Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Biên chế bộ binh của quân Tần được chia làm sáu cấp: năm người thành một ngũ, đặt một ngũ trưởng, hai ngũ thành một thập, đặt một thập trưởng. năm thập thành một truân, đặt một truân trưởng, hai truân thành một bách, đặt một bách tướng. Năm trăm người đặt một ngũ bách chủ, một nghìn người đặt một Nhị ngũ bách chủ. Trong đó, chức vụ "Nhị ngũ bách chủ" của Dương Hùng trong quân còn được gọi là "Thiên nhân", đã thuộc hàng sĩ quan trung cấp.
Bởi vì đại quân phạt Ngụy này đến từ các quận huyện khác nhau, cánh quân tiến về phía đông cũng là quân hỗn hợp, nên biên chế không quá chặt chẽ. Như truân trưởng Hắc Phu bây giờ, bên trên lại không có bách tướng cai quản mà trực tiếp nghe lệnh của "Ngũ bách chủ". Ngũ bách chủ tên là Trương Ỷ, vốn là một úy sử của Uyển Thành thuộc quận Nam Dương.
Năm mươi binh sĩ thuộc quyền truân trưởng Hắc Phu bao gồm đám người huyện An Lục mà y mang tới, cùng với đám thú tốt huyện Yên ở lán trại gần đó. Các đơn vị quân sự cơ sở cơ bản đều được phân chia theo địa phương quán tịch, bởi vì giữa các quận huyện khác nhau, giọng nói phương ngôn có sự cách biệt cực lớn. Những huyện thuộc nội bộ Nam Quận còn có thể gắng gượng nghe rõ, chứ nếu chia cho Hắc Phu mấy binh sĩ đến từ quận Hán Trung, y có hô khẩu lệnh thì đám người đó cũng hoàn toàn ngáo ngơ chả hiểu gì ...
Trong ba ngày tập kết biên chế tiếp theo, Hắc Phu dùng phương ngôn huyện An Lục để phát hiệu lệnh cho cấp dưới mới của mình.
Y chia năm mươi người thành năm thập, bổ nhiệm năm thập trưởng và năm ngũ trưởng.
Hắc Phu phát huy triệt để nguyên tắc o bế thân hữu. Đông Môn Báo và Tiểu Đào có tước vị công sĩ được y bổ nhiệm làm thập trưởng. Quý Anh, Lợi Hàm, thậm chí cả Bặc Thừa cũng chen chân được vào vị trí ngũ trưởng.
Ngoài ra còn có ba thập trưởng là người huyện Yên, Cộng Ngao cũng nằm trong số đó. Tên này khi biết mình thế mà lại trở thành cấp dưới của Hắc Phu thì không khỏi than vãn một hồi.
Nhưng Hắc Phu chỉ dùng một câu đã khiến gã ngậm miệng: "Ta là trâm niểu, ngươi là công sĩ."
Người tước thấp phục tùng người tước cao, đó là quy tắc sắt đá trong quân doanh.
Cộng Ngao tức tối tuyên bố lần này hắn nhất định phải lập công đoạt tước, vượt qua Hắc Phu.
Việc sắp xếp hàng ngũ chỉ diễn ra trong ba ngày. Tuy đám thú tốt huyện Yên mới nhập vào về mặt trật tự còn kém xa nhóm thú tốt An Lục mà Hắc Phu đã dẫn dắt suốt mấy tháng qua, nhưng may mắn là các thú tốt ít nhất đều đã trải qua một lần canh dịch, được huấn luyện quân sự cơ bản.
Vì vậy Hắc Phu không tốn quá nhiều công sức, ít ra cũng để họ biết được mình thuộc thập nào, ngũ nào, ôn lại các kỹ năng tiến lùi dừng lại, đứng lên ngồi xuống. Còn về việc phân biệt trái phải... thì không ép buộc phải nắm vững ngay, cứ nhìn theo lá cờ nhỏ buộc trên cây gậy trúc trong tay thập trưởng mà chạy là được.
Sau khi hoàn thành biên chế các truân, tiếp theo là cuộc hợp luyện cấp "Thiên nhân". Nhị ngũ bách chủ Dương Hùng và Ngũ bách chủ Trương Ỷ không giống như những truân trưởng hay bách tướng quê mùa thô lậu, mà họ đã nắm vững những binh pháp cao siêu.
Phương pháp luyện binh của quân Tần hiện nay không còn tôn sùng Tôn Tử hay Ngô Tử thời kỳ đầu, mà là cuốn "Uất Liễu Binh Pháp" do Quốc úy Uất Liễu ở tận Hàm Dương mới biên soạn gần đây. Nói đi cũng phải nói lại, Uất Liễu cũng là người Đại Lương, không biết khi ông ta biết binh pháp của mình được dùng để công diệt nước Ngụy thì sẽ có cảm nghĩ gì?
Theo Uất Liễu binh pháp, binh sĩ được phát vũ khí, người thấp bé thì cầm mâu kích, người cao lớn tầm nhìn rộng thì dùng cung nỏ, người tráng kiện thì cầm đại kỳ, kẻ dũng cảm thì điều khiển chiêng trống.
Tiếp đó là dành ra vài ngày để mọi người nhận biết cờ hiệu, phân biệt tiếng chiêng trống, biết tiến lùi, rõ thưởng phạt. Hắc Phu là truân trưởng phải nắm vững các thông tin cơ bản như "đánh trống thì tiến, hạ cờ thì chạy, khua chiêng thì lùi, phất cờ bên trái thì sang trái, phất cờ bên phải thì sang phải, chiêng trống cùng đánh thì ngồi xuống". Sau đó y truyền dạy lại cho thập trưởng và ngũ trưởng.
