Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Chuyện đó không quan trọng, quan trọng là vào thời khắc phi thường này, người Hàn chúng ta có thể làm được gì!" Ánh mắt Công Tôn Tín sáng quắc: "Tử Phòng, nước Tần có thể sẽ đồng thời khai chiến với cả Ngụy và Sở, trận chiến này nhất định kéo dài năm này qua tháng khác, thời cơ báo thù phục quốc của huynh và ta đã tới rồi!"
Vị quân tử áo trắng lại lắc đầu: "Công Tôn Tín, ý định của huynh ta hiểu, nhưng xin hãy hồi đáp với Hoành Dương quân, trận chiến này sẽ không kéo dài quá lâu, thời cơ chưa tới, lần khởi sự này họ Trương sẽ không tham gia."
"Trương Lương!" Công Tôn Tín phẫn nộ gọi thẳng tên húy: "Bạo Tần thống trị, huynh vẫn chịu nổi sao? Sơn đông lục quốc thì nước Hàn mất trước nhất, đại vương bị bắt giam, tôn thất vương tôn đều bị dời tới Hàm Dương làm nô tỳ cho Tần Vương, đúng là đại nhục trong đời!"
"Còn những người may mắn ở lại, kẻ thì làm ưng khuyển cho người Tần, trợ giúp chúng tàn hại đất Hàn, người thì bị xâm chiếm gia sản từng ngày. Ta thấy ngày tháng của họ Trương nhà huynh cũng chẳng tốt đẹp gì đâu!"
Hắn chỉ tay vào đám đồng bộc bên ngoài nói: "Ta nhớ lúc nhỏ tới Trương trạch, trong vườn vẫn còn đầy tỳ thiếp xinh đẹp xa hoa, nô bộc mặc lụa đi giày tơ, tiếng nói cười rộn rã, nhưng giờ thì sao? Sa sút thành cái dạng gì rồi! Ta không tin kiểu ngày tháng này mà huynh vẫn còn nhẫn nhịn được."
"Còn nữa, đại phụ huynh làm tướng quốc cho Hàn Chiêu hầu, Tuyên Huệ vương, Tương Ai vương. Phụ thân huynh làm tướng quốc cho Ly vương, Điệu Huệ vương. Tuy huynh còn trẻ chưa ra làm quan, nhưng họ Trương năm đời làm tướng quốc nước Hàn, lẽ nào huynh đã quên sạch rồi sao?"
"Làm sao mà quên được?" Trương Lương nhìn mặt nước hồ gợn sóng lăn tăn, trong mắt lóe lên một tia phẫn nộ: "Công Tôn Tín, huynh là cháu của Hàn Tương vương, nên mới luôn canh cánh trong lòng việc phục quốc báo thù. Lẽ nào Trương Lương ta đây lại đem thù nước hận nhà quên sạch không bằng?"
"Đệ đệ ta chết không được chôn, ta đem hết gia tài đi cầu một dũng sĩ, để làm gì? Chẳng phải là muốn học theo của Thái tử Đan và Kinh Kha sao. Ta khổ tâm tìm kiếm binh pháp, ngầm huấn luyện ba trăm đồng bộc trong nhà, lại là để làm gì? Chẳng phải là để mong có một ngày có thể khởi sự phục Hàn, báo thù cho quốc gia sao?"
Công Tôn Tín không hiểu: "Vậy lần này Hoành Dương quân khởi sự, tại sao huynh không tham gia? Chỉ cần ngày mai các nhà phái đồng bộc ra đánh chiếm võ khố, giết sạch Tần lại, là có thể phát động người Hàn cả thành cùng đi cứu đại vương!"
Trương Lương lắc đầu cười nhạt:"Không đâu, e là đến lúc đó thứ chờ đợi được lại là sự trấn áp của quân Tần, cùng với thủ cấp của đại vương."
Công Tôn Tín giận dữ nói: "Tử Phòng, sao huynh có thể bất kính với đại vương như thế?"
"Nói thật lòng mà thôi." Sự trí tuệ trong mắt Trương Lương một lần nữa lấn át cơn giận, hắn bình đạm nói: "Vẫn là câu nói đó, thời cơ chưa tới, mạo muội khởi sự không những không giúp ích gì cho cục diện mà chỉ làm hại chết những người Hàn có chí phục quốc."
"Ta biết, trong hai năm qua, Hoành Dương quân bôn ba khắp các nước, dùng bài học đau thương của nước Hàn để tìm cách liên lạc với Ngụy, Sở, Tề cùng chống Tần. Đó là chuyện tốt, tiếc là lại không đúng phương pháp."
