Tần Lại

Chương 182. Ghét lây. (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thủ tục nhập học vậy là xong rồi, từ nay trở đi Kinh ở lại học thất bắt đầu cuộc đời đệ tử. Khi Kinh tiễn Hắc Phu ra khỏi cổng học thất, hai huynh đệ sắp nới lời tư biệt, Hắc Phu như sực nhớ ra điều gì, nói với hắn: "Đệ cứ đứng ở đây, đừng đi đâu cả, ta đi một chút rồi quay lại ngay."

Kinh thấy có chút kỳ lạ, nhìn bóng lưng cao lớn của huynh trưởng đi sang bên kia đường, hỏi han mấy nông phu đang ngồi xổm bán đồ trên đất vài câu, rồi nhanh chóng quay lại, trong cái túi vải đeo trên người dường như còn đựng vật gì đó.

Đợi Hắc Phu đến gần hắn mới nhìn rõ, đó là đầy một vòng tay những quả quýt! Hắc Phu toét miệng cười: "Mẹ thường nói, lần đầu đưa đệ đến huyện thành đệ muốn ăn quýt, lúc đó nhà nghèo mẹ không nỡ mua cho đệ, đệ liền khóc suốt cả đường."

Kinh xúc động lại có chút ngượng ngùng: "Trọng huynh, chuyện này mẹ đã nói hơn mười năm rồi, năm nào vào đông cũng lôi ra nói trên bàn ăn, thật làm đệ phiền chết đi được."

"Chính vì thế ta mới nhớ được chứ." Nói xong Hắc Phu đem đống quýt vỏ xanh vàng xen kẽ kia nhét hết vào lòng Kinh: "Loại quả ngon nhất vùng Giang Hán chính là quýt này, quýt tiết cuối thu là ngọt nhất!"

Hắc Phu bóc một quả quýt cho vào miệng, Kinh cũng thưởng thức múi quýt chua chua ngọt ngọt ngon miệng. Lúc nhỏ thấy đây là món ăn ngon nhất trần gian, lớn lên mới phát hiện thực ra chỉ là loại quả chua ngon hơn một chút mà thôi.

"Quý đệ, còn nhớ câu chuyện (Yến Tử đi sứ nước Sở) ta kể cho đệ không? Trong đó Yến Anh nói về quýt thế nào?"

"Nhớ ạ." Kinh gật đầu, hơn một năm qua, mỗi khi trọng huynh về nhà luôn thích kể cho hắn nghe về con người và sự việc bên ngoài như Yến Anh, Tô Tần, giúp Kinh mở mang kiến thức không ít:"Yến Tử nói, quýt mọc ở Hoài Bắc thì thành cây chỉ, quýt mọc ở Hoài Nam thì thành cây quýt."

"Đúng vậy." Hắc Phu rất hài lòng, chứng đỏ Kinh dụng tâm ghi nhớ lời mình dạy bảo: "Hai thứ quả này tuy giống nhau nhưng vị khác nhau. Sở dĩ như vậy là vì sao? Là do thủy thổ khác biệt vậy. Quý đệ, nếu đệ cứ mãi sống ở vùng hẻo lánh trong lý Tịch Dương, chơi đùa với đám thiếu niên thôn quê thì e rằng tiền đồ sau này cũng chẳng khác gì họ. Nhưng hiện giờ đệ đã đến huyện thành, tiếp xúc với con cháu quan lại, lấy pháp lại làm thầy, có thêm nhiều kiến thức, điều này cũng giống như cây quýt từ Hoài Bắc dời sang Hoài Nam vậy, tiền đồ của đệ cũng sẽ khác đi. Thế nên, chớ có tự ti."

Hắc Phu chỉ vào đầu mình cười nói: "Hơn nữa, đều là cùng một cha mẹ sinh ra, trọng huynh của đệ thông minh như thế này, hai mươi câu hỏi đáp luật pháp đều đúng cả, huống chi là đệ?"

"Trọng huynh lại đang tìm cách tự khen mình đấy." Kinh cười lớn, nhưng không hiểu sao, nỗi lo lắng về tương lai lại vơi đi rất nhiều:

"Đệ tự liệu lấy đi." Đệ đệ tuy trẻ tuổi nhưng là người thông minh, Hắc Phu cũng không nói nhiều, vẫy vẫy tay với hắn rồi cứ thế rời đi:

Nhìn Hắc Phu đi xa, Kinh thu lại nụ cười, hướng về bóng lưng trọng huynh mà vái dài một cái. Tuy miệng không nói ra, nhưng Kinh luôn cảm kích Hắc Phu đã dẫn dắt hắn suốt chặng đường:"Đệ nhất định sẽ cần mẫn, tuyệt không phụ kỳ vọng của trọng huynh!"

Về phía Hắc Phu, y vừa rời học thất, ra phố xá đông đúc, trong lúc có xúc cảm khó nói thành lời, bất giác cứ đứng ngây ra đó mặc người qua kẻ lại.

Một nữ tử đang phơi y phục trước hiên nhà, đột nhiên ngẩng mặt lên nhìn, thành một chàng trai nhìn mình si dại, nàng tức thì đỏ mặt, vội vàng che ngực áo, chạy trong nhà đóng sầm cửa lại.