Điều khiến người ta nhức đầu là về chiêng trống còn phân ra các loại như: bộ, xu, vụ, tương, súy, bá... Giống như hành quân thời hiện đại, bước một bước đánh một tiếng trống là đi chậm, mười bước đánh một tiếng là đi nhanh, tiếng trống dồn dập không dứt là chạy bộ.
Điều này có nghĩa là khi vào trận, Hắc Phu phải dựng tai lên nghe từng nhịp trống của truyền lệnh quan, mở to mắt nhìn rõ hướng cờ cao thấp. Nếu làm sai hoặc làm ngược lại, gây loạn trật tự quân đội thì cứ chuẩn bị sẵn tinh thần bị rơi đầu đi là vừa.
Hoàn thành huấn luyện nghìn người là đến hợp luyện vạn người. Đại quân xếp thành phương trận cầm binh khí, đứng giữa khu Lương Hựu đã bị chặt trụi cây cối mà hô vang khẩu lệnh, bước đi bụi bay mù trời, đây cũng là một cách để uy hiếp quân địch trong thành.
Chẳng mấy chốc đã đến giữa tháng hai. Vào cái đêm trước khi dòng nước của Hoàng Hà và Hồng Câu được đám hình đồ thú tốt dẫn vào nhấn chìm Đại Lương, trong doanh trại thú tốt quân Tần lại vang lên từng hồi trống trật tự.
Sau nửa tháng huấn luyện, các truân trưởng đã vô cùng nhạy cảm với tiếng chiêng trống. Hắc Phu bật dậy như lò xo, lớn tiếng thúc giục mọi người dậy tập hợp ngoài trướng.
Tiếng trống thứ nhất chỉnh đốn, thứ hai tập hợp, thứ ba đi ăn cơm, thứ tư chuẩn bị nghiêm chỉnh, thứ năm xuất hành. Nghe tiếng trống thì hợp lại, sau đó phất cờ.
Thứ này tương đương với kèn báo thức, kèn tập hợp, kèn ăn cơm của quân đội hiện đại, khi tác chiến cũng có kèn xung phong, kèn tập kết, kèn hành quân. Chỉ là tiếng trống không so được với kèn đồng, không có sự khác biệt rõ rệt về giai điệu, Hắc Phu phải ghi nhớ thật kỹ trong lòng.
Thế là sau hồi trống thứ ba, truân trưởng Hắc Phu dẫn thuộc hạ ăn xong bữa sáng. Sau hồi trống thứ năm, họ cùng bước ra khỏi doanh trại, tập hợp dưới lá cờ của nhị ngũ bách chủ Dương Hùng, đứng thành một phương trận nhỏ, chuẩn bị xuất phát...
Những thú tốt dậy sớm đi đào mương, làm phu kéo thuyền nhìn hơn vạn người đã chỉnh đốn trang bị sắp lên đường này với vẻ hâm mộ. Người tinh mắt đều thấy rõ, nước Ngụy giàu có, quân Ngụy yếu ớt, có được cơ hội đi đánh chiếm các huyện phía đông nước Ngụy không chỉ có thể nhìn ngắm thế giới phồn hoa vùng Trung Nguyên mà còn có cơ hội chém đầu lập công, tốt hơn nhiều so với việc ở lại chân thành Đại Lương làm bạn với bùn đất.
Đám người dưới quyền Hắc Phu mắt cũng đầy sự mong chờ, duy chỉ có Cộng Ngao nhìn thành Đại Lương dưới ánh bình minh với vẻ hơi u sầu. Hắn đột nhiên nói với Hắc Phu: "Truân trưởng có biết, ta tuy không thích quân Tần, nhưng có thể theo quân rời khỏi Đại Lương, trong lòng lại thấy vui mừng khôn xiết?"
Đứng ở hàng đầu phương trận, Hắc Phu tay cầm kiếm, mình mặc giáp nhìn dải tường đất nện kiên cố của Đại Lương, lạnh nhạt nói: "Là vì không muốn nhìn thấy bi kịch nước tràn Yên thành khiến hơn mười vạn người chết và bị thương lặp lại lần nữa chứ gì?"
"Đúng vậy ..." Cộng Ngao lẩm bẩm:
Lời sau đó của hắn, Hắc Phu không nghe thấy, vì cuộc đối thoại của hai người bị những nhịp trống dồn dập cắt đứt. Dưới ánh mặt trời, tướng kỳ của trung canh Khương Lỗi đã xuất hiện, màu sắc rực rỡ, giương cao về hướng đông, những lá cờ nhỏ của các "Thiên nhân" cũng theo đó hướng về phía đông.
Dưới sự chỉ dẫn của trống đi bộ, Hắc Phu cũng cầm mảnh ngói và thẻ trúc gõ theo nhịp điệu tương tự, chỉ huy thuộc hạ cất bước. Mọi người nhổ trại tiến về phía đông.
Mục tiêu đầu tiên của đội quân này nằm cách Đại Lương hàng chục dặm về phía đông nam, tên là Trần Lưu. Đó là một trọng trấn, hiểm quan của nước Ngụy, có ba nghìn binh sĩ trấn giữ. Đội quân "Cần vương" này vẫn luôn do dự quan sát cục diện Đại Lương, cũng chính là chướng ngại mà cánh quân tiến về phía đông bắt buộc phải dẹp bỏ!