Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trưởng lại đến rồi đi, nhưng phó thủ và tá lại lại nắm giữ quan thự địa phương lâu dài, đây cũng là vấn đề nảy sinh từ việc nhậm chức khác địa phương. Cuộc đấu trí giữa trung ương và địa phương luôn luôn tiếp diễn, kẹp ở giữa khó xử nhất chính là những thân tín do quan lại bên ngoài đề bạt như đám Hắc Phu. Đi thì không đi được, chỉ có thể bấm bụng ở lại, gửi gắm hy vọng vào việc vị hữu úy nhiệm kỳ tới có thể tiếp tục trọng dụng họ.
Tình huống này rất có khả năng xảy ra, dù sao chẳng có vị trưởng lại ngoại lai nào cam tâm tình nguyện bị thế lực địa phương cô lập cả. Đã không có cách nào tự mang thân tín đi nhậm chức, thì việc trọng dụng người của nhiệm kỳ trước để lại trở thành lựa chọn duy nhất.
"Hữu úy mới e là phải đến giữa tháng mười mới có thể nhậm chức. Trước đó, quan thự huyện úy An Lục sẽ là nơi do tả úy Vân Mãn một lời định đoạt. Đình trưởng Hắc Phu, hai ta phải hết sức cẩn thận đấy." Trần bách tướng lòng đầy lo âu, hắn rất rõ ràng tả úy Vân Mãn không phải là một người rộng lượng, nói không chừng sẽ tận dụng khoảng trống thời gian này để thực hiện một cuộc đại thanh trừng đối với những thân tín của hữu úy:
"Dù là tả úy, cũng không dám công nhiên vi phạm luật lệnh để báo thù riêng đâu." Hắc Phu tuy lo lắng nhưng không quá sợ hãi. Hơn một năm qua, dù y đã kết thù sâu với tả úy, trong lúc tra án cũng đắc tội không ít người, nhiều kẻ vì y mà vào tù đều căm ghét y, hận không thể để y chết.
Nhưng đồng thời, Hắc Phu cũng đã kết giao được với một loạt quan lại cơ sở của nước Tần như Hỷ, Nhạc, Nộ. Còn có thương sắc phu, huyện công sư, v.v. Tuy không nói tới giao tình thâm sâu, nhưng những người quân tử chân chính như Hỷ, nếu Hắc Phu bị đối đãi bất công, thậm chí sẽ đứng ra nói giúp cho y.
Trong dân gian, danh tiếng của Hắc Phu cũng rất tốt. Việc tặng tiền mua ngựa đã mang lại cho y danh tiếng "nhân nghĩa", "liêm khiết". Cho dù Vân Mãn có hận y thấu xương, khi xử lý Hắc Phu cũng phải cân nhắc đến dư luận dân gian.
Ngoài ra Hắc Phu cũng chẳng hạng hiền lành dễ bắt nạt, nếu Vân Mãn vô cớ trù dập y thì còn tốt quá, y không ngại lên quận kiện tên đó.
Vì vậy Hắc Phu nghĩ rất thoáng: "Tả úy cùng lắm là lôi chuyện sẩy tay để tặc nhân chạy thoát lần trước ra, nói ta lơ là chức trách để ép ta Rời nhiệm. Đến lúc bị ép quá, ta từ chức là xong, về nhà làm ruộng còn hơn là suốt ngày hoang mang lo sợ."
Nói thì nói vậy, nhưng trong những ngày sau đó, Hắc Phu vẫn đề cao cảnh giác, đồng thời yêu cầu thuộc hạ hành sự cẩn trọng. Vào thời khắc nhạy cảm này, Hắc Phu không muốn để lộ sơ hở cho người ta nắm thóp.
Cứ thế cẩn thận dè dặt trôi qua mười ngày, đến hạ tuần tháng chín, sự báo thù của huyện tả úy thì chưa thấy đâu, nhưng Quý Anh đi huyện thành về đã mang theo một tin tức khiến tất cả mọi người chấn động.
