Tần Lại

Chương 184. Không thể cả ngày phòng tặc. (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thế giới bên ngoài đình xá phảng phất như thủa thiên địa sơ khai, dòng nước mưa trút xuống từ những tầng mây dày đặc, nuốt chửng mọi hy vọng trên thế gian, cũng nhấn chìm mọi lối thoát của đám thú tốt và hình đồ.

Dưới ánh đuốc bập bùng, từng khuôn mặt sạm đen ngước lên, họ mở miệng gào lên những lời tuyệt vọng và bi phẫn…

"Quá hạn, đều bị chém..."

"Thiên hạ khổ vì Tần lâu rồi..."

"Nay bỏ trốn cũng chết, mưu việc lớn cũng chết!"

Sự tuyệt vọng ép buộc họ phải chặt cây làm vũ khí, dựng gậy làm cờ, một nhóm người xôn xao, cao giọng hô vang:" Vương hầu khanh tướng há cứ phải có dòng giống sẵn sao?"

Họ ùn ùn đổ vào trong đình xá, đạp tung cửa phòng khách xá.

Bên trong, vị Tần lại áp giải họ đang ngủ say, nghe tiếng động thì kinh hãi giật mình ngẩng đầu lên, khuôn mặt đó, không phải Hắc Phu thì còn là ai nữa!?

Hắc Phu vã mồ hôi hột tỉnh dậy, nhào khỏi giường đẩy cửa phòng ra, thời tiết bên ngoài lạnh lẽo nhưng trời quang đãng, trên không trung chỉ lững lờ vài đám mây mỏng, lấy đâu ra mưa tầm tã?

Mà 50 tên hình đồ huyện An Lục do y áp giải lúc này cũng đang tựa vào dưới mái hiên khách xá ngủ say. Nhóm người này ăn mặc đơn chiếc, trên thân đắp bừa ít rơm rạ để chống rét, đang run bần bật trong sương giá buổi sớm.

Mẹ nó chứ, là mơ, thế nào mà mơ xúi quẩy như thế?

"Đình trưởng." Tiểu Đào đang trực đêm thấy Hắc Phu tỉnh thì vội vàng đi tới, lắp ba lắp bắp bẩm báo: "Tối... tối qua, bình an, vô sự."

"Vất vả rồi." Hắc Phu vỗ vai Tiểu Đào khích lệ:

Lợi Hàm cùng trực đêm với Tiểu Đào, cũng đỏ ngầu mắt tiến lại chào Hắc Phu.

Hiện tại là năm Tần Vương Chính thứ hai mươi hai, ngày hai mươi ba tháng mười, cũng là ngày thứ ba họ rời khỏi huyện thành An Lục.

Năm người của đình Hồ Dương cần phải áp giải 50 tên hình đồ và 10 tên thú tốt đến huyện Phương Thành thuộc quận Nam Dương cách đó hàng trăm dặm để phục dao dịch, kỳ hạn phải đến nơi trước ngày mùng một tháng Chạp. Đây chính là nhiệm vụ của đám Hắc Phu .

Ngay từ trước khi xuất phát, Hắc Phu đã biết trong đám hình đồ áp giải lần này, đại đa số là do chính tay y đưa vào ngục. Vân Mãn sắp xếp như vậy, quả thực là tâm địa hiểm độc.

Có điều Vân Mãn cũng không đến mức trông mong đám hình đồ này vì căm hận Hắc Phu mà nổi loạn giết y như trong giấc mơ.

Bây giờ chưa phải là cuối thời Tần, lại còn là vùng nội địa nước Tần, độ khó của việc giết quan tạo phản thực sự không hề nhỏ.

Hơn nữa, cổ của nhóm người này đều đeo biểu tượng của hình đồ: gông gỗ. Trên gông có dây thừng bằng gai, lúc nghỉ ngơi thì buộc lại, xâu chuỗi cổ tay của tất cả bọn họ với nhau để hạn chế hoạt động.

Đây là bố trí tiêu chuẩn khi áp giải hình đồ, không thể trông mong đám tội phạm cải tạo này ngoan ngoãn nghe lời. Ngược lại các đình tốt thì được trang bị đầy đủ, không chỉ mỗi người đều mang kiếm, giáp, mà còn được trang bị hai chiếc nỏ. Trong đám hình đồ khó lòng xuất hiện nhân vật như Trần Thắng, Ngô Quảng để đoạt kiếm giết nhóm người Hắc Phu.

Vì vậy Hắc Phu đoán, Vân Mãn sắp xếp như thế là hy vọng những tên hình đồ có thù với Hắc Phu này sẽ bỏ trốn giữa đường!

