Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tiếng đao binh ở thành Tân Trịnh vang lên suốt cả một đêm ...
Do Hoành Dương quân tổ chức cuộc khởi sự này diễn ra vô cùng vội vã, hành sự cũng chẳng thể coi là cơ mật. Trong bối cảnh Tân Trịnh lệnh của nước Tần đã sớm phát giác, cuộc nghĩa biến này vừa mới bắt đầu, đám người để trần cánh tay phải thề phục Hàn đã vấp phải sự đột kích bất ngờ của quân Tần, tiếp sau đó là những màn giáp lá cà trong các ngõ hẻm .
Giống như việc nước Hàn suốt hai trăm năm lập quốc chưa từng chiến thắng quân Tần trên chiến trường, những việc mà lính mạnh nỏ tốt nước Hàn không làm được, thì đám đồng bộc và khinh hiệp do đám di dân vong quốc tổ chức lại càng không thể làm nổi.
Cuối cùng đám khinh hiệp đồng bộc bị lính Tần tàn sát sạch sẽ một cách có bài bản, chỉ còn lại vài chục người lẩn trốn vào một cứ điểm ở phía bắc thành. Trong tiếng ca bi tráng, nhóm người Hàn không muốn sống nhục này đã phóng hỏa đốt nhà cửa. Cuối tháng chín trời hanh vật khô, gió bắc thổi mạnh, ngọn lửa này đã khiến một nửa phía bắc thành biến thành tro bụi ... những nghĩa sĩ này thành công hại chết vô số bách tính nước Hàn.
Tại trạch đệ họ Trương ở phía đông thành, đúng như lời Trương Lương nói, ba trăm đồng bộc nhà họ không tham gia khởi sự, nhờ đó cũng may mắn thoát khỏi kiếp nạn đại hỏa hoạn.
Đứng trên lầu gác ba tầng trong nhà, Trương Lương mình khoác áo lông cừu nhìn ánh lửa xa xa, trong mắt thấp thoáng lệ quang, nắm đấm cũng vô thức siết chặt, lòng trào dâng nỗi bi thương, phẫn hận, bất lực không cách nào nói thành lời.
Đây là lầu gác mà hắn thích nhất, mỗi tầng đều có hành lang hóng mát. Những ngày thời tiết đẹp, có thể đứng trên đó tựa lan can nhìn ra xa, thưởng ngoạn phong vật Trịnh Hàn. Lúc mưa tuyết, vì hành lang có mái hiên nhô ra đủ để che gió chắn mưa, hắn cũng thường mời dăm ba hảo hữu, vây quanh lò sưởi uống rượu, đối diện với sương tuyết mà bàn luận cổ kim.
Nếu hắn chán ghét sự ồn ào xã giao trong vòng xoáy quý tộc Tân Trịnh, cũng có thể đóng cửa lại, nằm trên lầu nhỏ, say mê đọc những di tác điển tịch của chư tử bách gia, có khi xem liền mấy ngày không chán...
Cuộc sống vô ưu vô lự của con cháu công khanh đã đột ngột dừng lại vào bốn năm trước. Cũng tại chính nơi này, Trương Lương vịn lan can, tận mắt chứng kiến Hàn Vương An mở cửa thành, mình trần dắt cừu, khúm núm quỳ đón quân Tần vào thành.
Nước Hàn mà mấy đời người họ Trương dày công duy trì suốt trăm năm từ đó triệt để biến mất, thậm chí ngay cả danh hiệu "Hàn" cũng không được phép nhắc tới, thay vào đó là "Quận Dĩnh Xuyên".
Từ khoảnh khắc đó, thiếu niên lang vô ưu vô lự kia đã cùng với xã tắc nước Hàn chết đi, chỉ còn lại một người dân mất nước luôn canh cánh trong lòng thù nước hận nhà.
Nhưng lúc này đây, Trương Lương lại phải ở chính nơi này, tận mắt nhìn thấy sức mạnh phục quốc tích lũy suốt nhiều năm bị hủy hoại chỉ trong một sớm tối.
Thời là thế, vận là thế, trong tình cảnh không có lấy một phần nắm chắc, cớ sao phải vội vàng hành sự?
Hắn hận, hận người Tần tàn sát đồng bào, cũng hận Hoành Dương quân không nghe lời khuyên can hết lòng của mình. Chính những vị công tử tai to mặt béo, tự cao tự đại này đã làm bại hoại quốc chính nước Hàn, giờ đây, họ lại đang phung phí những nam nhi nhiệt huyết cuối cùng còn sót lại của nước Hàn.
