Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngày Hắc Phu được đám Đông Môn Báo dùng xe trâu đưa về nhà, cả lý Tịch Dương náo loạn, vì ba ngày trước đó y phải ở trên huyện chờ khai báo, tin tức sớm truyền về nhà, cả biết đồn thế nào mà lại thành y bị tặc nhân đâm xuyên bụng sắp chết rồi.
Đến khi Hắc Phu được đỡ xuống, mẫu thân không hỏi nhiều, chỉ nói một câu “về là tốt rồi”, sau đó lặng lẽ vào nhà chuẩn bị giường chiếu cho y cho y dưỡng thương. Lão phụ nhiều lần tiễn trượng phu ra chiến trường, một mình nuôi ba đứa con đó kiên cường vô cùng.
Hắc Phu nhìn cảnh đó mà nhói đau, tự vả bản thân, trách mình không đáng.
Thế là hết cả tháng 7, Hắc Phu ở nhà, chủ yếu muốn ở bên cạnh mẫu thân nhiều hơn, an ủi bà. Mẹ dệt vải, y ở bên kéo sợ, tranh việc của Nguyệt. Ngay cả khi quyết định thưởng phạt trên huyện đã xuống, khôi phục vị trí cho y, y cũng không vội vàng quay về cường vị, giành thời gian cho người thân.
Tháng bảy vội vã qua đi, mới đó mà đã trung tuần tháng tám, trời trong gió mát, trên bầu trời xanh thẳm, Vân Mộng Trạch đón những đàn đại nhạn phương nam quay về sớm nhất. Dưới đội hình chim nhạn xếp thành hình chữ "Nhân" (人) là mặt đất phủ một lớp sương trắng, là cỏ cây khô vàng héo úa.
Thế nhưng quanh các lý tụ bóng người hoạt động tấp nập, tuyệt nhiên không hề có cảnh tượng thê lương. Bên ngoài những ngôi nhà, lũ trẻ vừa chảy nước miếng vừa thao láo nhìn những quả trên cây đang dần ửng hồng, ngoài bờ ruộng, những bông lúa vàng óng đang lay động theo gió nhẹ.
Tại lý Tịch Dương thuộc hương Vân Mộng, trên khoảng đất trống cạnh ruộng, đâu đâu cũng thấy những bà con lối xóm đang lom khom bận rộn. Đây là mùa thu hoạch, cũng là thời điểm nông dân bận rộn nhất trong năm, cả lý chỉ cần là người còn hoạt động được, thì từ giả tới trẻ không một ai nhàn rỗi.
Vết thương ở chân đã lành quá nửa nên Hắc Phu cũng không ngồi yên được, muốn ra ngoài giúp trong nhà một tay. Đứng bên cạnh ruộng lúa nước mềm mại mát lạnh, hơi thở tràn ngập hương thơm thanh khiết của lúa chín, những ngày truy đuổi chém giết, liếm máu trên lưỡi đao dạo trước dường như đã rời xa y thêm một chút.
Ngay lúc này, bá huynh và khâu tẩu đang dẫn theo vài người làm thuê mà nhà họ mướn, đang "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời", tay cầm liềm thoăn thoắt cắt lúa dưới ruộng nước.
Từ khi Hắc Phu làm lại, cuộc sống của gia đình họ đã cải thiện nhiều, ngay cả nông cụ cũng đều đổi hết sang đồng và sắt. Nhìn sang những nhà khác bên cạnh, vẫn còn có người dùng liềm đá kia kìa...
Dù là liềm sắt nhưng việc cắt gốc rạ vẫn không tính là nhanh, công việc này rất tốn sức, hết một ngày là lưng như muốn gãy rời.
Nhưng không thu hoạch gấp cũng không được, lúa sau khi chín không thể để ngoài ruộng quá lâu, một trận mưa xuống, công sức nửa năm thành công cốc.
Ài, đây chính là cái hại của việc có quá nhiều đất mà ra. Nay nhà Hắc Phu có ba người có tước vị, tuy danh nghĩa là đã chia gia sản nhưng đất đai vẫn để chung một chỗ để canh tác. Hồi đầu tháng tám, bá huynh mới chỉ giúp Hắc Phu thu hoạch được một nửa trong số một trăm mẫu ruộng trồng kê có bón phân ủ, còn lại một trăm mẫu ruộng kê bón phân theo cách cũ và một trăm mẫu lúa nước.
Nói là vậy, nhưng việc nhà nông không thể vội vàng, nhà Hắc Phu cũng chẳng phải hạng bóc lột ép người làm thuê. Thấy đám người làm mệt, y liền gọi họ lên bờ ruộng ngồi nghỉ một lát. Buông liềm trong tay, tháo nón trên đầu, hai tay phủi nhẹ ống tay áo, uống vài ngụm nước trắng trong ống trúc do Nguyệt mang tới, ăn hai bát cơm do mẹ đồ chín, chủ và khách trò chuyện vài câu, không khí hòa hợp vui vẻ.
