Tần Lại

Chương 188. Sao không hỏi quỷ thần. (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong dân gian nước Tần, ngoại trừ một bộ phận nhỏ những người có tước vị với gia cảnh giàu có, không phải ai cũng biết chữ, vì vậy đã nảy sinh ra một nghề chuyên xem (Nhật Thư) bói toán cho người khác, có thể gọi là Bặc giả, cũng có thể gọi là "Nhật giả". Trong Sử Ký còn dành riêng một chương (Nhật Giả Liệt Truyện) cho nhóm người này.

Bặc Thừa, chính là một nhật giả dân gian của huyện An Lục.

Đối với quan lại mà nói, Bặc Thừa có lẽ không đáng nhắc tới. Nhưng đối với đám hình đồ thú tốt mê tín, vị nhật giả có thể học thuộc lòng phần lớn (Nhật Thư) này lại là một nhân vật ghê gớm lắm rồi, có thể giúp họ giao tiếp với quỷ thần huyền bí khôn lường để nhìn rõ hung cát tương lai.

Vì vậy, khi Bặc Thừa gieo cỏ thi tính toán, đám hình đồ đều im hơi lặng tiếng, như thể đang đối diện với một sự việc cực kỳ nghiêm túc.

Tính được một lúc, khuôn mặt vốn dĩ đang thoải mái của Bặc Thừa bỗng trở nên vô cùng nặng nề, không ngừng lắc đầu nói: "Không ổn, không ổn rồi..."

Đám hình đồ lập tức căng thẳng hẳn lên, hỏi: "Bặc giả, có chuyện gì không ổn?"

Bặc Thừa mồ hôi nhễ nhại đứng dậy, kinh hãi chỉ vào cách sắp xếp cỏ thi mà đám hình đồ căn bản không hiểu nổi, lắp bắp nói: "Theo sổ thuật trên Nhật thư, cả tháng mười, tháng mười một, tháng mười hai, đào vong đều sẽ gặp điều bất tường! Ta lại vì nhị tam tử mà hỏi quỷ thật kỹ, quỷ nói..."

"Quỷ nói gì?" Đám hình đồ sợ sệt:

"Quỷ nói, vạn lần đừng mưu toan đào vong, nếu không sẽ chết bất đắc kỳ tử, thân xác một nơi đầu một nẻo, người nhà bị phạt!"

"A!" Đám hình đồ bị dọa cho mặt cắt không ra máu. Nói cũng lạ, khi dùng luật lệnh đe dọa họ thì họ đã quá quen tai, nhưng khi nói những lời tương tự như là lời của quỷ thần, nhóm người này lại tin sái cổ.

Ngay cả khi có vài kẻ còn chút nghi ngờ cũng không dám công khai chất vấn kết quả chiêm bặc của nhật giả.

Điều họ không biết là, ngay lúc này, Hắc Phu đã sớm cố ý đuổi khéo các thú tốt đình tốt khác đi, còn mình thì đứng từ xa sau ốc xá quan sát cảnh tượng này.

Dưới góc nhìn của người hiện đại, mê tín thái quá của đám hình đồ này đối với (Nhật Thư) có vẻ như là hoang đường vô căn cứ. Nhưng hãy nghĩ tới hậu thế hơn hai ngàn năm sau, không ít người vẫn phải dựa vào lịch vạn niên để chọn nhà xem phong thủy, cưới hỏi chọn ngày lành, Hắc Phu liền cảm thấy không còn gì kỳ lạ nữa.

Đến ngày hôm sau, khi họ tới huyện Yên, Đình trưởng Hắc Phu đột nhiên tuyên bố, mọi người sắp rời khỏi địa giới Nam Quận nữa rồi, y sẽ bỏ ra một ít tiền mua cá để khao thưởng cho sự vất vả của mọi người.

"Thú tốt ăn thịt, hình đồ uống canh, ai cũng có phần."

Nghe thấy lời này, mọi người đương nhiên là vui mừng khôn xiết, thế là cầm tiền của Hắc Phu ra chợ huyện Yên mua vài chục cân cá về, mọi người cùng nhau chung tay làm cá.

Khi một tên thú tốt cầm dao sắc mổ bụng con cá trắm cỏ lớn nhất, đột nhiên phát ra một tiếng kêu kinh ngạc:"Cái gì đây?"

Đám thú tốt hình đồ xung quanh nghe thấy liền xúm lại xem, thấy tên thú tốt đó từ trong bụng cá lấy ra một mẩu thẻ gỗ nhỏ, rửa sạch máu cá đi thì thấy bên trên còn có những chữ được khắc bằng dao!

Thú tốt hình đồ đa phần không biết chữ, đang lúc nhìn nhau ngơ ngác thì Bặc Thừa cũng chen vào, cầm lấy thẻ gỗ đọc to: "Vật đào vong, phụ đình trưởng, đắc lập công, thục tội quá..."