"Nhị tam tử, đại sự không ổn rồi." Vừa bước vào cửa, Quý Anh đã giơ cao văn thư do huyện úy gửi tới, hô to : "Nước Tần và nước Sở, khai chiến rồi!"
Năm Tần Vương Chính thứ hai mươi mốt, tháng chín, Tần Vương sai con của Vương Tiễn là Vương Bí làm tướng, soái lĩnh mười vạn quân đánh Sở.
Khi tin tức này truyền vào huyện An Lục Nam Quận, được tiểu đình trưởng Hắc Phu hay biết, thì đồng thời nó cũng truyền tới huyện Tân Trịnh thuộc quận Dĩnh Xuyên cách đó ngàn dặm, đặt trên bàn của một nhân vật lớn trong tương lai.
Quận Dĩnh Xuyên vốn là đất cũ của nước Hàn. Còn Tân Trịnh lại là một cổ đô có lịch sử lâu đời, từ di tích của Chúc Dung thị cho đến đô thành Trịnh Hàn, nơi đây luôn là thành thị giàu có bậc nhất khu vực Trung Nguyên, sánh ngang với Lạc Dương và Đại Lương, dân số vượt quá mười vạn người.
Bốn năm trước, Tân Trịnh dưới sự uy hiếp của Nam Dương quận thủ Đằng bên phía nước Tần đã không đánh mà hàng. Ngoại trừ Hàn Vương An bị bắt đi giam cầm, thì đám công khanh quý thích đầy thành lại không bị gây khó dễ quá mức.
Dù sao thì sự thống trị của nước Tần ở Trung Nguyên chưa ổn định, Tần trong thời gian ngắn không thể thiết lập một chế độ nghiêm ngặt như ở Quan Trung hay Nam Quận trên đất Hàn. Tạm thời họ chỉ có thể mượn tay giới quý tộc Hàn cũ để thu các khoản thuế thị khổng lồ ở Tân Trịnh, tìm mọi cách biến nguồn nhân lực phong phú cùng bách công thương giả của nước Hàn thành công cụ phục vụ cho mình.
Họ Trương nằm ở phía đông thành Tân Trịnh chính là một trong những nhà nhờ cục diện vi diệu này mà may mắn giữ được phú quý.
Họ Trương từng sinh ra hai vị Hàn tướng, tài lực hùng hậu, cổng viện kiểu vọng sơn được xây rất cao, vừa nhìn đã thấy khí phái của môn đệ tể tướng. Bên trong tường vôi ngói đỏ, thấp thoáng thấy đình vườn lâu các bố trí hài hòa. Trên lối nhỏ trong hoa viên, lão bộc tóc hoa râm cung kính dẫn một vị khách rảo bước về phía tiểu đình bên mặt nước.
Vị khách chừng mười tám mười chín tuổi, mặc phục trang kiếm sĩ, cao tám thước năm tấc, dù đi đến đâu cũng nổi bật.
Hắn phóng mắt nhìn quanh, chỉ thấy hơn ba trăm đồng bộc trong Trương trạch đều là nam giới, họ làm đúng chức trách, không cần người sai bảo, tất cả đều im lặng làm việc riêng của mình. Người tỉa hoa lá, kẻ quét lá rụng, không có tiếng thầm thì to nhỏ, cũng chẳng có tiếng đùa giỡn cười đùa.
Vị khách không khỏi thầm gật đầu.
Lời đồn quả thực không ngoa, ba trăm đồng bộc này của nhà họ Trương đều được huấn luyện và ước thúc bằng binh pháp. Những người này nếu có thể được Hoành Dương quân trọng dụng, lo gì đại sự không thành?
Chính vì thế, một gia trạch to lớn với mấy trăm con người sinh sống bên trong mà lại cực kỳ yên tĩnh, duy chỉ có phía tiểu đình mà họ đang tiến lại gần là truyền đến một khúc cầm âm vang dội.
