Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kinh năm nay 16 tuổi, đang tuổi ăn tuổi lớn, nửa năm trời mà cao thêm được vài tấc. Kinh sau khi được Hắc Phu khích lệ vào năm ngoái cũng đã trở nên hiểu chuyện hơn nhiều. Mấy tháng qua, hắn được Hắc Phu sắp xếp đi học đọc sách viết chữ trong hương để chuẩn bị cho mùa xuân năm sau vào Học thất làm đệ tử. Nghe nói ở trong hương ấp hắn rất cần mẫn, đã có thể viết được những câu hoàn chỉnh, chỉ khi vào mùa vụ bận rộn hắn mới về nhà giúp đỡ.
Hắc Phu muốn làm Tần lại, một phần cũng là để cho Kinh được nhập vào tịch đệ tử, miễn trừ binh dịch, trốn tránh đại chiến Tần Sở. Nhưng vừa rồi xảy ra chuyện đó, y thật sự có chút không chắc chắn về sau liệu cái chức quan nhỏ xíu này có giữ nổi hay không. Dù có giữ được, nghe nói huyện hữu úy sắp sửa điều đi, mất đi chỗ dựa, Hắc Phu sẽ không dễ sống, tên huyện tả úy Vân Mãn kia thấy y liên tiếp lập công, đã nóng lòng muốn dìm chết y từ sớm rồi.
Trứng không thể bỏ hết vào một giỏ là mình được. Tần luật quá nghiêm khắc, để phòng một ngày nào đó y phạm lỗi bị bãi quan, Kinh vẫn cần có lối thoát khác mới được...
Hắc Phu vừa nghĩ vừa ngồi xuống cạnh Trung, nghe bá huynh và những nông dân hàng xóm bàn chuyện trên trời dưới đất. Một năm nay, cùng với việc gia đình ngày càng hưng vượng, đại ca cũng không còn dáng vẻ lầm lì như trước mà bắt đầu trở nên hoạt bát, hơn nữa vì hắn là người trung hậu nên khá được hàng xóm tin cậy. Khi trong lý tế lễ, người ta còn mời hắn thay mặt chia thịt... Tất nhiên, có lẽ cũng có phần vì e sợ hung danh phá gia diệt môn của Hắc Phu nên cố ý lấy lòng.
Thấy tình cảnh này, Hắc Phu bất giác nảy ra một kế!
Sau vài ngày bận rộn, những bông lúa từng trĩu nặng trên cánh đồng đã biến mất, chỉ còn lại những gốc rạ bị cắt ngắn ngủn, lẻ loi nằm lại trên ruộng nước.
Đến đây ruộng lúa và ruộng kê của nhà Hắc Phu đã thu hoạch xong xuôi. À phải rồi, còn có hơn mười mẫu mía trồng hồi mùa xuân, mọc rất tốt, có điều chúng phải đến đầu đông mới thu hoạch, khi đó mới là lúc mía ngọt nhất. Hắc Phu cực kỳ trông đợi, hai tháng nữa thôi, đợi thêm hai tháng nữa thôi là có mía ăn rồi.
Ực, có tiếng nuốt nước bọt, nhưng không phải của Hắc Phu, mà là của Nguyệt, ai bảo y cứ thổi gió bên tai nó, khen thứ đó ngon ngọt ra sao. Hai đứa chất nhi chất nữ đã đợi tới mỏi mòn con mắt rồi.
Đừng nghĩ thu hoạch lúa xong là xong rồi, công việc nhà nông vẫn chưa kết thúc tại đó đâu. Lúa gánh về nhà còn phải thức đêm trải hết lên những tấm nan trục lớn, đảm bảo lúa thông thoáng, làm khô hơi ẩm để tránh bị mốc. Giữa chừng còn phải liên tục dùng cào lật giở trên bề mặt, lật mặt hạt lúa để giúp nhanh khô.
Đến ngày hôm sau là có thể đem phơi dưới nắng gắt, quan phủ không thu lúa ướt, hơn nữa khi thu thuế họ đo bằng thể tích chứ không phải trọng lượng, để tránh việc lúa khô ướt không đều gây ra bất công.
Lúa lúc này còn lẫn lộn một lượng lớn tạp chất, vỏ trấu, hạt lép, phải loại bỏ từng thứ một mới được.
Sàng sảy làm không xuể, Hắc Phu phát hiện nhà mình dùng lá chuối lớn phơi khô làm quạt, lực quạt không được quá mạnh cũng không được quá nhẹ, phải vừa đủ để thổi bay tạp chất nhẹ đi, chỉ để lại những hạt lúa chắc mẩy.
Đến công đoạn này, Nguyệt nhỏ nhất nhà cũng phải them gia, nó sức yếu không quạt được lá chuối lớn thì ngồi nhặt tạp vật ra khỏi hạt lúa. Cả nhà chỉ có con chó vàng nằm trong chuồng thè lưỡi ra là thành thơi.