Chuyện này khả năng cực cao, hình đồ khác với thú tốt, họ vốn dĩ đã là tội nhân, gia quyến đa phần bị thu làm lệ thần thiếp, là những kẻ chân trần không sợ rách giày, chẳng còn gì để lo lắng hay vướng bận.

Lại thêm giữa mùa đông giá rét này, lặn lội ngàn dặm lên phía bắc thực sự là khổ sai. Người phương nam đối với phương bắc, đặc biệt là mùa đông phương bắc luôn tràn đầy sợ hãi. Trong (Sở Từ) , sự tưởng tượng của người Sở về phương bắc là "băng dày sừng sững, tuyết bay ngàn dặm", "phía bắc có núi băng, mênh mông trắng trời, rét lạnh căm căm".

Tóm lại trong mắt người vùng sông nước Giang Hán, phương bắc vào mùa đông căn bản không phải nơi dành cho người ở, nhất định phải tránh xa. Sự sợ hãi đối với thời tiết, lao dịch này có thể thúc đẩy đám hình đồ tranh thủ bỏ trốn bất cứ lúc nào.

Nước Tần chẳng những trừng phạt rất nghiêm khắc việc hình đồ đi thú dịch bỏ trốn, mà đối với người áp giải để xổng hình đồ cũng có hình phạt tương ứng.

Tội chết thì không đến mức, nhưng chỉ cần có một kẻ trốn thoát thì chức đình trưởng của Hắc Phu coi như hết. Nếu số người bỏ trốn vượt quá mười người, thậm chí chính y cũng phải bị phạt làm thành đán. Người khác với tư cách là người cùng áp giải cũng sẽ bị trừng phạt... Trước khi lên đường Hắc Phu đã nói rõ tình cảnh của họ với mọi người như vậy.

Mười mấy năm sau, vị Lưu đình trưởng ở huyện Bái chính là vì số hình đồ và thú tốt áp giải bỏ trốn quá nhiều, biết mình không thoát khỏi trừng phạt, nên mới hạ quyết tâm đưa những người còn lại đi làm thảo khấu.

Nghe nói thế, mọi người ở đình Hồ Dương cũng nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề. Lão khốn Vân Mãn đó thật nham hiểm, đây rõ ràng là mượn đao giết người, muốn lợi dụng việc hình đồ đào vong để trị tội cả nhóm bọn họ, tống khứ tất cả ra khỏi đội ngũ Tần lại!

Vì vậy mọi người không dám lơ là, tuân theo sự sắp xếp của Hắc Phu, chia làm hai nhóm, luân phiên canh gác suốt đêm.

Trong ngày đầu tiên và ngày thứ hai sau khi xuất phát, Hắc Phu không dám chợp mắt, luôn canh bên đống lửa, nhìn chằm chằm bóng dáng đám hình đồ.

Cứ như vậy, Hắc Phu suốt hai ngày không ngủ rồi, đến ngày thứ ba cuối cùng cũng không trụ được nữa nữa, khi tới nghỉ chân tại đình xá thuộc huyện Tân Thị này, y đã ở trong xá ngủ một mạch đến sáng.

May mà ngoại trừ cơn ác mộng kia, mọi chuyện vẫn bình thường.

Lúc này đám hình đồ cũng lần lượt thức dậy, họ gạt lớp rơm rạ trên người, xoa nắn cái cổ đau mỏi, nhìn Hắc Phu đang ngồi xổm dùng cành liễu súc miệng với ánh mắt đầy vẻ bất thiện. Hắc Phu biết, ba ngày qua chắc chắn có không ít người ngày đêm nung nấu ý định bỏ trốn. Dù sao không chạy thì kết cục cũng chẳng tốt đẹp gì, lao dịch mùa đông, hình đồ mười phần chết ba bốn là chuyện thường tình. Trước thực tế tàn khốc, Hắc Phu chẳng có bản lĩnh gì để lừa gạt những kẻ tuyệt vọng này.

Lúc nghỉ ngơi thì còn đỡ, có dây thừng buộc tất cả mọi người vào xà nhà, nhưng khi di chuyển mới là vấn đề lớn.

Mặc dù khẩu phần ăn của nhóm năm người Hắc Phu có thể được các đình xá dọc đường cung cấp , nhưng cái ăn cái mặc của sáu mươi tên hình đồ và thú tốt thì phải tự mang theo. Thế nên mỗi tên hình đồ đều phải gánh một thạch lương thực, không có cách nào buộc tất cả lại với nhau được.

Vạn nhất đang đi trên đường, 50 con người này nháy mắt nhau một cái rồi đồng loạt bỏ chạy tán loạn, thì chỉ dựa vào năm người Hắc Phu, làm sao bắt cho xuể.