Trương Lương ngồi xuống, khẽ vuốt dây đàn, gảy lên một khúc ai ca, như thể đang hưởng ứng ngọn lửa hung hãn ở phương xa.
"Áo lông trơn mướt, phong nhã hiên ngang, quan kia áo ấy, lòng chẳng đổi thay."
Nước mắt lăn dài trên gò má, nhạc Trịnh Vệ không chỉ có âm hưởng ủy mị, mà còn có sự bi mẫn hùng tráng.
Đợi khi khúc đàn kết thúc, lão bộc cũng xuất hiện phía sau, cung kính bẩm báo: "Quân tử, tin tức bên ngoài nói rằng Hoành Dương quân và Công Tôn Tín đều đã chạy thoát vào thời khắc cuối cùng. Ngoại trừ họ ra, những người khởi sự hầu như đều bị giết, ngõ hẻm khắp thành đều nhuốm máu đỏ..."
Trương Lương lặng im hồi lâu, hắn có thể tưởng tượng được trên thành lâu, ngay lúc này, chắc hẳn đã treo đầy thủ cấp của những nghĩa sĩ phản Tần.
"Thương thay!" Trong cơn bi phẫn, Trương vung tay ném thẳng cây đàn trong tay xuống dưới lầu gác, nó giống niềm hy vọng phục quốc của nước Hàn, vỡ tan tành.
"Quân tử!" Lão bộc kinh hãi, đó là cây đàn mà quân tử thích nhất, hơn mười năm nay luôn bên mình không rời tay:
Trương Lương đã nhắm mắt nén lại sự phẫn nộ trong lòng, một lát sau bình tĩnh nói: "Trương ông, đợi sau khi Tần lại khám xét xong, hãy giải tán ba trăm đồng bộc trong phủ đi."
Trương ông cả kinh, bàng hoàng mất một lúc, hai hàng nước mắt trào ra, vội vàng dập đầu: "Đồng bộc đều là nô tử sinh ra trong nhà, đời đời là bộc dịch của Trương thị, nguyện cả đời hầu hạ bên cạnh quân tử, không muốn rời đi."
Trương Lương muốn sao, đó là tâm huyết mấy năm qua của hắn, ngước mắt lên trời để nước mắt không trào ra, thở dài: "Sở dĩ ta muốn giải tán họ là vì sau cuộc khởi sự này, quan lại nước Tần nhất định sẽ tăng cường quản thúc đất Hàn, không cho phép các nhà giữ lại vũ trang đồng bộc. Cuộc thanh trừng sắp đến rồi, nhờ ơn đám Hoành Dương , muốn phản Tần trên đất Hàn giờ đã là chuyện bất khả thi."
"Ở lại mà không thấy hy vọng, ta cũng đến lúc phải rời Tân Trịnh rồi." Ánh mắt Trương Lương đảo qua đình đài lâu các nơi này, từng nhành hoa ngọn cỏ. Ngoại trừ quãng thời gian lúc trẻ đến Hoài Dương nước Sở học lễ, hắn hầu như chưa từng rời khỏi tòa trạch viện này, tòa thành trì này, nhất thời có chút không nỡ, nhưng không gì có thể lay chuyển được quyết tâm kiên định.
Chủ nhân cuối cùng cũng sắp rời đi, lão bộc ngẩn ngơ mất mát, nhưng vẫn đáp: "Quân tử định đi đâu?"
"Đi về phía đông, nơi giáp ranh ba nước Tề Sở Ngụy, tiếp tục ẩn mình chờ thời!"
Thế đạo này, chết không khó, khó là sống. Trương Lương phải mang theo bao tâm nguyện và hận thù chưa trọn của những nghĩa sĩ người Hàn ngày hôm nay, nhẫn nhục chịu đựng mà sống tiếp.
Trương Lương cởi bỏ áo lông cừu, bộ đơn y bay phấp phới trong gió lạnh, hướng về phía ngọn lửa đang cháy mà trịnh trọng vái lạy.
"Chư quân xin hãy yên lòng, Trương Lương sẽ thay các vị chứng kiến ngày nước Tần mất đi thời thế! Đến lúc đó, chính tay ta sẽ khiến bạo Tần diệt vong!"
...
(*) Thơ thẩn thời này thì mình xin kiếu vậy, cố dịch vậy thôi, hiểu đã khó, muốn dịch ra thơ hay càng không thể.
Đời sau diễn dải thi thư, toàn dùng văn xuôi chú thích cả.