Tần Lại

Chương 186. Không thể cả ngày phòng tặc. (3)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắc Phu tuy trong lòng không thoải mái, nhưng y cũng không quá trách móc Quý Anh, đi liên tục mấy ngày ai cũng mệt mỏi, nhất thời lơ đễnh là điều khó tránh.

"Đường là chúng ta cùng chọn, biết đâu đi tuyến phía bắc người chạy còn nhiều hơn. Ta tin A Báo và Lợi Hàm sẽ bắt được vong nhân trở về!"

Bọn họ đã giao hẹn với nhau, nếu trước khi trời tối không tìm thấy người thì bắt buộc phải quay lại. Bây giờ mới là chính ngọ, vẫn còn vài canh giờ để đợi.

Hắc Phu biết mình không được lộ vẻ quá căng thẳng bất an, nên sau khi ăn cơm xong, y giả vờ thư thái, bảo Quý Anh tìm nước mài mực, còn mình lấy bút và một mặt thẻ trrúc trắng ra viết chữ lên đó

Thứ y viết là "Vong nhân giản", đình trưởng có trách nhiệm ghi lại đặc điểm của kẻ bỏ trốn.

"Kẻ trốn tên Lão, vì tội trộm cắp bị phạt cạo râu thành đán, tuổi chừng hai mươi lăm, cao khoảng sáu thước tám tấc, mặt đỏ, tóc nhiều, không râu, mặc một áo lót nâu, một đơn y trắng, mang một thạch gạo..."

Ngoài ra còn có tên đạo tặc chạy cùng với Lão cũng phải ghi chép lại. Nếu hôm nay Hắc Phu không bắt được chúng về, y chỉ còn cách đến đình xá tiếp theo giao văn bản này cho đình trưởng sở tại. Nhờ các đồng chí cảnh sát địa phương phát lệnh truy nã theo đặc điểm nhận dạng của hình đồ đào vong để bắt giúp.

Một khi nộp "vong nhân giản", đồng nghĩa với việc thừa nhận mình để xổng hình đồ. Bất kể sau đó kẻ đào vong có bị bắt được hay không, Hắc Phu đều bị trách phạt. Cứ mỗi người chạy mất, y sẽ bị phạt tiền tương đương giá trị hai bộ giáp.

Thế nên áp giải lao dịch đúng là một việc khổ sai cực nhọc mà chẳng được lợi lộc gì, hèn gì lão tả úy chỉ định Hắc Phu làm việc này.

Thời gian dần dần trôi qua, ngoài tiếng chim kêu thi thoảng trên không trung, xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, không khí hết sức kìm nén. Khi mặt trời dần lệch về hướng tây, khu rừng bắt đầu tối lại, Quý Anh đã không kìm được lo lắng liên tục đi đi lại lại, Tiểu Đào trên cây cũng tâm thần bất định. Còn đám hình đồ thì càng lúc càng xao động cố gẳng nhổm người lên xem tình hình, đám thú tốt canh gác họ cũng đang xì xào bàn tán điều gì đó...

"Thê tử A Báo đang mang thai tháng thứ bảy, trước đó hắn đã có ý định bỏ trốn, liệu có khi nào..." Quý Anh lo sợ đến cực điểm, bắt đầu đoán mò lung tung:

Hắc Phu lườm hắn một cái, mắng át đi: "A Báo xưa nay trọng nghĩa khí nhất, liệu có phải hạng người đó không?"

"Không phải, là ta đoán bừa." Quý Anh ngẩn ra, hổ thẹn lắc đầu, sau đó đến gần Hắc Phu nói: "Hắc Phu huynh đệ, nếu lần này không bắt được người, cần nộp phạt bốn bộ giáp, ta nộp một nửa, dù sao cũng là lỗi của ta."

Hắc Phu hiện không có lòng dạ nào đi quan tâm tới việc này, nhưng vẫn phải tỏ ra trấn định, vỗ về hắn: "Ta biết tháng trước ngươi mới dạm hỏi một đám trong lý, định năm sau cưới vợ, hỏi vợ tốn kém không ít, không cần đâu."

Quý Anh lẩm bẩm: "Quý Anh ta cũng không phải kẻ vô nghĩa, đã không có bản lĩnh bắt người thì chỉ còn cách bỏ tiền ra thôi... Hơn nữa, tiền mất rồi, đi theo Hắc Phu huynh đệ vẫn còn kiếm lại được."

