quả nhiên đã tìm thấy.

Nộ kiểm tra kỹ lưỡng thấy không có sai sót gì liền gật đầu, bảo mọi người thu dọn những vật chứng này, chuẩn bị khiêng thi thể Thúc Vũ về huyện thành để kiểm nghiệm lại một lần nữa. Tuy vẫn còn vài điểm nghi vấn nhỏ, nhưng tình hình tổng thể cơ bản thống nhất với lời thuật của Hắc Phu.

Chỉ là Nộ vẫn cảm thấy có chút gì đó không ổn.

Tên tặc nhân này có thể thoát khỏi sự truy đuổi của du kiêu và đình trưởng, còn phản kích khiến họ một chết một bị thương, chẳng phải quá lợi hại rồi sao??

Hắn chỉ quản việc phá án, nhưng không ngờ rằng khi bắt tặc nhân lại xảy ra nhiều rắc rối thế này, lần này, đám quan lại huyện An Lục chắc chắn là sẽ không có kết cục tốt đẹp.