Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Quý Anh ngoáy lỗ tai, dịch người sang bên tránh xa chỗ Đông Môn Báo đang lên cơn, sợ hắn vung chân vung tay trúng mình, sau đó mới cẩn thận hỏi Hắc Phu: "Hắc Phu, nếu vậy thì chỉ cần nước sông tràn tới, Đại Lương này chẳng phải sẽ nhanh chóng sụp đổ sao? Vậy thì không bao lâu nữa phải không, ta thấy kênh đào cũng đã tạm ổn rồi."
Hắc Phu lại lắc đầu: "Không hẳn, cách này tuy đủ chắc chắn nhưng lại chậm. Mấy ngày nay ta đã quan sát kỹ bên ngoài thành Đại Lương, quả không hổ danh là một tòa hùng thành vùng Trung Nguyên, bất kể mặt nào tường thành cũng nện rất dày. Không có hai ba tháng thì không thể ngâm cho nó tự sụp được. Cho dù nước tràn vào thành, ngập hết mặt đất, người Ngụy bên trong cũng không đến mức đầu hàng ngay lập tức, nên trận chiến này còn lâu mới kết thúc."
"Đến ngày phá thành, nước ngập khắp nơi, nói không chừng còn nảy sinh bệnh dịch, sĩ khí và ý chí chiến đấu cũng đã sớm tiêu tan sạch sành sanh. Một khi thành vỡ, Ngụy Vương có lẽ sẽ trực tiếp đầu hàng, lúc đó trong thành cũng chẳng còn trận nào để đánh."
"Cho nên, ở lại nơi này tuyệt đối không kiếm được công lao tước vị!"
Mọi người nghe xong, sắc mặt lập tức ỉu xìu. Họ đã rời quê hương hơn ba tháng rồi, vượt ngàn dặm đường xa tới đây, tiền mang theo dần cạn sạch, quần áo giày dép rách nát, lại còn cùng hình đồ làm việc khổ cực bao nhiêu ngày, thật sự không dễ dàng gì. Nếu đến cuối cùng lại chẳng có công lao gì để kiếm, chuyến này lỗ nặng rồi.
Hắc Phu đương nhiên hiểu rõ điều đó, y há chẳng phải cũng dốc lòng tìm kiếm cơ hội lập công lên lv sao? Nếu đánh xong trận mà vẫn là một trâm niểu đình trưởng, quay về huyện An Lục, tên Tả úy Vân Mãn khốn kiếp có thù với y chẳng biết sẽ còn dùng mưu hèn kế bẩn gì để hãm hại y nữa.
Đối với người Ngụy trong thành, Đại Lương là chốn tuyệt địa vong quốc, đối với Hắc Phu kẻ đang mưu cầu sự nghiệp, nơi này há chẳng phải cũng là một mảnh đất chết sao?
Y nhìn biểu cảm của mọi người trong lán trại, ngoại trừ một số ít người võ nghệ bình thường, nghe nói ở lại Đại Lương sẽ kết thúc chiến sự một cách an toàn mà thở phào nhẹ nhõm ra, thì những người còn lại đều có chút không cam tâm.
Thứ Hắc Phu cần chính là sự không cam tâm này!
Thế là Hắc Phu lại nói: "Nhưng hiện tại, lại có một cơ hội! Để chúng ta rời khỏi Đại Lương, đi tìm kiếm cơ hội lập công!"
Lời vừa thốt ra, mắt mọi người lập tức sáng rực lên!
Nửa canh giờ sau, sau khi đã bàn bạc thỏa đáng với mọi người, Hắc Phu cởi bộ áo vải thô rách rưới mặc khi làm việc ra, thay vào một bộ bào mới mà y ép dưới đáy hành lý, thắt lại chiếc khăn đỏ biểu tượng của đình trưởng, bước ra khỏi lán trại.
Giữa đám người mang tông màu xám đen, Hắc Phu trông cực kỳ nổi bật.
"Đình... Đình trưởng, cành... cành liễu huynh cần đây."
Lúc này Tiểu Đào mới hổn hển chạy tới, đưa một cành liễu ngâm trong bát nước cho Hắc Phu. Đây là thứ mà Hắc Phu bảo hắn đi tìm.
Hắc Phu cũng không khách khí, nhận lấy cành liễu, dùng răng cắn nát một đầu, nhưng nhìn bát nước không được trong lắm, chẳng biết nghĩ tới cái gì mà mặt y tái đi: "Nước trong bát này không phải lấy từ sông hộ thành đấy chứ?"
