Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thành thực mà nói, Hắc Phu đã lên huyện thành không ít lần, chưa có lần nào thực sự thong dong đi ngắm cảnh thế này. Dạo một vòng quanh huyện thành An Lục xong, hai huynh đệ dừng lại trên bờ đê, Hắc Phu vẫn đứng, còn Kinh thỏa mãn nằm luôn xuống bãi cỏ, chân tay dang rộng.
Nơi này khá vắng vẻ, phía sau tuy là đường đi lại, song cách một hàng cây, tựa hồ như là hai thế giới hoàn toàn khác nhau vậy. Phía trước thuyền bè, xa xa là huyện thị người qua kẻ lại huyên nào. nhưng nơi này vẫn hết sức yên tĩnh.
Ánh mặt trời mùa thu không còn quá gắt, những mái nhà hình chữ nhân bên bờ đối diện, cùng mặt nước lấp lánh, thành khung cảnh tuyệt đẹp do con người và thiên nhiên kiến tạo.
Kinh hướng về phía mặt sông, đón gió lớn hô lên:"Trọng huynh, trong huyện thành này thật tốt quá, chợ búa náo nhiệt, quần áo đẹp đẽ, ngay cả mấy cô nương cũng được chăm sóc trông thật tươi tắn."
"Không có kiến thức." Hắc Phu cười mắng: "Có náo nhiệt hơn nữa thì cũng chỉ là một huyện thành nhỏ bé, đợi sau này đệ đi tới quận thành, những thứ được thấy sẽ còn nhiều hơn! Nếu có thể đi tới Hàm Dương, càng có thể thấy những điều cả đời chưa từng thấy! Cung khuyết lầu đài, xe ngựa như nước, nơi đó cái gì cũng có."
"Quận thành còn có khả năng, chứ Hàm Dương..." Kinh bật dậy, có chút hoài nghi nói: "Hàm Dương là quốc đô mà, đâu phải muốn đi là đi được, Trọng huynh chẳng phải cũng chưa từng đi sao?"
Hắc Phu nói chắc nịch:"Ta sớm muộn gì cũng sẽ đi, không phải đi với tư cách thú tốt, mà là ngồi xe lớn bốn ngựa mà đi!"
"Xe lớn bốn ngựa..." Kinh tặc lưỡi, không dám nghĩ tới cảnh tượng đó:
Hắc Phu vỗ vai đệ đệ: "Đệ cũng vậy, chỉ cần siêng năng trong học thất, thuận lợi ra xuất sư, sau này con đường hoạn lộ sẽ rộng mở."
Lần này Hắc Phu đưa Kinh đến huyện thành không vì điều gì khác, chính là để đưa hắn vào học thất huyện thành, nhập tịch đệ tử.
Tháng trước, tin tức nước Tần đánh Sở truyền đến khiến Hắc Phu giật mình toát mồ hôi lạnh, thế nên y đã đẩy thời gian nhập học của Kinh từ mùa xuân lên sớm vào tháng mười.
Vừa nhắc tới chuyện nhập học một cái, Kinh lại cực kỳ thiếu tự tin, hắn vò đầu bứt tai lẩm bẩm: "Trọng huynh, nửa năm nay tuy đệ nỗ lực nhận mặt chữ nhưng cũng chỉ miễn cưỡng đọc viết được thôi. Đệ nghe nói, muốn xuất sư từ học thất thì phải sử dụng thành thạo năm nghìn chữ để viết công văn! Ngoài ra còn phải tinh thông luật lệnh, sổ thuật, biết đánh xe, biết đấu kiếm... Những thứ này là con cháu quan lại được học từ nhỏ, đệ thì lại chẳng biết chút gì."
Sự lo lắng của Kinh không phải thừa, nền tảng của hắn quá kém, đúng là không cách nào so sánh được với con lại quan lại, được tiếp xúc từ nhỏ.
Hắc Phu đương nhiên hiểu rõ, nhưng y không cầu Kinh phải xuất chúng trong học thất, chỉ mong hắn ngoan ngoãn làm đệ tử ba năm để trốn quân dịch của cuộc chiến tranh thống nhất. Đương nhiên, tốt nhất là có thể tốt nghiệp thuận lợi, như vậy thì tiền đồ của người nhà đều ổn định rồi.
Bản thân y chọn con đường võ lại, tỷ trượng Duyên theo đường công tào, tuy hiện giờ chỉ là một công tượng nhỏ, nhưng kỹ thuật tinh xảo của đã nhận được sự tán thưởng của huyện công sư.