Hắn vội vàng giơ cao mẩu thẻ gỗ này lên nói: "Đây là quỷ thần giấu thư trong bụng cá, truyền tin cho chúng ta đây. Chớ đào vong, phò đình trưởng, phải lập công, chuộc tội lỗi. ... đây chính là ý của quỷ thần! Nhị tam tử phải ghi nhớ kỹ!"

"Ý của quỷ thần!"

Đám hình đồ nghĩ đến lần chiêm bặc của Bặc Thừa ở huyện Nhược, cộng thêm việc thư giấu trong bụng cá trước mắt, dường như mọi chuyện ứng nghiệm lẫn nhau, nhất thời hoang mang lo sợ. Ngoại trừ một số ít kẻ không tin vào tà thuyết, đại đa số hình đồ đều cực kỳ tin tưởng vào điều này.

Sau khi uống xong canh cá thơm ngọt, đám hình đồ khi nghỉ ngơi không còn thì thầm bàn bạc cách đào vong nữa, mà thảo luận về vế sau của bức thư trong bụng cá.

"Phò đình trưởng, phải lập công, chuộc tội lỗi..."

Họ đưa ánh mắt nhìn về phía Hắc Phu đang vờ như không có chuyện gì xảy ra. Lúc này, đám hình đồ lại bắt đầu nhớ tới những lời đồn về Hắc Phu, sau khi nhậm chức y đã liên tục lập công thăng chức, trong vòng một năm từ sĩ ngũ lên trâm niểu. Có lẽ tuân theo mệnh lệnh của vị đình trưởng này thật sự có thể sống sót, thậm chí là lập công chuộc tội thì sao?

Ngay cả kẻ không tin vào thuật chiêm bặc, nhắc tới công tích của Hắc Phu cũng không khỏi trầm mặc. Tức thì không còn ai nhắc tới chuyện đào vong nữa.

"Đa tạ Bặc Thừa giúp đỡ, đám hình đồ quả nhiên đã ngoan ngoãn lại rồi, thật là một nhật giả đáng nể."

Theo như ước định, sau khi xong việc, Hắc Phu kín đáo đem một trăm năm mươi tiền còn lại giao cho Bặc Thừa . Bặc Thừa đương nhiên rối rít cảm tạ, bấy nhiêu tiền đủ để hắn mua một bộ quần áo dày dặn để vượt qua mùa đông gian khó này.

Bặc Thừa lại còn lấy lòng nói: "Đình trưởng, tiểu nhân không chỉ biết thuộc lòng Nhật thư, tính hung cát, mà còn biết xem tướng, Đình trưởng có muốn thử không?"

Hắc Phu bật cười: "Cần bao nhiêu tiền?"

Bặc Thừa xua tay:"Lần này không cần tiền, không cần tiền đâu ạ."

"Được thôi." Hắc Phu gật đầu, xoay mặt về phía Bặc Thừa: "Vậy ngươi cứ xem bừa cho ta một chút xem nào."

Dù y chẳng tin một chút vào thuật xem tướng, nhưng người ta là công thần, không thể làm lòng nguội lạnh.

Bặc Thừa chăm chú xem tướng mạo của Hắc Phu một hồi, trong miệng không ngớt lời trầm trồ khen ngợi: "Trán của đình trưởng rộng, là người có thông tuệ, tai lớn dày, chứng tỏ là người có phúc khí, đôi mắt hổ có thần, uy nghiêm anh vũ, là tướng của quan lại. Đình trưởng sau này nhất định hoạn lộ thuận lợi, mười năm sau, có lẽ sẽ là..."

"Ồ, mười năm sau, tôi sẽ làm đến chức quan gì?"

Bặc Thừa vốn định nói là huyện lệnh, huyện úy, nhưng lời đến cửa miệng, nhìn thấy thần thái của Hắc Phu, hắn lại nuốt trở vào, dứt khoát thổi phồng lên cho lớn:"Mười năm sau, sẽ làm quận thủ!"

"Quận thủ sao?" Hắc Phu nghe xong, ha ha cười lớn: "Tốt lắm, Bặc Thừa, ngươi đúng là đã nói ra điều ta đang nghĩ rồi. Ta quả thực muốn làm một vị quận thủ, dưới trướng đại vương ... Ừm, chí hướng của ta là vậy đấy!"

Khi Hắc Phu chỉ coi lời Bặc Thừa như lời nịnh bợ, Bặc Thừa đợi Hắc Phu đi khỏi liền thầm mỉa mai, một tên đình trưởng thấp kém mà lại trông mong làm đến chức quận thủ? Đúng là cuồng vọng quá rồi.