Đố là một cái đình tứ giác, xung quanh được vây quanh bởi hoa cỏ khóm trúc. Lúc này đang là cuối thu, hoa lá héo tàn, trúc cũng thưa thớt, đa số đã ngả vàng, khẽ run rẩy trong tiếng đàn.
Người gảy đàn là một thanh niên áo trắng tay áo rộng, hắn ngồi trên chiếu trúc, mái tóc đen nhánh xõa trên vai, vẻ ngoài phóng khoáng. Người này có mười ngón tay thon dài, tướng mạo tú mỹ, hai mắt hơi nhắm, biểu cảm rất chuyên chú.
Điệu khúc ban đầu bình lặng thâm trầm, như thể đang kể lể tỉ mỉ về lịch sử lâu đời của quốc gia này, lại tựa như dòng suối nhỏ chảy róc rách, điểm lại những huy hoàng xưa cũ của gia tộc này.
Nhưng dần dần, tất cả những thứ đó lại hóa thành một tiếng thở dài, điệu khúc xen lẫn cảm xúc của người gảy bắt đầu rạn nứt, tiếng đàn sắc nhọn, pha lẫn sự phẫn nộ, biến thành một lời chất vấn kịch liệt:
"Thấp hữu trường sở, y na kỳ chi. Yêu chi ốc ốc, lạc tử chi vô tri!"
Nếu người hiểu kinh (Thi) ở đây sẽ nghe ra được, vị quân tử áo trắng đang gảy khúc (Cối phong - Thấp hữu trường sở) của Tân Trịnh, ám chỉ quốc gia sắp mất mà quân chủ không tỉnh ngộ, mất nước mà không biết tự mưu tính.
Vị khách tuy tướng mạo hùng tráng dũng vũ, cử chỉ còn có chút khí phái quý tộc, nhưng lại là một mãng phu không hiểu thi thư. Hắn bị lão bộc chặn lại không cho vào đình, vốn đã mất kiên nhẫn từ lâu, đâu còn tâm trí mà nghe nội hàm trong tiếng đàn đó nữa, thấy khúc đàn vừa dứt liền lớn tiếng gọi:
"Tử Phòng, đây chính là cách đãi khách của huynh sao?"
Tiếng đàn vang vang lập tức ngừng bặt, thanh niên ấn tay lên dây đàn, nhìn về phía vị khách không mời mà đến, vẻ mặt bình thản, đôi mắt kia sâu thẳm đen lánh như nước giếng cổ.
"Quân tử." Lão bộc quỳ bái nói: "Công Tôn Tín tới thăm."
Vị quân tử áo trắng đứng dậy, hời hợt nói: "Hóa ra là Tử Thành tới, mau mời ngồi, chuẩn bị nước nóng."
"Không cần đâu!" Công Tôn Tín sải bước đi vào trong đình, thô lỗ gảy dây đàn, trách móc: "Tử Phòng à Tử Phòng, đám con cháu công khanh cả thành đều tụ tập lại để bàn bạc đại sự, chỉ có huynh là ngồi yên được ở nhà, lại còn gảy đàn nữa! Huynh có biết không, nước Tần phái Vương Bí phát binh đánh Sở, nay đã phá được Thượng Thái, tiến vào vây hãm Trần Dĩnh rồi!"
Vị quân tử áo trắng vái hắn một vái, khẽ nói: “Tất cả những chuyện này chẳng phải đều như ta dự liệu sao? Sau khi đánh phá Triệu, Yên, bước tiếp theo của Tần Vương chính là diệt Ngụy. Nhưng trước khi diệt Ngụy, phải đánh dằn mặt nước Sở trước để dọn sạch hậu họa khi vây đánh Đại Lương. Những việc này ta đều đã nói với Hoành Dương quân rồi, không cần nhắc lại lần nữa."
(*) Tân Trịnh hiện là Trịnh Châu, hay Trung Châu trong truyện của Lão Thường, địa bàn của Soái lừa đảo.