"Tề tướng Hậu Thắng nhận hối lộ của Tần, bảo Tề Vương Kiến đóng chặt cửa thành, dửng dưng trước việc các nước bị phá, nên chẳng trông mong gì được rồi."
"Nước Ngụy từ sau khi Tín Lăng quân chết thì xương sống cũng gãy, Ngụy vương suốt ngày ca múa rượu nhạc, chỉ biết một mực nịnh bợ phụng sự Tần, sống được ngày nào hay ngày nấy, cũng không tin cậy được."
"Còn nước Sở, tuy có mối thù sâu nặng nhất với Tần, nhưng hai năm trước mới xảy ra loạn lạc. Công tử Phụ Sô giết Sở Ai vương tự lập làm vương. Nội bộ nước Sở vẫn chưa hết chấn động, tuy có tướng quân Hạng Yên ở Hoài Nam luyện binh chuẩn bị chiến tranh, phái không ít gián điệp đi khắp nơi ở nước Tần để thám thính tin tức, nhưng Sở vương luôn cho rằng nước Tần muốn diệt Ngụy trước, nên không mấy cảnh giác."
"Lần này nước Sở bị Vương Bí của nước Tần đột kích, trong vòng nửa tháng Thượng Thái đã thất thủ, mắt thấy Trần Dĩnh cũng sắp không giữ được, lòng người hoang mang như vậy, có lẽ sẽ sớm nghị hòa cắt đất với Tần, nói gì đến chuyện phản công hay chiến đấu lâu dài? Người nước Sở luôn là như thế, thong dong quen rồi, không bị dồn vào đường cùng thì không thể đồng tâm hiệp lực. Đợi quân Tần chiếm được Trần Dĩnh, sẽ cắt đứt con kênh Hồng Câu tiếp viện cho Ngụy của nước Sở, lúc đó ba đạo đại quân Đông, Nam, Bắc sẽ vây khốn Đại Lương, nước Ngụy trong vòng sang năm nhất định sẽ vong!"
Trương Lương phân tích một hồi câu nào cũng có lý, Công Tôn Tín vội nói: "Cho nên Hoành Dương quân cũng nói rồi, người Hàn chúng ta tuyệt đối không thể đợi thêm nữa! Nếu ngồi nhìn nước Tần đánh phá Kinh Sở, rồi quay đầu diệt Ngụy, cắt đứt đất Hàn với Tề, Sở, thì nước Hàn sẽ không bao giờ phục quốc được nữa."
"Sai, sai lớn." Trương Lương có chút phẫn nộ lại bất lực mắng: "Khởi sự lúc này chỉ là đem sức lực khó khăn lắm mới tích lũy được của người Hàn để ôm củi cứu hỏa mà thôi! Phục quốc phải từ từ, không được nóng vội, đừng nghĩ đến chuyện một bước là xong, mà cần mưu tính lâu dài, cốt yếu là một đòn không thành vẫn phải bảo toàn được bản thân để dự bị cho việc tích lũy lại sức lực sau này. Sao có thể giống như kẻ đánh bạc, đem tính mạng của tất cả mọi người đặt vào một ván bài tất tay? Hoành Dương quân chơi lục bác quá nhiều rồi chăng?"
Theo cách nhìn của Trương Lương, chỉ có thừa nhận sự lớn mạnh của nước Tần thì mới có thể hiểu rõ việc gì hiện giờ làm được, việc gì không làm được. Chứ cứ tụ tập với nhau, mở miệng mắng Bạo Tần, Bạo Tần thì trừ thỏa mãn cái miệng ra chẳng giải quyết được gì hết.
"Ta đã khuyên Hoành Dương quân nhưng ngặt nỗi ông ấy vẫn khăng khăng theo ý mình. Cho nên ta sẽ không để họ Trương cuốn vào chuyện này, ba trăm đồng bộc kia ngày mai cũng sẽ không cầm vũ khí xuất hiện trên đường phố Tân Trịnh! Tín, ta khuyên huynh cũng mau chóng rời khỏi Tân Trịnh đi, cuộc khởi sự này tuyệt đối không thể thành công được đâu. Hãy giữ lấy tấm thân hữu dụng để chờ đợi thời cơ phản kích nước Tần thực sự!"
Công Tôn Tín đã có chút dao động: "Không phải lúc này thì là lúc nào?"
Ánh mắt Trương Lương kiên định: "Phải là khi nước Tần muốn một trận diệt Sở! Đó mới là cơ hội cuối cùng của nước Hàn, của lục quốc, của thiên hạ!"