Nếu cao đồ của Tuân Tử là Hàn Phi còn sống, nhìn thấy cảnh này chắc chắn lại sa sầm mặt mà nói mấy câu kiểu như: "Chủ không phải yêu khách, khách không phải yêu chủ" đại loại thế. Nhưng mùa màng bội thu đang ở trước mắt, trên mặt chủ đất tràn đầy niềm vui, người làm thuê cũng vui mừng từ tận đáy lòng, bởi vì theo như đã thỏa thuận trước đó, thu hoạch càng nhiều thì phần lương thực họ nhận được cũng càng nhiều.
Sau lúc nghỉ ngơi ngắn ngủi lại là công việc nặng nhọc.
Hắc Phu đứng trên nhìn một lát, cũng không nhịn được muốn xuống giúp, nhưng Trung cương quyết bảo y còn vết thương trên người, không cho xuống ruộng nước. Thế là Hắc Phu tự nguyện cùng với đệ đệ Kinh bao trọn công việc đập lúa.
Lúa cắt xong được xếp thành từng bó trên bờ ruộng, mỗi bó có trọng lượng vừa vặn, nhiều quá thì cầm không hết, ít quá thì tốn thời gian.
Dương tuy mới bảy tuổi nhưng đã bắt đầu giúp việc ngoài ruộng rồi. Đứa trẻ ngoan ngoãn ngồi xổm bên ruộng, giúp ôm từng bó lúa từ bờ ruộng ra chỗ đập lúa, chạy vài vòng là mồ hôi nhễ nhại đầy đầu. Nhưng dưới lời khen ngợi của người lớn, nó lại vui vẻ khôn xiết, chỉ có đôi má bị cọng rơm quẹt xước khiến người ta nhìn mà thấy xót xa.
Công cụ đập lúa của nhà Hắc Phu thực chất chỉ là một cái thùng gỗ lớn, gọi là "Quán đấu" hoặc "Bán đấu". Nguyên lý làm việc của nó rất đơn giản, chính là hai tay nắm chặt phần gốc bó lúa chín, dùng sức quật mạnh vào thành trong của thùng gỗ, chỉ có thế thôi.
Quanh miệng thùng còn vây một vòng nan tre đan rất dày, như vậy hạt lúa sau khi tách dù có bị văng ra ngoài cũng sẽ bị nan tre chặn lại, rơi vào trong thùng.
Hắc Phu bên này hai tay nắm một bó lúa, giơ cao quá đầu, tiếng xé gió của bó lúa và tiếng va chạm khi lúa quật vào bốn thành thùng gỗ nghe thật vui tai, rồi sau đó thấy từng hạt lúa vàng óng rời khỏi cọng rơm, nhảy vào trong thùng.
"Nửa thùng vang vang, hoàng kim vạn lượng. Trong tay có lương, trong lòng không hoảng." Không hiểu sao Hắc Phu lại nhớ tới câu nói quen thuộc này của quê hương ở kiếp trước thế là vừa làm vừa nổi hứng hô lên:
Dương cười khanh khách cũng học theo y, nó học được rất nhiều từ kỳ quái từ trọng phụ, chuyên để khoe với đám bạn nhỏ.
Suốt hai nghìn năm, công việc đồng áng của nông dân Trung Quốc thực chất không thay đổi nhiều. Ngoài loại thùng gỗ đơn giản nhất này ra, Hắc Phu phát hiện bên cạnh cũng có những nhà dùng "Liên gia" . Thứ đó gồm một cán dài và một nhóm thanh trúc xếp phẳng, trông giống như một chiếc côn nhị khúc cỡ lớn, dùng để đập vào các loại kê, lúa, đay... để hạt rụng xuống.
Hắc Phu vừa làm vừa quan sát những nhà xung quanh, thầm tính toán thời gian, thực tế dù là "Bán đấu" hay "Liên gia" thì đều vừa tốn thời gian vừa mệt người, hơn nữa lúa đập xuống không được sạch, phải quạt sạch tạp chất thì mới có thể đem nộp thuế, hoặc gánh về nhà cất vào kho.
Năm nay thì không kịp rồi, đợi đến năm sau, Hắc Phu tính có thể bảo tỷ trượng thử làm loại máy tuốt lúa bằng gỗ đạp chân, thứ đó hiệu quả hơn hẳn bán đấu và liên gia.
Kinh nhìn thấy Hắc Phu dừng lại nghỉ thì nói:"Trọng huynh, chân huynh vẫn còn đau, nghỉ một lát đi. Lúa còn lại không nhiều nữa, để đệ làm là được."
"Được, giao lại cho đệ." Hắc Phu vỗ vai Kinh, y thực sự không dám cố, ở thời y liệu lạc hậu này, cẩn thận vẫn hơn: