Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Sự việc chính là như thế."
Ba ngày sau sự kiện Sở điệp kia, Hắc Phu lại bị triệu tập, trước mặt ngục duyện Hỹ, lệnh sử Nộ, Nhạc và đông đảo đồng liêu, y bình tĩnh kể lại diễn biến sự việc ngày hôm đó một lần nữa.
"Đình trưởng có thể đi được rồi."
Hỷ gật đầu. Hắc Phu kể lại diễn biến sự việc rất chi tiết, hoàn toàn khớp với kết quả khám nghiệm hiện trường. Trong tình trạng Nộ bày tỏ phần đầu thi thể Thúc Vũ bị ngã quá nát nên hắn cũng không làm được gì, quan phủ đã không phát hiện thêm điểm nghi vấn nào nữa.
"Vâng, tội lại cáo từ." Hắc Phu khập khiễng chắp tay, bước ra khỏi huyện ngục. Đám thuộc hạ Đông Môn Báo, Quý Anh đã đợi sẵn tại đây, thấy vậy liền vội vàng lại gần dìu đỡ.
Dù sẩy tay một lần, nhưng địa vị của Hắc Phu trong lòng mọi người vẫn không hề thay đổi.
Bên ngoài ánh nắng chói mắt, cũng rất ấm áp, trong phút chốc, Hắc Phu lại cảm thấy giải thoát giống như lần đầu tiên bước ra khỏi nơi này gần một năm trước. Ngay thời khắc này, lòng bàn tay y đã đẫm mồ hôi dinh dính ...
Muốn qua mặt Hỷ tinh minh, Nộ tỉ mỉ, Nhạc lão luyện thật không phải chuyện dễ dàng gì. Tất nhiên là y đã nói dối, che đậy chân tướng việc mình giết người, thực sự đây là chuyện chẳng đặng đừng.
Hắc Phu từng nghe kể một chuyện, ở huyện Cánh Lăng kế bên cũng có một vị đình trưởng, trong quá trình truy kích tặc nhân đã lỡ tay bắn chết cầu đạo đi phía trước, sau đó ông ta thành thực khai báo. Nhưng vì lúc ấy ngoài tên tặc nhân đã sớm chạy mất ra thì không có ai làm chứng cho đình trưởng, cuối cùng vị đình trưởng đó vẫn bị phán tội giết người, phải đền mạng cho cầu đạo ...
Thực ra còn một chuyện nữa xảy ra ở tương lai không xa, Hạ Hầu Anh là người đất Bái, làm tiểu lại quản lý xa mã trong huyện, là bạn nối khố với đình trưởng Lưu Bang. Mỗi khi ông ta lái xe tiễn sứ giả hoặc khách khứa quay về, đi ngang qua đình xá nơi Lưu Bang nhậm chức đều phải dừng xe lại tìm Lưu Bang ba hoa khoác lác, hơn nữa còn trò chuyện đến nửa ngày trời.
Hai người còn thường xuyên so tài võ nghệ, thế nhưng có một lần, trong tình cảnh không có người làm chứng, lúc hai người tỷ thí, Lưu Bang lỡ tay làm bị thương Hạ Hầu Anh.
Chuyện nhỏ mà hai người bạn thân cười xòa cho qua này lại bị kẻ có tâm tố giác lên quan phủ, nói Lưu Bang và Hạ Hầu Anh tư đấu, gây thương tích.
Thân là đình trưởng mà biết pháp mà phạm pháp, làm bị thương người phải bị phán hình nghiêm khắc. Lưu Bang tuy khiếu nại lên huyện nói mình không cố ý gây thương tích, Hạ Hầu Anh cũng cung cấp lời chứng tương tự, nhưng vì kẻ tố giác khăng khăng khẳng định nên huyện nghi ngờ hai người thông đồng cung khai, có điều ẩn giấu. Kết quả là Hạ Hầu Anh bị tra tấn dã man suốt một thời gian dài, chịu hàng trăm roi...
Cuối cùng vụ án này nhờ Hạ Hầu Anh nghiến răng chịu đựng, nhất quyết không đổi lời khai mới chứng minh được sự trong sạch của Lưu Bang, kẻ tố giác phải chịu tội vu cáo phản tọa. Nhưng nếu Hạ Hầu Anh không trụ vững trước hình phạt mà cung cấp lời khai bất lợi cho Lưu Bang thì sao?
Hai chuyện này có điểm tương đồng với cảnh ngộ của Hắc Phu, đó là không có người thứ ba tại hiện trường. Cho nên ngoài việc đẩy cái "nồi" này sang cho Chung Ly Muội đã chạy thoát ra, y còn có thể nói thế nào đây? Chẳng lẽ ngây thơ nói thật, vì du kiêu muốn giết ta, nên ta phải giết ông ta à?
Ai đã chứng kiến tất cả? Ai có thể làm chứng cho y?
Chỉ dựa vào một mình Hắc Phu tự nói tự nghe, ai tin?
