Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Toàn bộ tầm mắt đều bị lấp đầy bởi doanh trại của quân Tần và đám binh sĩ Tần. Khí cụ công thành tập trung ở phía tây, thỉnh thoảng lại ném đá, bắn tên lửa về phía đầu thành Đại Lương, khiến trong thành không lúc nào được yên ổn.
Còn có Hồng Câu uốn lượn quanh thành từ phía đông bắc. Kể từ khi Ngụy Huệ Vương sai Bạch Khuê đào con kênh này, nó đã trở thành huyết mạch của vùng Trung Nguyên, kết nối các vùng Lương, Tống, Trần, Thái lại với nhau. Mỗi ngày có vô số thuyền xuất phát từ Đại Lương, vận chuyển tơ lụa vải vóc của đất Ngụy xuống phía nam, rồi lại chở về muối cá, da thuộc, sừng tê, hương liệu từ Sở, bán được giá cao trên thị trường Đại Lương.
Nhưng hiện nay, trên Hồng Câu vắng bóng thuyền xe thương nhân, chỉ còn những con thuyền chở đầy lương thực quân khí của quân Tần. Hàng ngàn phu kéo thuyền cởi trần đang gồng mình kéo những con thuyền gỗ, ngay cả những tiếng hò reo của họ cũng là giọng Quan Trung xa lạ.
Điều khiến Đường Thư lo lắng nhất vẫn là phía bắc. Ở đó, một con sông lớn màu vàng đục vắt ngang mặt đất, chậm rãi chảy về phương đông.
Nước sông vốn hung dữ khó thuần, sau khi ba nước Triệu, Ngụy, Tề thời Chiến Quốc coi nhau là kẻ thù, lấy nước láng giềng làm nơi tiết lũ, thiên tai cộng thêm nhân họa khiến nước sông càng thêm tràn lan. May mà nước Ngụy đã xây dựng những dải đê đất dài hàng chục dặm ven sông, lúc này mới ngăn được nước lũ tấn công đất Lương thấp trũng. Suốt mấy chục năm qua, giữa thành trì và dòng sông đã dần dần tụ họp vô số gia đình, khai phá ra những cánh đồng màu mỡ bao la, xây dựng nên từng xóm làng nhà cửa.
Mà hiện nay, những ruộng tốt lẽ ra phải đang bận rộn vụ xuân, gieo xuống mầm non của kê, mạch thì lại trống không, đến một con chim sẻ cũng không có. Bách tính bị xua đuổi sạch sành sanh, trái lại có vô số kiềm thủ thú tốt của nước Tần, tay cầm xẻng sắt, cuốc chim, bị Tần lại thúc ép, họ xếp thành hàng dài theo các lối nhỏ trên đồng, nườm nượp đi về phía bắc của Đại Lương.
Nhìn thấy cảnh tượng này, bàn tay Đường Thư đang vịn vào tường thành khẽ run lên. Ông hiểu rất rõ những người Tần đó định đi đâu, định làm gì!
Họ định đi Huỳnh Dương!
Mấy chục năm trước, đó là thời thiếu niên của Đường Thư, cũng là thời đại của Trương Nghi, Công Tôn Diễn, Tô Tần bày kế hợp tung liên hoành, lừa lọc lẫn nhau. Nước Tần để ép nước Ngụy gia nhập liên hoành đã phái Trương Nghi đến Đại Lương, nói ra lời đe dọa thế này:
"Phá miệng Huỳnh, Ngụy mất Đại Lương. Phá miệng Bạch Mã, Ngụy không Ngoại Hoàng, Tế Dương. Phá miệng Túc Tư, Ngụy mất Hư, Đốn Khâu. Đánh bộ thì đánh Hà Nội, đánh thủy thì diệt Đại Lương!"
Nhưng quân Tần mười mấy lần đánh Ngụy, vây hãm Đại Lương đều vì cô quân thâm nhập, không thể chiếm trọn đất Ngụy nên không có cơ hội thực hiện lời đe dọa này.
Cho đến hôm nay, cơn ác mộng của nước Ngụy cuối cùng cũng sắp đến rồi sao?
Trong mắt Đường Thư, đây đều là hậu quả của việc trong gần hai mươi năm qua, nước Ngụy dùng đất đai để đút lót cho Tần, khiến các cửa ải hiểm yếu đều bị gặm nhấm sạch. Quân Tần giờ đây mới có thể không kiêng nể gì như thế, bắt đầu trù tính việc dùng nước ngập Đại Lương.
Xem ra lần này, khác hẳn với mười mấy lần đánh nhỏ trước đây, Tần Vương đã quyết tâm phải công hạ Đại Lương, tiêu diệt nước Ngụy!
