Tần Lại

Chương 187. Sao không hỏi quỷ thần. (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc xuất phát từ huyện An Lục, Hắc Phu từng hết lòng khuyên nhủ đám hình đồ chuyến đi phục dịch phương bắc này là cơ hội để họ chuộc tội. Tần luật quy định, chỉ cần lệ thần thiếp, thành đán thung lập công trên chiến trường là có thể dùng một cấp tước vị để đổi lấy tự do. Tương tự, tước vị còn có thể chuộc thân cho người nhà, cha mẹ cần hai cấp tước vị, vợ con chỉ cần một cấp.

Tuy nhiên, đám hình đồ chỉ nhìn Hắc Phu như nhìn một kẻ ngốc, có kẻ còn lẩm bẩm bảo việc mình làm đa phần là vận chuyển lương thực, đào rãnh đắp hào, lấy đâu ra công lao mà lập? Hơn nữa Hắc Phu là người đích thân tống họ vào ngục, đám hình đồ vừa sợ vừa hận y, lời y nói ra càng không ai tin.

Suy đi tính lại mãi, cuối cùng Hắc Phu cũng nghĩ ra một kế.

Lúc nghỉ ngơi tại huyện Nhược, y tìm đến một người trung niên trong đám thú tốt, người này không búi tóc như những người khác mà để xõa, khuôn mặt sạm đen, trông như dã nhân. Khi Hắc Phu tìm thấy, người này đang ngồi trên một phiến đá, lóng ngóng gieo những cọng cỏ thi, thi thoảng lại ngẩng đầu nhìn mặt trời, nhắm mắt lầm bầm khấn vái, trông vẻ rất thần bí.

"Bặc Thừa, ngươi đang làm gì thế?"

Nghe Hắc Phu gọi, Bặc Thừa vội vàng gạt đống cỏ thi trên đất cho lộn xộn, đứng dậy chắp tay: "Đình trưởng, tiểu nhân đang xem (Nhật Thư) để tính xem thời tiết ngày mai nắng hay mưa."

"Suốt đường đi, ngươi tính nắng mưa xem ra cũng khá chuẩn, đến nỗi đám hình đồ đều tin là thật, cho rằng ngươi không phải người phàm." Hắc Phu nói thế chứ y cũng hiểu rõ, Bặc Thừa này nói là "tính toán" chứ thực ra là nhìn mây mà đoán thôi: "Ta nghe Quý Anh nói, ngươi ở hương Huân Thủy là một người chiêm bặc có chút danh tiếng."

"Người trong hương khen quá lời, khen quá lời thôi ạ." Thầy cúng thôn quê không so được với những phương sĩ Yên, Tề cao siêu. Những người này chỉ xem nhà cửa, xem ngày giờ hoặc làm đám tang để kiếm miếng cơm. Thế nên Bặc Thừa mặc áo vải thô, khúm núm cúi chào, chẳng có chút phong thái tiên phong đạo cốt nào cả.

Huống hồ ở nước Tần, dù là bặc giả (thầy số) thì cũng không thoát khỏi đi lao dịch. Khi quan lại đứng trước mặt, Bặc Thừa cũng căng thẳng y như những kiềm thủ khác.

"Đừng sợ." Hắc Phu cười hòa nhã: "Ta chỉ muốn hỏi, bình thường ngươi chiêm bặc một lần lấy bao nhiêu tiền?"

Bặc Thừa hơi do dự, lại không rõ ý định của đình trưởng Hắc Phu, hồi lâu mới giơ một ngón tay lên: "Sĩ ngũ đi chiêm bặc thì mười tiền... quan lại đi chiêm bặc thì năm tiền."

Rẻ thật đấy, Hắc Phu gật gù: "Chỉ cần năm tiền thôi sao? Thế nếu ta sẵn lòng bỏ ra ba trăm tiền để mời ngươi chiêm bặc một lần thì sao?"

Vừa nói, Hắc Phu vừa nhét một túi vải nặng trịch vào tay Bặc Thừa. Mở ra xem, bên trong là những đồng "Tần bán lạng" sáng loáng, vị bặc giả dân gian này lập tức sáng rực mắt.

Hắc Phu cũng là bất đắc dĩ, nếu đám hình đồ này đã không thể dùng Tần luật để dọa. Thì chỉ còn cách mượn lời quỷ thần để làm họ kinh hãi mà thôi!

Một đình xá bên ngoài huyện thành Nhược, khi đám hình đồ đang ủ rũ vì bị xâu chuỗi lại với nhau để nghỉ ngơi, nhân lúc đám đình tốt và thú tốt không chú ý, họ lại bắt đầu thì thầm bàn tán.

"Không biết khi nào mới có cơ hội đào vong đây..."

"Đình trưởng thì ngang ngược, đình tốt thì hung ác, e là bị bắt được sẽ bị giết mất."

"Thời tiết ngày càng lạnh, chúng ta chỉ mặc áo vải thô , đi tiếp về phía bắc e là sẽ chết rét, cái ác của đình trưởng đình tốt so với mùa đông khắc nghiệt thì thấm vào đâu?"

"Ta nghe nói phía bắc huyện Yên có sông Thương Lãng, đến lúc đó sẽ phải đi thuyền qua sông, hay là nhảy xuống nước mà trốn?"

"Mùa đông mà nhảy xuống nước, hai tay lại bị trói, e là chết còn nhanh hơn!"

Ngay lúc đám hình đồ đang lén lút bàn tán, sau thân cây đột nhiên bước ra một người, khiến họ giật bắn mình! Vạn nhất lời của họ bị tố giác, không tránh khỏi một trận roi vọt.