Công việc quạt lúa này vô cùng buồn tẻ, Hắc Phu làm nửa ngay bắt đầu tính toán rồi, cuối cùng y nghĩ ra một thứ có thể áp dụng ở thời Tần, cái quạt hòm quay tay ấy, thứ đó không chỉ là lợi khí quạt lúa mà khi giã gạo cũng có chỗ dùng tới.
Thực sự nhìn cái gì cũng muốn động tay vào cải tiến một phen, trải qua một lần cùng cả lý tưng bừng thu hoạch, Hắc Phu nhìn hết vào mắt, quá lạc hậu, thực sự quá lạc hậu. Đừng nói là lúc cày cấy, ngay cả trong quá trình thu hoạch, dưới con mắt của một kẻ ngoại đạo việc đồng áng như y, hầu như bước nào cũng có rất nhiều điểm có thể cải tiến.
Cùng lúc đó Hắc Phu còn mượn từ nhà lý giám môn chiếc "Thạch" dùng để đo thể tích, thực chất là một cái thùng gỗ lớn rỗng ruột. Hắn đổ hết lúa khô thu được từ các mẫu ruộng vào, sau một hồi tính toán, một trăm mẫu lúa kê bón phân theo cách cũ quả nhiên mỗi mẫu vẫn chỉ thu được chưa đầy 2 thạch.
Còn một trăm mẫu "ruộng thí nghiệm" dùng phân ủ để bón, vì Hắc Phu không yên tâm nên lại chọn ra hơn mười mẫu lúa kê thu hoạch được để đo đạc từng mẫu một, phát hiện quả nhiên đúng như đại ca Trung đã ước chừng mấy hôm trước, sản lượng mỗi mẫu xấp xỉ 3 thạch...
"Giống kê như nhau, đất đai cũng liền kề, tưới nước nhổ cỏ cũng không khác gì, điểm khác biệt duy nhất là loại phân bón sử dụng. Nói như vậy, bón phân ủ vùi hiệu quả hơn hẳn phân tươi và nước tiểu!" Vỗ vào một thạch kê đầy ắp, Hắc Phu cười ha hả nói, thành quả nhỏ bé thôi nhưng do tự mình làm ra đúng không? Khụ khụ, tuy phân do mấy đứa cháu đi thu gom, ruộng do đại ca cấy, nhưng hưu mộc về nhà, lần nào y chẳng ra ruộng, cũng tính, vẫn tính:
"Không chỉ vậy đâu." Trung dù đã biết trước kết quả vẫn nhìn đệ đệ đong mà cười toét miệng:" Ta nhớ trong quá trình chăm sóc ruộng đồng, hoa màu bón phân ủ quả thực mọc tốt tươi hơn, kết bông rõ ràng cũng nhiều hơn. Mấy lão nông từng cười nhạo nhà ta chất phân nước tiểu để chơi hồi đầu mùa xuân, mấy ngày nay đều đang tặc lưỡi khen lạ, còn tìm đủ mọi cách dò hỏi ta bí quyết đấy."
"Những lão nông thông minh chắc đã đoán ra nguyên do rồi, đầu xuân năm sau chắc chắn sẽ làm theo, cái bí mật này cũng chẳng còn là bí mật nữa."
Hắc Phu lại chẳng hề lo lắng, cười nói: "Chân đệ đã hoàn toàn bình phục, phải về đình phục chức thôi. Thế này đi, ngày mai là ngày lên hương ấp nộp thuế, đệ sẽ cùng bá huynh ra ngoài một chuyến, nhân tiện cùng huynh đi gặp điền bộ tá của hương Vân Mộng."
Lúc này đại tẩu của Hắc Phu ngẩng đầu lên, lạ lùng hỏi: "Mọi năm nộp thuế đều là tiểu lại trong hương đứng ra xử lý, lần này cớ sao nhất định phải đi gặp điền bộ tá?"
Trung thì đã hiểu ra: "Trọng đệ, chẳng lẽ đệ muốn đem phương pháp ủ phân báo cho điền bộ tá, nhờ ông ấy thay mặt hiến cho quan phủ? Một phương pháp có thể làm sản lượng mỗi mẫu tăng nhiều đến thế, quả thực là lợi khí nhà nông, nhà ta không thể giữ làm của riêng..."
Đại ca vẫn là quá thật thà mà, Hắc Phu cười gian: "Bá huynh, không phải đệ hiến, mà là huynh đi hiến! Việc này nếu thành, bá huynh nhất định sẽ được ban thưởng, không chừng quan phủ còn ban cho huynh một chức quan nào đó nữa đấy!"
Trung vẫn còn có chút ngơ ngác, lẩm bẩm: "Cái phương pháp này không phải Hắc Phu đệ nghe được từ khách buôn Quan Trung sao? Chẳng lẽ đem phương pháp cũ ở Quan Trung hiến lên mà còn có thể đòi thưởng sao? Thật vô lý mà ..."