Còn đại ca Trung, nếu hiệu quả của phương pháp bón phân ủ được xác nhận, Trung cũng có thể thuận lợi tiến vào hệ thống điền lại, làm điền điển ở lý Tịch Dương. Đây là chức vị an toàn nhất, nếu xảy ra các vụ trộm cắp hay giết người nghiêm trọng, lý chính và lý giám môn địa phương đều sẽ bị phạt vì lơ là chức trách, duy chỉ có điền điển là không phải chịu trách nhiệm. Là điền điển, chỉ cần đốc thúc bách tính siêng năng làm nông, hoàn thành thuế tô là được.
Tính ra, trong nhà chỉ còn thiếu một văn lại trà trộn bên trong thể chế. Kinh trẻ tuổi nhất, khả năng uốn nắn mạnh nhất, đương nhiên là lựa chọn hàng đầu.
Nhưng thấy Kinh mang vẻ mặt không tự tin, Hắc Phu thấy xem ra ngoài hai chữ "tiền đồ", mình còn phải cho Kinh một chút kích thích.
Thế là y bèn ho khan một tiếng nói: "Quên chưa nói với đệ một việc, thời gian trước lúc ta ở nhà dưỡng thương, có đi bái phỏng Diêm trượng ở lý Biển..."
Quả nhiên mắt Kinh sáng lên, rối rít hỏi: "Trọng huynh, huynh bái phỏng Diêm trượng, có thấy Diêm thị thục nữ không?"
Kể từ cái nhìn thoáng qua năm ngoái, Kinh tương tư mãi tiểu cô nương đó.
Hắc Phu thầm mắng thứ không có tiền đồ, bị một tiểu nha đầu mông ngực phẳng lỳ không phân biệt được trước sau mê hoặc, bề ngoài vẫn nói: "Thì không thấy, nhưng ta nghe nói nàng sắp đến tuổi hứa gả rồi. Diêm trượng chí hướng cao, tuyên bố cháu gái phải có vạn tiền sính lễ mới cho, không phải quan lại thì không gả."
Kinh nhất thời ngây người: "Sao có thể như thế!
Hắc Phu bèn nói: "Quý đệ, ta biết tâm ý của đệ. Trọng huynh nói trước, nếu đệ có thể thuận lợi ra trường trong ba năm, ta sẽ mang vạn tiền đến nhà Diêm trượng cầu hôn cho đệ!"
"Lời này là thật sao?" Kinh lập tức tràn đầy ý chí chiến đấu, vội vã nói: "Ba năm thì không được, Diêm thị Ngọc Thục đã mười bốn rồi, hai năm nữa là phải gả đi. Trọng huynh, hai năm đi! Trong vòng hai năm, đệ nhất định phải từ học thất ra trường làm lại!"
"Hai năm?" Hắc Phu nhẩm tính, hai năm thời gian thì nước Tần vẫn chưa hoàn toàn diệt được Sở nhỉ? Y lập tức nghiêm mặt: "Đệ cứ theo kịp việc học đã rồi hãy khoác lác sau!"
Trong lúc nói chuyện, Hắc Phu đã đưa Kinh đến học thất nằm ở phía bắc huyện thành. Nơi này chẳng có chút phong thái nào của trường học công lập, theo truyền thống của Pháp gia thì lại càng không sùng bái một vị tiên hiền nào, nên chẳng có tượng, chỉ có mấy gian nhà đơn sơ.
Lão sư ở đây ăn mặc trang phục cũng không khác gì quan lại thông thường. Tiếng đọc sách vang lên từ học đường không phải là (Thi), (Thư), mà là những điều khoản luật lệnh khô khan.
Lấy pháp làm giáo, lấy lại làm sư, đây chính là đặc sắc của giáo dục nước Tần.
Hắc Phu và Kinh bái kiến học thất phu tử, chính là đệ đệ của Hỷ đại phu, tên là Cảm, tước vị bất canh. Cảm và Hắc Phu từng gặp nhau một lần, Hắc Phu bèn gửi gắm đệ đệ cho hắn dâng lễ thúc tu.
Với Pháp gia, mọi thứ đều đơn giản nhanh gọn, không có lễ nghi rườm rà. Cảm đưa Kinh đi làm thủ tục nhập tịch đệ tử trước, đóng dấu lên tấm "chứng minh thư" mới của Kinh, lúc đó Hắc Phu mới coi như thở phào nhẹ nhõm.
Điều này có nghĩa là, với tư cách đệ tử học thất, trước khi kết thúc việc học, Kinh có thể được miễn mọi thứ canh dịch, binh dịch, cuộc đại chiến phạt Sở kia hắn chắc chắn có thể tránh được.
Như vậy, Hắc Phu đã sắp xếp xong cho tất cả nam đinh trong nhà, nhưng đối với Kinh, Hắc Phu không có cách nào dùng kiến thức hậu thế để giúp đỡ, tương lai đi thế nào phải dựa vào chính hắn.