Tần Lại

Chương 3. Chuyện thiên hạ, chuyện trước mắt. (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cả phòng trò chuyện hăng hái, chỉ mình Hắc Phu chìm vào trầm tư.

Y nghe đại ca Trung kể rằng, ba năm trước (năm 230 TCN), nước Hàn đã bị thái thú Nam Quận hiện tại là Đằng tiêu diệt, một năm trước (năm 228 TCN), kinh đô Hàm Đan nước Triệu cũng bị quân Tần chiếm đóng, Trung còn tham gia trận đánh đó.

Nay sự kiện Kinh Kha hành thích Tần Vương đã xảy ra, điều đó có nghĩa là nước Yên sắp xong đời rồi!

Là một người yêu thích lịch sử, Hắc Phu biết rõ kịch bản tiếp theo, để trả thù, Tần vương Doanh Chính sẽ phái đại quân phạt Yên. Năm sau, kinh đô Yên thất thủ, Thái tử Đan bị giết, Yên vương phải chạy ra lánh nạn ở Liêu Đông.

Cùng lúc đó, quân Tần còn đang tấn công dữ dội thành Đại Lương, nước Ngụy cũng sẽ sớm diệt vong.

Như vậy là nước Tần sẽ quét sạch phương bắc, thanh kiếm của Tần vương Doanh Chính sắp sửa chỉ thẳng vào nước Sở ở phương nam!

Nói cách khác, chỉ hai năm nữa, chiến tranh Tần Sở sẽ bùng phát toàn diện.

Hắc Phu bấm đốt ngón tay tính toán, thầm kêu không ổn, những đại sự thiên hạ tưởng chừng xa xôi kia thực chất lại liên quan mật thiết đến y. Theo mỗi bước thắng lợi của quân Tần, bước chân của tử thần cũng đang dần tiến sát mình.

Cuộc chiến diệt Sở kéo dài mấy năm, lúc khốc liệt nhất, đại tướng Vương Tiễn đã huy động tới 60 vạn quân... Nam Quận lại giáp ranh với Sở, là trọng điểm tuyển quân. Hắc Phu thân phận sĩ ngũ bản địa chắc chắn không thể thoát khỏi.

Đến lúc lệnh trưng binh trao tận tay, y phải làm sao đây?

Bỏ trốn à!?

Ý nghĩ này vừa lóe lên đã bị Hắc Phu phủ quyết ngay lập tức.

Không được! Nước Tần đối xử với "vong nhân" (kẻ đào ngũ) cực kỳ tàn khốc. Một khi bị bắt, không chỉ bản thân bị phạt làm nô lệ, mà cả gia đình, hàng xóm cũng bị liên lụy. Một người bỏ trốn, cả nhà tai ương.

Cứ cho là trốn được thì trốn đi đâu? Dù huyện An Lục không xa nước Sở, chỉ cần cẩn thận tránh các trạm gác thì lẻn qua không khó, nhưng nước Tần thống nhất là xu thế tất yếu, lục quốc diệt vong chỉ là vấn đề sớm muộn.

Dù có rời khỏi Trung Nguyên cũng vô ích, dù Hắc Phu có trốn đến chân trời góc biển, cuối cùng vẫn rơi vào vòng cai trị của Tần.

Vả lại tuy bách tính nước Tần phải nộp thuế nặng nề, gánh vác lao dịch binh dịch dày đặc, khổ cực hơn vùng Trung Nguyên trù phú một chút, đời sống tinh thần cũng không phong phú bằng người nước Tề, nhưng điểm quan trọng nhất là, nơi này ít nhiều đã cung cấp một con đường thăng tiến công bằng cho người dân hạ tầng, đó chính là chế độ quân công!

Không chỉ đầu thai là một môn học vấn, xuyên không cũng vậy. Những kẻ trong tiểu thuyết vừa mở mắt ra đã thành thứ tử nhà khanh tộc, công tử vương tôn, đúng là khiến Hắc Phu ghen tị đỏ mắt. Nếu y có xuất thân tốt, tất nhiên sẽ thích hợp ở các nước khác hưởng lạc, thích làm gì thì làm. Nhưng với tư cách là một thường dân không bối cảnh nhưng lòng đầy lý tưởng, ở lại nước Tần vẫn tốt hơn.

"Các ngươi lại đang bàn tán xằng bậy gì đó? Nếu ai dám nói năng bừa bãi, phỉ báng đại vương và quan phủ, đừng trách lão hủ đi báo quan!" Lúc này xá nhân chậm chạp mang nước nóng lên, nghe thấy trong phòng bàn tán, không quên buông lời cảnh cáo:

Mọi người vội vã nói không dám, họ nháy mắt nhau, ngừng câu chuyện, đứng dậy nhận nước nóng.