"Trời ơi..." Dù trầm ổn và lão luyện như Đường Thư, khi tiên liệu được tương lai bi thảm của đất nước này cũng không thể giữ được bình tĩnh.
Ông ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thăm thẳm không một gợn mây, lại thấp giọng cảm thán: "Nếu như Tín Lăng công tử còn tại thế, nếu như Tín Lăng công tử còn tại thế, nước Ngụy há lại rơi vào cảnh ngộ thế này!?"
Tầm mắt của Đường Thư nhìn quá cao, quá xa, thế nên không hề chú ý thấy rằng ngay dưới đoạn tường thành ông đang đứng, cách đó hơn hai trăm bước, một tên tiểu lại quân Tần búi tóc lệch sang phải, da đen nhẻm, đang vô lễ đi tiểu ngay xuống con sông hộ thành.
... ...
Sau khi đái một bãi xuống sông hộ thành Đại Lương, Hắc Phu thắt lại sợi dây thừng ngang lưng, ngẩng đầu lên thì thấy có một lão ông tóc trắng đang đứng trên tường thành Đại Lương thở ngắn than dài, nhất thời cảm thấy kinh ngạc.
"Lẽ nào Đại Lương đã đến mức cạn kiệt lương thảo quân nhu, khó khăn đến mức phải để một ông già lên đầu thành canh gác rồi sao? Mới có nửa tháng, còn chưa có một lần công thành mãnh liệt nào, không đến mức đó chứ."
Cảm thán xong, Hắc Phu cũng không dừng lại lâu, quay đầu men theo con đường nhỏ đi về phía doanh trại.
Để đề phòng quân địch trong thành liều chết xông ra, khu doanh trại khổng lồ được bao quanh bởi những cọc gỗ, còn dựng lên những vọng tháp cao vút, trên đó có lính Tần cầm cung tên đứng canh.
Sau khi vào doanh trại, khắp tầm mắt của Hắc Phu đều là những lán trại thấp bé, may mà trông không quá lộn xộn. Y luôn cảm thấy các Tần lại được giáo dục bởi (Tần Luật) đều mắc chứng cưỡng chế nhẹ, thích sự ngăn nắp đồng nhất, khi thiết kế doanh trại đương nhiên cũng phải để các lán trại trông thật quy củ.
Thỉnh thoảng có những nhóm binh lính cầm qua đi tuần ngang qua cổng trại, nhưng nhiều hơn cả vẫn là những hình đồ trên mặt khắc chữ, bị tập trung lại một chỗ, bị quất roi đi tới các nơi để làm việc.
Còn có những thú tốt mặc áo vải thô, đầu tóc rối bù, họ mang giọng nói địa phương khác nhau, đến từ các quận huyện khác nhau. Hắc Phu thỉnh thoảng gặp những khuôn mặt quen thuộc thì gật đầu chào hỏi.
Ở trong quân doanh lớn này, y chẳng thấy có gì không thoải mái, vì kiếp trước, y cũng luôn sống trong môi trường tập thể có tính kỷ luật cao như vậy. Bởi thế ở đây y cũng cảm giác thoải mái, không kém ở nhà…
Cơ mà công nhận điều kiện quá tệ, vừa đi trong khu trại pha tạp đủ loại mùi vị, Hắc Phu cũng vừa thầm chửi trong lòng, y mà làm chủ tướng, doanh trại quyết không có bộ dạng chẳng khác mấy chuồng heo này.
Trước đây y không nghĩ rằng trận chiến Đại Lương lại có khung cảnh thế này.
Hóa ra, sau khi xuất phát từ huyện Phương Thành vào đầu tháng Giêng, dưới sự thúc giục của các tướng úy, đám Hắc Phu cùng ba vạn thú tốt hình đồ đến từ Hán Trung, Nam Quận, Nam Dương chỉ mất mười ngày đã tới chân thành Đại Lương.
Sau khi đến đây, Hắc Phu mới phát hiện thành Đại Lương đã bị quân Tần đến từ Trần Dĩnh bao vây. Ngoài năm vạn quân chủ lực mặc giáp cầm mâu ra, các thú tốt bị trưng triệu vẫn đang nườm nượp kéo đến.
Sau khi hợp lại, con số có lẽ sẽ vượt quá mười vạn người.
(*) Con sông đục ngầu kia là Hoàng Hà, còn Đại Lương là Khai Phong, ôi cái đất lụt ngàn năm, cứ oánh nhau ở đó là hì hục phá đê. Nên mới nói kinh đô Tống thực sự là phế.