Người tới chính là Bặc Thừa tóc xõa, hắn xua tay ra hiệu cho đám hình đồ:" Nhị tam tử cứ yên lòng, những lời vừa nghe thấy, ta tuyệt đối sẽ không nói ra ngoài."

Vừa nói, Bặc Thừa vừa đi vào giữa đám đông, hết sức tự nhiên tán gẫu vài câu. Đợi đến khi bọn họ đã buông lỏng cảnh giác, hắn mới cười nói: "Ý định muốn bỏ trốn của nhị tam tử, ta đều biết rõ. Nhưng phàm là chuyện muốn thành công, một là tại người, hai là tại trời. Về chuyện người, nhị tam tử đã bàn bạc cạn lời rồi, nhưng các vị đã bói hỏi quỷ thần chưa?"

"Hỏi quỷ thần?" Mọi người nhìn nhau ngơ ngác. Đúng thật, họ vẫn chưa hỏi quỷ thân bao giờ, lẽ nào đó chính là lý do hai kẻ trước đó đào vong thất bại?

Thế là có kẻ lanh lợi chắp tay vái Bặc Thừa: "Đã lâu nghe danh Bặc Thừa là nhật giả ở hương Huân Thủy, đời đời làm nghề bói toán, liệu có thể xem giúp chúng tôi một quẻ không?"

"Được." Bặc Thừa vuốt chòm râu thưa thớt nói: "Mỗi người một tiền, ta sẽ vì các người mà chiêm bặc."

Tuy mọi người là hình đồ nhưng cũng có chút tài sản riêng, mỗi người một tiền vẫn có thể bỏ ra được. Sau khi thu tiền xong, Bặc Thừa lấy từ trong ngực áo ra những cọng cỏ thi, bày lên mặt đất mười hai cọng.

"Ta sẽ dùng (Nhật Thư) để bói hỏi quỷ thần cho nhị tam tử."

Cái gọi là (Nhật Thư), nói trắng ra chính là lịch vạn niên của thời đại này, bên trong đầy rẫy các nội dung mê tín phong kiến như xem quẻ, phong thủy, âm dương, xem tướng, nhưng lại được đại đa số mọi người tin theo răm rắp.

Nhiều năm sau khi nước Tần bắt đầu kiểm soát ngôn luận, đốt sạch Kinh Thi, Kinh Thư và sách vở trong dân gian, nhưng (Nhật Thư) lại may mắn thoát nạn, bởi vì bách tính nước Tần đã mê tín đến mức cuộc sống mà không có Nhật thư thì không thể sống nổi.

Lấy ví dụ, nếu ngươi là một quân quan, mở (Nhật Thư) ra xem, thấy ngày hôm nay tương ứng với dòng chữ "Lợi dã chiến, tất đắc hầu vương" (Lợi cho đánh trận, tất bắt được hầu vương), thì ngươi phải mau chóng phấn chấn tinh thần chuẩn bị chiến đấu, kỳ vọng trong trận dã chiến hôm nay có thể một tay bắt sống thủ lĩnh quân địch, rồi sau đó thăng quan tiến tước, áo gấm về quê.

Nếu ngươi là một nông phu, thấy (Nhật Thư) ghi "Hòa kỵ nhật, tắc long dần. Thục sửu, đạo hợi, mạch tử...", nghĩa là hễ gặp ngày "Dần" thì kỵ trồng kê, ngày "Sửu" kỵ trồng cao lương, ngày "Hợi" kỵ trồng lúa nước, ngày "Tý" kỵ trồng lúa mạch... Thế là ngươi bấm đốt ngón tay tính toán, hôm nay đúng là ngày "Tý", vậy thì không trồng lúa mạch nữa, đi trồng kê thôi!

Nếu ngươi là một tiểu lại, thì càng phải xem ngày cho kỹ, điều này liên quan mật thiết đến hoạn lộ của ngươi. Bởi vì (Nhật Thư) nói rằng, gặp ngày "Tý" đi gặp lãnh đạo báo cáo công việc, nếu đi vào buổi sáng ông ta sẽ chăm chú nghe ngươi nói hết, nếu đi vào buổi tối ông ta sẽ không nghe đâu, còn nếu đi vào lúc hoàng hôn, lãnh đạo chắc chắn sẽ bắt ngươi phải đi lại một chuyến nữa. Ngày "Sửu" mà đi gặp lãnh đạo vào buổi sáng, ông ta sẽ nổi trận lôi đình, nhưng nếu đi vào buổi tối thì sẽ nhận được sự tán thưởng của ông ta...

Thứ cần kiêng kỵ khi đi đường cũng không ít, ví dụ như tháng giêng, tháng năm, tháng chín mà ra cửa đi về hướng đông sẽ gặp tai họa mất mạng, đi về hướng đông nam sẽ lạc mất người thân, đi về hướng nam cũng không cát tường. Còn về việc không cát tường như thế nào, (Nhật Thư) không nói rõ, lúc đó chỉ còn cách phó mặc cho ý trời.

Tóm lại, cưới hỏi, sinh con, tang lễ, nông vụ, đi lại, sự chỉ dẫn và tiên tri của (Nhật Thư) đối với đời sống bách tính gần như đạt đến mức chi li tỉ mỉ. Đối với người dân nước Tần sùng bái bói toán quỷ thần mà nói, mỗi sáng sớm mở mắt ra mà không liếc mắt nhìn (Nhật Thư) một cái thì đúng là khó bước chân đi, tay chân luống cuống...