Tên Quý Anh lắm lời vừa hớp một ngụm đã phàn nàn: "Lão trượng, canh này nhạt quá, nhạt như nước lã vậy!"

Xá nhân lườm hắn một cái: "Không thích uống canh thì biến ra ngoài mà uống nước mưa!"

Quý Anh bấy giờ mới ngừng kêu ca, chỉ dám lầm bầm nhỏ trong miệng sau lưng xá nhân.

Hắc Phu buồn cười trong lòng. Cái khách xá này tuy không lớn, nhưng sửa sang khá tốt, dù sao cũng che mưa che nắng được. Người đang dưới mái hiên không thể không cúi đầu, chẳng ai dám chọc giận xá nhân để bị đuổi ra ngoài dầm mưa. Đám người họ kẻ thì là sĩ ngũ không tước vị, kẻ thì là công sĩ cấp thấp, đúng là không thể khiến người ta coi trọng.

Sau khi đối phó qua loa với đám người Hắc Phu, xá nhân lại vào bếp. Một lát sau bước ra, theo sau ông là một thiếu nữ đang độ xuân thì, mặc bộ áo màu nâu, hai tay bưng khay đồ ăn, nhẹ nhàng bước theo sau xá nhân, chắc là nữ nhi của ông ta.

Cô gái này tuy không thể gọi là xinh đẹp, nhưng ngay lập tức thu hút sự chú ý của đám sĩ ngũ bên bếp lò. Tên Quý Anh tính tình phóng khoáng định huýt sáo một tiếng nhưng cuối cùng không dám, chỉ đứng dậy nhìn ngó thức ăn tinh tế trên khay, nuốt nước miếng hỏi: "Lão trượng, đồ ăn này đem cho ai thế?"

Xá nhân vẫn chẳng buồn để ý họ, cười lạnh đáp: "Đem cho vị đại phu ở phòng phía tây. Các ngươi nếu muốn ăn thì lo mà thăng tước vị lên đi đã rồi hẵng nói!"

Đại phu là cấp thứ 5 trong hệ thống 20 cấp tước của nước Tần, đã được coi là tước vị hạng trung rồi.

Quý Anh đành phải ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào cái eo đu đưa của thiếu nữ hồi lâu cho đến khi nàng biến mất khỏi tầm mắt mới hậm hực nói: "Ta thấy trên khay không chỉ có gạo trắng cơm tinh, nước uống thanh mát, mà còn có cả thịt! Xá nhân còn bảo nữ nhi đích thân đi đưa cơm, chẳng lẽ định gả con làm thiếp cho vị đại phu kia? Lão già không biết xấu hổ, thế mà cũng làm!"

"Dù sao người ta cũng là đại phu, đãi ngộ tự nhiên khác với đám sĩ ngũ chúng ta." Một người khách chép miệng:

Hắc Phu cũng không khỏi cảm thán. Y không căm đời hận thế như Quý Anh mà lẳng lặng ngồi xuống, lấy từ trong túi đeo ra món đồ ăn mẹ chuẩn bị cho mình. Món "hầu" này chính là cơm hấp chín rồi đem phơi thành lương khô. Tuy no bụng nhưng hương vị thì thật không sao khen nổi.

Y chỉ có thể vừa ngửi mùi cá thịt thơm phức bay ra từ phòng bên cạnh vừa nuốt miếng lương khô khô khốc. Lọt vào tai y còn có những lời nịnh nọt của xá nhân, so với thái độ lúc nãy đúng là một trời một vực.

Chuyện này càng khiến Hắc Phu hiểu rõ hơn, nước Tần chính là một xã hội phân chia đẳng cấp nghiêm ngặt, đãi ngộ hoàn toàn quyết định bởi tước vị.

Không chỉ ăn khác, chỗ ở cũng khác. Hạng tiểu dân bách tính qua đường như Hắc Phu chỉ có thể chen chúc ngủ dưới đất. Những người có tước vị từ "Bất canh" trở xuống thì tương đương nhân viên bình thường, được ngủ giường chung. Còn như vị đại phu phòng bên, tương đương cấp cán bộ lãnh đạo sau này, sẽ có phòng riêng nghỉ ngơi, có khi còn được nữ nhi của xá nhân rửa chân bóp vai cho nữa...

Ài, khoảng cách giữa người với người thật lớn.