Cái sông hộ thành đó, suốt ngày đêm có cả vạn người tiểu tiện vào, đã thành cái hố xí thối hoắc rồi ... Chính y cũng vừa đóng góp một ít, nếu nước lấy ở đó, chẳng hóa mình tự đái vào mồm à?
"Không phải." Mặt Tiểu Đào đỏ bừng vì căng thẳng, lắp bắp xua tay: "Tuyệt đối không phải! Đây... là nước giếng."
Các giếng nước cũ đều bị người Ngụy ném xác gia súc xuống để thực hiện kế hoạch "vườn không nhà trống", nước giếng Tiểu Đào nói đều là giếng mới do đám thú tốt như Hắc Phu thừa lệnh đào trong nửa tháng qua.
Tiểu Đào là người thành thật, sẽ không lừa Hắc Phu, nên Hắc Phu không nghi ngờ gì nữa, yên tâm dùng nước và cành liễu đã cắn nát để súc miệng.
Chinh chiến bên ngoài điều kiện có hạn, nhưng Hắc Phu vẫn hằng ngày làm sạch răng miệng. Thời này răng hỏng thì không có cách nào vá, Hắc Phu không muốn mình mới ngoài ba mươi tuổi đã có một hàm răng sâu hoắm như đám kiềm thủ hình đồ kia.
Huống hồ, miệng đầy mùi hôi mà đi nói chuyện với cấp trên thì cũng không lịch sự phải không?
Đánh răng xong y hà hơi ngửi thử, không có mùi lạ lúc này mới hài lòng đi vào sâu trong doanh trại, đi thẳng tới trướng bạt lớn nhất trong khu trại nhỏ nghìn người của họ, hỏi binh lính canh cửa thì biết huyện úy đúng là đang ở bên trong.
Hắc Phu nghe ngóng được một tin tức, tướng quân Vương Bí ngoài việc triển khai đại công trường thủy lợi ở Đại Lương, cuối cùng cũng định phái một cánh quân đi đánh chiếm các huyện phía đông nước Ngụy, vị huyện úy bên trong này chính là một trong những thống lĩnh.
Đây là cơ hội để rời khỏi mảnh đất chết này, Hắc Phu không muốn bỏ lỡ!
Thế là Hắc Phu đứng vững trước trướng bạt, dõng dạc nói: "Trâm niểu huyện An Lục là Hắc Phu, xin kiến diện Nhị ngũ bách chủ!"
Chủ tướng thống lĩnh đại quân công đánh Đại Lương lần này là Vương Bí, nhi tử của Vương Tiễn. Phó tướng là Trung canh Khương Lỗi, từng theo Vương Tiễn đánh bại nước Triệu. Ông ta là người Khương vùng Lũng Tây. Vương Bí đã lệnh cho Khương Lỗi thống lĩnh hơn vạn người rời khỏi Đại Lương, tiến về phía đông để đánh chiếm các huyện phía Đông của nước Ngụy.
Huyện úy huyện Phương Thành là Dương Hùng, cũng là con cháu của Dương thị quận Tam Xuyên có giao tình thâm hậu với nhà họ Vương, nếu không thì chẳng đến lượt nhận cái nhiệm vụ béo bở này.
Khéo thế nào Đỗ Huyền lại có tình nghĩa cũ với Dương Hùng, còn giúp Hắc Phu viết một phong thư giới thiệu, nói y giỏi dẫn binh, biểu hiện xuất sắc khi làm canh dịch và đình trưởng.
Ngay cả ở nước Tần, mối quan hệ giữa người với người vẫn len lỏi vào từng ngóc ngách mà luật lệ hay quân pháp không quản tới. Bất kể ngươi tận tụy với công việc đến đâu, sau khi rời khỏi môi trường quen thuộc, khi cạnh tranh với những người có cùng tước vị, ngươi vẫn phải dựa vào ân tình cố cựu để có được những vị trí bổ nhiệm quan trọng.
Đó chính là lý do tại sao cùng một vạch xuất phát, cuối cùng có người được nâng đỡ thăng tiến như diều gặp gió, có người lại cả đời thầm lặng ở cấp cơ sở.
Một khắc sau, bước ra khỏi trướng bạt của nhị ngũ bách chủ, Hắc Phu đã nhận được sự bổ nhiệm mà y mong đợi. Nhìn đám thú tốt hình đồ đang bận rộn bên ngoài, y không khỏi có chút cảm thán.
Xuất phát điểm giống nhau, nhưng giờ y đã là một truân trưởng rồi.