Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Quả đúng như Trương Lương dự đoán, cuối tháng chín, phía Tân Trịnh vừa mới truyền tới tin người Hàn làm phản, thì ngay sau đó Hàn Vương An đang bị giam cầm ở Dương Địch đã bị giết.
Người giết chết Hàn Vương An không phải ai khác, chính là Thừa tướng tiền nhiệm nước Tần, người phụng mệnh Tần Vương đi tuần thú các quận phía đông, Xương Bình quân Hùng Khải.
Xương Bình quân xách đầu Hàn Vương tới Tân Trịnh để thị uy với người Hàn, cả thành không còn một ai dám ngước nhìn quan Tần lại. Những người phục quốc hăng hái nhất hầu như đều đã chết trong cuộc khởi sự vô nghĩa này.
Sau khi bình định quận Dĩnh Xuyên, Xương Bình quân lại ngựa không ngừng vó tiến về phía đông, đích đến của ông ta là Hoài Dương. Lúc này, đại quân do Vương Bí chỉ huy đã bao vây tòa bồi đô đó của nước Sở.
Xương Bình quân không biết, Trương Lương cũng đã cầm nghiệm truyền ra khỏi thành Tân Trịnh. Hắn vốn hành sự cẩn mật, lý lịch trong sạch, đi đâu cũng không ai làm khó. Cầm kiếm đi trên con đường hướng về phía đông, nhìn xa giá uy phong của Xương Bình quân, Trương Lương trầm tư suy nghĩ...
Cùng lúc đó tại huyện An Lục Nam Quận, hiểu biết của Tần lại ở đây về thời cuộc không thấu triệt như Trương Lương. Họ chỉ biết nước Tần và nước Sở đã khai chiến, nhưng chiến sự tập trung ở vùng Thượng Thái, Trần Dĩnh phía bắc, chưa dẫn đến xung đột trực tiếp giữa Nam Quận và nước Sở.
Trong văn thư do Nam Quận thái thú ban xuống cũng chỉ yêu cầu huyện An Lục tăng cường cảnh giới, canh phòng nghiêm ngặt biên giới đường sông, tuyệt đối không để tái diễn sự việc mấy tên bang vong nhân quấy nhiễu loạn cả một hương như hồi đầu thu, càng không được tự ý phát binh vượt biên giới.
Ngoài ra, các đình bộ cũng được yêu cầu thống kê số lượng thanh niên đinh tráng trong các lý thuộc khu vực quản lý, tổ chức họ tới hương để huấn luyện thống nhất. Các đình trưởng, đình tốt đều xôn xao đồn đoán, nếu chiến tranh tiếp tục mở rộng, huyện An Lục cũng không tránh khỏi việc trưng phát thú tốt. Không khí chiến tranh đã vô cùng nồng đậm.
Đến đầu tháng mười, khi lịch nước Tần lật sang trang khởi đầu của một năm mới, mệnh lệnh mới cuối cùng đã đến An Lục!
"Thúc phụ, là văn thư từ quận ban xuống!"
Trong quan thự huyện úy huyện An Lục, Vân Hùng mặc bộ áo đen của tiểu lại hối hả chạy vào sảnh đường, hai tay dâng lên văn thư của quận.
Tả úy Vân Mãn vội vàng đón lấy, mở niêm phong, cẩn thận gỡ bỏ miếng bùn quan ấn đã khô. Đúng là của Nam Quận quận úy không sai.
"Năm thứ hai mươi hai, tháng Giêng (tháng mười) ngày Bính Tý, Nam Quận úy báo An Lục huyện úy ..."
"Tần và Kinh (Sở) giao chiến, việc vận chuyển quân lương, tu đường đắp cầu thiếu hụt nhân lực, nên Đại vương lệnh cho Nam Quận triệu tập lao dịch."
"Đại vương không muốn huy động kiềm thủ, tất lệnh trước tiên huy động toàn bộ lệ thần thiếp, thành đán thung, quỷ tân, bạch thái, mắc nợ, ẩn quan, chuế tế, thương giả."
Văn thư này đại ý là: công tác hậu cần tại chiến trường Hoài Dương giữa Tần và Sở rất nặng nề, thiếu người vận chuyển lương thực, sửa đường bắc cầu, nên cần các huyện thuộc Nam Quận phái nhân lực lên phía bắc chi viện.
Họ không hề biết rằng, sự thiếu hụt nhân lực này chính là hiệu ứng cánh bướm bắt nguồn từ cuộc phản loạn ở Tân Trịnh. Lực lượng lao dịch Quan Trung vốn định điều ra tiền tuyến thì nay phải ở lại quận Dĩnh Xuyên để trú phòng, nước Tần buộc phải điều động nhân lực từ những nơi không có chiến sự như Nam Quận, Nam Dương.