"Được rồi, được rồi, tới lúc đó hẵng hay." Hắc Phu phiền muộn xua tay, không muốn nói nữa:

Thời gian trôi qua càng lâu, trời càng tối sự kích động của đám hình đồ càng tăng cao, nhìn tình hình thế này, nếu không bắt được người về, chắc chắn có kẻ học theo.

Đột nhiên từ phía đầu đường bên kia truyền đến một trận tiếng ngựa hí xôn xao!

"Là... là cầu đạo về rồi!" Tiểu Đào đứng trên cây hét lớn:

Lời vừa dứt, Lợi Hàm đã cưỡi ngựa hò hét lao tới. Hắn phi thẳng đến trước mặt Hắc Phu mới nhảy xuống ngựa, chắp tay nói: "Đình trưởng, chúng tôi may mắn không phụ mệnh!"

"Tốt." Hắc Phu cười to, y tiến lên vài bước thấy trên lưng con ngựa mận chín còn nằm một người máu me đầm đìa:

Lợi Hàm đẩy kẻ đó một cái, rơi bịch xuống trước mặt đám hình đồ... Nhìn lại thì kẻ đó đã chết thẳng cẳng, khắp người là máu khô, trên lưng có một vết kiếm đâm xuyên qua, gần như thấu ngực.

Đám hình đồ kinh hãi, kẻ này chính là tên đạo tặc đào mộ đã bỏ trốn trước đó!

"Ha ha ha, bọn ta về rồi đây!" Tiếng cười ngông cuồng của Đông Môn Báo cũng vang lên đúng như hẹn. Chỉ thấy bên hông hắn còn đeo một cái đầu người máu me, chính là tên tiểu tặc Lão "mặt đỏ, tóc nhiều, không râu" ghi trong "vong nhân giản". Cái đầu mất thân trợn ngược mắt, chết rất không cam tâm.

Đông Môn Báo học theo Lợi Hàm, cũng ném cái đầu xuống trước mặt đám hình đồ, đôi mắt hung dữ bắn ra những tia sáng lạnh lẽo: "Hai đứa này gan to thật, dám nhân lúc nãi công không chú ý mà chạy trốn. Tiếc thay, chạy không đủ nhanh!"

Nếu là canh tốt đi lao dịch bỏ trốn, trong trường hợp không kháng cự bằng vũ lực thì chỉ được bắt sống, không được hại mạng.

Nhưng nếu đi thú dịch, thì nó đã mang tính chất quân sự, Hắc Phu tương đương với quan chỉ huy cấp trên của họ. Trong quân đội, cấp trên có quyền hạ lệnh giết lính trực tiếp mà không cần qua xét xử tư pháp! Hắc Phu cũng có quyền coi những hình đồ đào vong trái lệnh là đào binh mà giết chết.

Hai kẻ bỏ trốn mang về chỉ còn là cái xác, đám hình đồ sợ tái mặt, Hắc Phu quát lệnh lên đường, cả đám im thít nghe theo, ngoan ngoãn hơn thường ngày gấp bội

Sau khi đến đình xá tiếp theo, Hắc Phu viết sự việc và tình trạng của hai tên hình đồ đã chết thành một bản viên thư, giao cho đình trưởng địa phương, nhờ người đó chuyển tin về huyện An Lục thay mình. Việc này coi như tạm khép lại.

Sau sự kiện này, đám hình đồ bị màn "giết gà dọa khỉ" làm cho khiếp vía, không còn ai dám bỏ trốn nữa. Đến ngày thứ bảy trên đường, đoàn người đến huyện Nhược một cách bình an vô sự. Đến đây, hành trình đã đi được một phần tư.

Nhưng Hắc Phu vẫn chưa thể yên tâm. Tục ngữ nói rất đúng, "chỉ có kẻ trộm nghìn ngày, chứ không có ai phòng trộm được nghìn ngày". Sức lực con người có hạn, huống hồ là đối phó bị động lại càng tiêu tốn tinh thần. Chặng đường tiếp theo còn hai mươi ngày nữa, luôn sẽ có lúc sơ hở. Lần tới e rằng không có vận may tốt như vậy để bắt giết được kẻ bỏ trốn.

Thế nên suốt dọc đường Hắc Phu vẫn luôn suy tính, phải nghĩ ra cách gì đó để đám hình đồ này chịu an phận.