Tần lại vốn coi trọng chứng cứ liệu có dễ tin y?
Chẳng lẽ phải chỉ trời làm chứng à?
Hắc Phu không có niềm tin đó, cũng không muốn phó thác tính mạng mình vào tay kẻ khác một lần nữa.
Ngoài việc nói dối tự cứu, không còn cách nào khác. Đây chính là lý do Hắc Phu không tiếc công sức dàn dựng hiện trường tinh vi, dù phải nói dối, phải lừa gạt, cũng phải gĩu sạch liên can cho bản thân.
Bởi vì nói thật chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn. Gia tộc của du kiêu Thúc Vũ trong hương tuy không phải ghê gớm nhưng cũng có không ít huynh đệ làm tiểu lại, đến lúc đó chờ đợi y có thể là những cuộc kiện cáo không dứt và cực hình tra tấn. Hắc Phu không muốn cuối cùng lại rơi vào kết cục "tặc giết người", khi đó sự nghiệp Tần lại của y coi như hoàn toàn chấm dứt, ngoài việc bỏ trốn tạo phản ra thì chẳng còn đường nào khác.
Dù sao không bắt được tặc nhân, Hắc Phu vẫn phải chịu trách nhiệm, trong khi đợi điều tra, y sẽ tạm đình chức, cho về nhà dưỡng thương, sự vụ ở đình Hồ Dương giao cho cầu đạo Đông Môn Báo thay mặt xử lý.
Còn ở huyện thành, dù mấy ngày trôi qua dư chấn của chuyện này vẫn chưa lắng xuống. Cuộc vây bắt lần này ảnh hưởng rất lớn nhưng cuối cùng lại để chủ phạm trốn thoát, các quan lại liên quan không tránh khỏi bị liên lụy.
Trong lúc Hắc Phu ở nhà dưỡng thương, tại huyện thành, mấy vị trưởng lại trong huyện quả thực đang tiến hành tranh luận gay gắt.
Huyện tả úy Vân Mãn vốn có hiềm khích với Hắc Phu, kịch liệt chủ trương lấy danh nghĩa lơ là chức trách để bãi miễn chức đình trưởng của Hắc Phu!
Huyện hữu úy thì cho rằng, Hắc Phu chỉ là cuối cùng để lạc mất chủ phạm, nhưng nếu không có nhiều lần đề xuất của y trong khi tra án thì có lẽ ngay cả tòng phạm Thạch và đám người đào tẩu nước Sở kia cũng không bắt được. Vì bị phát giác quá sớm, kế sách của Chung Ly Muội vẫn thất bại. Những kẻ đào tẩu nước Sở nhân đêm tối trốn về hướng Vân Mộng Trạch, cuối cùng ngoại trừ một người không tìm thấy tung tích ra, năm người còn lại đều bị bắt trở về.
Ngục duyên Hỷ cũng cung cấp tư vấn pháp luật: "Hắc Phu không bắt được tặc nhân, phạt ba giáp, chỉ thế thôi."
"Quá nhẹ!" Tả úy Vân Mãn khăng khăng lắc đầu, vẫn chủ trương nghiêm trị:
Lúc đám quan lại đang tranh luận, trên quận đột nhiên phái truyền nhân gửi tới một bức văn thư. Chư lại nhất thời nhìn nhau ngơ ngác, tin tức đã đưa đến quận thành rồi sao? Lần này sao lại hồi đáp nhanh đến vậy!
Mang tâm trạng thấp thỏm, sau khi mở văn thư, biểu cảm trên mặt huyện thừa có chút đặc sắc.
"Huyện thừa, trong đó nói gì vậy?"
Từ huyện lệnh đến hai vị huyện úy đều trố mắt nhìn vào tấm mộc độc đó, nội dung bên trong liên quan đến tiền đồ của họ.
"Không phải là trừng phạt của quận phủ đối với chúng ta." Huyện thừa nhất thời không biết nên đáp thế nào, đành để mọi người cùng xem:
Hóa ra là "dấu chân học" mà Hắc Phu hiến tặng trước đó đã được huyện thừa báo cáo lên để xin công cho y, đã nhận được sự công nhận của quận thừa. Quận thừa cho rằng phương pháp này có thể phổ biến trong toàn quận, nên đã dành lời khen ngợi cho Hắc Phu.
"Có thể thăng tước một cấp, phong làm trâm niểu?"
"Có lỗi không phạt mà lại thưởng, làm gì có đạo lý đó!" Huyện tả úy Vân Mãn tức đến mũi xì khói, tuyên bố sẽ đích thân viết thư lên quận để khiếu nại sự thật:
"Hắc Phu không bắt được tặc nhân, theo luật phải phạt giáp, nhưng công tích trước đó cũng không thể che lấp." Hỷ chắp tay nói với Vân Mãn: "Nếu tả úy kiên trì ý kiến của mình, vậy hạ lại cũng đành phải cùng hướng về quận thành trình bày thực tình, chủ trương thưởng phạt tiến hành đồng thời vậy."