Giữa mùa đông giá rét mà phải lên phía bắc phục dịch, đây có thể coi là khổ dịch. Vì vậy văn thư yêu cầu ưu tiên trưng phát các thành phần có địa vị xã hội thấp như tội phạm, nô lệ, người nợ nần, ở rể, thương cổ ... sau đó phái một lại viên thạo việc dẫn theo một số thú tốt áp giải là được.
Định mức huyện An Lục được phân bổ là năm mươi hình đồ, mười thú tốt, xuất phát vào giữa tháng mười, hạn cuối trước ngày mùng một tháng mười hai phải tới huyện Phương Thành thuộc quận Nam Dương để tập kết.
"Thúc phụ! Đây là cơ hội hiếm có đấy." Vân Hùng mắt sáng rực, ra sức khuyên Vân Mãn:
Vân Mãn cũng đã phản ứng kịp vuốt râu ồ một tiếng, hiển nhiên là đoán được ý đứa cháu này, nhưng cơ hội như vậy vô cùng hiếm có, phải làm sao để làm một lần là dồn tên đó vào chỗ chết, không cách nào cựa mình mới được.
"Đám hình đồ và thú tốt này chẳng phải cần một lại viên thạo việc áp giải sao? Trong lòng thúc phụ chắc hẳn đã có nhân tuyển rồi chứ?" Vân Hùng hai mắt sáng lấp lánh, liếm môi nói thêm.
"Cháu ta thông minh lắm, đây đúng là cơ hội hiếm có, lại còn khiến các lại viên trong huyện không nói được gì!" Vân Mãn ha ha cười lớn, ông ta cũng nghĩ ra một kế vẹn toàn có thể để Hắc Phu vào chỗ chết cả mười phần, gọi úy sử An Phố lên sảnh, hạ lệnh: "Lập tức gọi Hồ Dương đình trưởng Hắc Phu tới gặp ta!"
Vào lúc đó, Hắc Phu lại không có mặt ở đình Hồ Dương, cũng không biết có một âm mưu thâm độc đang bủa vậy, y nhân lúc hưu mộc hiếm hoi, đưa đệ đệ là Kinh vào trong huyện thành.
Người thôn quê vào thành một chuyến không dễ dàng gì, lần cuối cùng Kinh đến huyện thành đã là chuyện của rất nhiều năm trước. Khi đó hắn còn nhỏ, nhà lại nghèo, chỉ đi theo mẹ dạo quanh một chút rồi về chứ chẳng mua được gì. Kinh chỉ nhớ, lúc ấy mình rất muốn ăn những quả quýt bán ở chợ, nhưng mẹ vì trong túi thiếu tiền nên không mua cho, khiến hắn khóc lóc om sòm, suốt cả dọc đường cứ gào mãi.
Thế thôi mà mẹ hắn kể mười mấy năm rồi, nếu không phải mẹ kể, hắn còn chẳng nhớ mình từng được lên huyện thành ấy chứ.
Thế nên lần này Hắc Phu đưa Kinh vào thành, bèn để Kinh thoải mái đi theo ý muốn bản thân, dạo chơi khắp bốn phương tám hướng cho thỏa. Hai huynh đệ đứng ở bến tàu chỉ trỏ những con thuyền ngược xuôi nam bắc, đoán xem chúng sẽ đi về đâu, đứng ở khu quan tự xa trông những con thụy thú trên mái hiên, gọi tên từng con một, chỉ ra tên của các quan thự dưới những mái hiên khác nhau.
"Đó là huyện ngục, trông có vẻ âm u đúng không, lần đầu ta đến huyện thành, chính là ở đó đối chất công đường với người ta, cuối cùng chứng minh được sự trong sạch của mình."
"Đó là viện tử của chủ lại duyện, nắm giữ việc tiến thoái của quan viên .. Còn kia là quan thự huyện úy, canh phòng cẩn mật, chức đình trưởng của ta thuộc quyền quản lý của nơi đó, huyện úy nếu có chỉ thị, ta không thể không theo..."
Kinh nghe mà vô cùng phấn khích, nhìn trọng huynh tự tin chỉ cho biết những quan thự , lại còn chào hỏi các lại viên đi qua, khói nói hắn sùng bái huynh trưởng đến nhường nào, nhưng cũng thầm ngưỡng mộ những trải nghiệm phong phú này của huynh trưởng.
Chỉ cần một việc thôi cũng đủ để hắn về lý khoe khoang với đám bạn một thời gian dài.
Cuối cùng Hắc Phu còn ở chợ mua cho Kinh một bộ quần áo mới. Sau khi mặc vào, đeo thêm đoản kiếm, Kinh cũng lột xác thành một thanh niên trưởng thành ăn mặc chỉnh tề, không còn giống như một tiểu lưu manh nông thôn nữa.