Tận Thế: Nhà Cung Cấp Phương Án Sinh Tồn

Chương 92. Hai Ông Lão Kinh Hồn Bạt Vía (2)

Tô Tẫn mỉm cười: “Tôn lão, xem ra ta thật sự có thể miễn dịch lây nhiễm, loại khối thịt kia đối với chúng ta vô cùng trọng yếu. Đêm qua ta có nghiên cứu một chút năng lực của ta, sức mạnh cùng tốc độ đều có sự thăng cấp, đối mặt với tang thi đánh lén, tự bảo vệ bản thân sẽ đơn giản hơn rất nhiều.”

“Quá tốt rồi, xem ra về sau thế cục sẽ có biến hóa lớn, sống tiếp cũng không gian nan như chúng ta tưởng tượng, nhưng vẫn cần cẩn thận chặt chẽ thêm chút.” Tôn Nhai miễn cưỡng cười cười, “Tình huống của ngươi chúng ta về sau lại nhiều quan sát một chút đi.”

Nhận ra sự khác thường của đối phương, Tô Tẫn cau mày, hