Vừa rồi lúc đi ra khỏi phòng, cơ thể có chút trở nên trầm lắng, nhưng cảm giác không rõ ràng.

Nhưng tới tầng một cơ thể lại bắt đầu có sự thay đổi rõ rệt.

Thời gian vài phút này, biến số duy nhất chính là ánh sáng.

Trong phòng tối hơn hành lang cầu thang, hành lang cầu thang tầng một là tối nhất.

Là vì tia sáng sao? Hay là biến hóa của cơ thể chưa kết thúc?

Nghĩ nhiều vô ích, Tô Tẫn trực tiếp đẩy cửa lao ra!

Mặt trời ban mai mọc lên, ánh nắng chiếu rọi.

Bên ngoài khu dân cư đã là một phiến nắng mai bao trùm.

Còn chưa đợi bước ra khỏi cửa đơn nguyên, sắc mặt Tô Tẫn đã đại biến.

Cơ thể vốn dĩ nhẹ nhàng giống như bị đổ chì... Cảm giác lúc trước không còn tồn tại nữa.

Đi hai bước cảm nhận một chút, chỉ là khôi phục lại trạng thái của người bình thường, chứ cũng không có chuyển biến xấu.

Chỉ là so với cảm giác nhẹ bổng lúc nãy tạo ra sự đối lập quá mức rõ ràng.

Đi tới giữa bãi đất trống, Tô Tẫn ngẩng đầu nhìn lên trên lầu.

Mấy cái đầu chụm lại trước cửa sổ đang quan sát hắn.

“Thế nào rồi, chủ nhiệm.” Phù Hổ hô.

Ánh nắng chiếu nghiêng lên mặt, Tô Tẫn nheo nheo mắt.

Cơ thể vẫn đang không ngừng nặng lên, nhưng ở trong phạm vi có thể chịu đựng được, ngoài cái này ra không có chỗ nào không ổn.

Đúng lúc này, trên lầu truyền đến một tiếng kinh hô, Phù Thanh Đại đưa tay chỉ hướng bên hông.

“Cẩn thận! Có mèo!!”

Tô Tẫn khẩn cấp quay đầu lại nhìn, một con mèo hoang đã từ trong bụi cây nhảy ra tấn công tới đầy hung hãn.

Một người một mèo khoảng cách cách nhau không quá hai mét.

Không kịp nghĩ nhiều, Tô Tẫn nhấc chân sút mạnh!

Cẳng chân duỗi thẳng đánh trúng nửa thân dưới của mèo tang thi.

Một tiếng trầm đục!

Mèo thi miệng mông phún ra máu mủ cùng mảnh vỡ nội tạng, vù vù vù giống hệt cái chong chóng tre cỡ lớn bay vút đi xa.

Nước canh nhầy nhụa bắn hắt đầy người Tô Tẫn.

“Vãi chưởng! Mau đem cửa đóng lại!” Tôn Nhai quay đầu hô một tiếng, sau đó chống lên ban công, chồm người ra gầm lớn, “Ngươi trước đừng trở về vội, ở dưới hành lang cầu thang đợi quan sát!”

Tô Tẫn nôn khan một trận, điên cuồng nhổ nước miếng.

Sức mạnh!

Dưới ánh mặt trời, sức mạnh của hắn sẽ tăng lên kịch liệt!

Nhưng chính mình vừa mới có siêu năng lực, đã bị máu tang thi văng cho đầy người.

Không sao... Không sao, nói không chừng tình huống của mình đặc thù đã không sợ lây nhiễm.

Chạy ngược lại vào trong hành lang, Tô Tẫn ngồi chồm hổm co ro ở góc quẹo lầu một, sắc mặt trắng bệch quan sát sự biến hóa.

Cách khoảng một giờ sau, phía trên hành lang truyền tới thanh âm Phù Thanh Đại.

“Anh, ngươi ở đây không?”

“Ta ở, trước mắt không có việc gì.”

Trong lúc chờ đợi Tô Tẫn đã khôi phục lại sự bình tĩnh, trên dưới toàn thân trừ bỏ một cỗ khí vị hôi thối tanh tưởi, cơ thể không có gì bất thường.

“Ta biết rồi, ngươi đói bụng không? Lạnh không?”

“Không cần quản ta, ngươi trước đem tình huống của ta báo cáo cho Tôn lão.”

Phù Thanh Đại không đáp lại, một phút sau thanh âm Tôn Nhai vang lên.

“Tiểu Lý, ngươi một điểm cũng không lạnh sao?”

“Một điểm không lạnh.”

Tô Tẫn cúi đầu nhìn xuống cơ thể.

Vừa có được dị năng, cảm xúc có chút kích động, trên người mới chỉ mặc một chiếc áo tay dài liền chạy ra ngoài.

Chính mình cùng những người khác đều không chú ý đến điểm này.

Hiện tại bên ngoài nhiệt độ không khí đã dần dần ấm lên, nhưng vẫn còn đâu đó ở mức âm hai ba mươi độ.

Chính mình vậy mà cảm thấy một chút đều không lạnh, thể chất xác thực biến hóa rất nhiều.

“Một giờ rồi, lượng máu ngươi dính phải vừa nãy không ít, chúng ta quan sát chuột bạch theo lý thuyết hẳn là sẽ có chút trạng thái dị thường. Ngươi tình huống đặc thù, xem ra rất có khả năng không sợ bị lây nhiễm, đêm nay ngươi đi lên tầng bốn chờ một ngày, xác nhận không có vấn đề gì thì ngày mai lại về, thời gian một ngày một đêm dù thế nào cũng có thể nói rõ được kết quả, nước còn có đồ ăn cùng quần áo đều đã đặt trong phòng cho ngươi rồi.”

“Tạ rồi! Các ngươi chú ý phòng hộ.”

Đáp một tiếng, Tô Tẫn đứng dậy.

Ngồi xổm xuống búng nhảy lên, trực tiếp vọt qua hơn mười bậc thang.

...

Ngày thứ hai, ánh mặt trời sáng rực rỡ.

Tô Tẫn cởi trần nửa người trên đứng trước cửa sổ, ngửa mặt nhìn vầng thái dương.

Cả đêm nay chỉ ngủ ba tiếng, nhưng tinh thần lại cực kỳ sung mãn.

Đã có thể xác nhận, bản thân mình tiếp xúc với thể dịch tang thi sẽ không bị lây nhiễm.

Hơn nữa cộng thêm một ngày tự tìm tòi, năng lực hiện tại đã bước đầu nắm vững cùng am hiểu đôi chút.

Ánh sáng là yếu tố vô cùng quan trọng ảnh hưởng đến năng lực của hắn.

Tốc độ và sức mạnh không ngừng chuyển hoán theo mức độ chiếu sáng khác nhau, ban ngày hệ sức mạnh, ban đêm hệ tốc độ.

Ánh sáng càng mạnh, sức phòng ngự và tốc độ khôi phục của nhục thể càng được cường hóa toàn diện, về phương diện tốc độ thì tốc độ bùng nổ cũng rất nhanh, thế nhưng sự tiêu hao thể lực rất nghiêm trọng.

Ánh sáng càng yếu, sự linh hoạt cùng tốc độ của nhục thể đồng dạng sẽ nhận được cường hóa toàn diện, thế nhưng mức độ sức mạnh cùng năng lực khôi phục chỉ bình thường, lực duy trì thì lại dài.

Loại chuyển hoán năng lực này thực sự là quá mức mộng ảo, suy nghĩ mất mấy tiếng đồng hồ, hắn dứt khoát buông tha việc thăm dò nguyên lý.

Dưới ánh nắng Tô Tẫn cảm nhận lực lượng hùng hậu của cơ bắp, mãi cho đến khi cửa chính bị gõ vang.

“Tới rồi!”

Tô Tẫn trang phục chỉnh tề kéo cửa phòng ra.

Đập vào mắt là Tôn Nhai khuôn mặt có chút sưng phù.