Tiếng đóng cửa này làm Hắc Phu giật mình sực tỉnh, ngây ra như phỗng một giây mới ý thức được chuyện gì vừa xảy ra, nữ tử vừa rồi cổ áo hơi lỏng, mỗi lần cúi xuống, hình như có thứ trắng trắng tròn tròn thấp thoáng thì phải.

Thật là tức chết mà, cảnh tượng như vậy thế mà mình lại đứng ngây ra như thằng ngốc, chẳng hề biết, y vừa trách bản thân vừa vội vàng rời đi. Quẹo qua một chỗ rẽ thì gặp một người đang cưỡi ngựa gấp gáp đi ngang qua.

Người đó vừa thấy y đã vội dừng ngựa lại, gọi to: "Hắc Phu, may mà tìm được đệ rồi!"

Hắc Phu nhìn kỹ, chính là úy sử An Phố. Sau lần hợp tác phá án trước, hai người đã trở thành bằng hữu, quan hệ rất tốt.

"Hóa ra là úy sử à." Hắc Phu vui vẻ đi tới: "Tìm ta có việc gì? Hay lại muốn mời ta đến phủ dùng tiệc?"

Nhà An Phố này cũng ở lư hữu huyện An Lục, tay nghề đầu bếp trong nhà rất khá, Hắc Phu đến một lần là nhớ mãi không quên.

"Đã là lúc nào rồi mà đệ còn nghĩ đến dùng tiệc uống rượu!" An Phố xuống ngựa, kéo lấy Hắc Phu, hạ thấp giọng cảnh báo: "Hắc Phu, ta nghe được tin tức, tả úy đã chỉ định đệ áp giải hình đồ và thú tốt lên phía bắc đi lao dịch, đây là khổ sai đấy, nói không chừng còn nguy hiểm đến tính mạng!"

……… ……….

"Cái gì, muốn chúng ta hộ tống hình đồ và thú tốt lên phía bắc à?"

Tin tức mà Hắc Phu mang về đã gây ra một trận sóng gió lớn tại đình Hồ Dương.

"Đây là cái thứ công việc buồi gì vậy, năm ngoái chúng ta chẳng phải mới đi canh dịch sao? Hơn nữa còn vì đoạt quán quân trong đợt diễn binh mà được miễn một năm canh kỳ rồi cơ mà." Đông Môn Báo khi nghe tin mình cũng nằm trong danh sách trưng phát thì ngay lập tức tức giận gào thét. Nếu là thường ngày, tên mãng phu khát máu này sẽ hân hoan đồng hành, nhưng giờ đây thì khác.

Thê tử hắn đã mang thai được sáu tháng!

Nửa năm qua, Đông Môn Báo đã thay đổi hoàn toàn thói hư tật xấu là cứ hễ nghỉ phép là đi chơi bời lêu lổng, mỗi dịp hưu mộc là hắn lại chạy tót về nhà. Hắn còn đắc ý khoe với mọi người rằng mình sắp có nhi tử, hắn cứ suốt ngay bấm đốt ngón tay tính toán ngày sinh của vợ. Nay huyện úy ban xuống một đạo lệnh, lại bắt hắn phải dứt bỏ thê tử đang bụng mang dạ chửa, làm sao gã cam tâm cho được?

"Đây chắc là thú dịch, không phải canh dịch đâu." Quý Anh ở bên cạnh đính chính lại như vậy, nhưng điều này chẳng giúp được gì mà càng làm Đông Môn Báo tuyệt vọng hơn:

Canh dịch chỉ là đi lao dịch gần trong quận huyện, làm mấy việc công trình thổ mộc, cùng lắm một tháng là được về nhà. Nhưng thú dịch thì khác, bị điều đến vùng biên viễn để trấn thủ phục dịch, thông thường lấy kỳ hạn một năm, nếu gặp phải chiến hỏa liên miên, thậm chí còn kéo dài lâu hơn nữa.

Điều này có nghĩa là, Đông Môn Báo lên phía bắc phục dịch sẽ bỏ lỡ khoảnh khắc quan trọng nhất cuộc đời, tự tay bế đứa con mới chào đời, chứng kiến sinh mệnh của mình được tiếp nối trên cơ thể nó...

"Một năm sau, con trai ta đã có thể bò lổm ngổm khắp sân rồi!" Đông Môn Báo tức giận đấm một quyền vào cột trụ, rồi chợt ngẩng đầu hỏi: "Hắc Phu, ngươi cứ thế mà nhận lời sao?"

(*) Bá cả, trọng thứ hai, thúc thứ ba, quý thứ tư ( hoặc út), nên Hắc Phu gọi Kinh là quý đệ, hồi trước bên mình cũng có dùng đấy, nhưng xưa rồi.

(*) Cách chửi bòi có từ rất sớm, không biết từ bao giờ, nhưng theo khảo cứu nào đó mình đọc lâu rồi thì từ thủa bình minh nhân loại, chúng ta đã biết dí bòi vào mặt nhau.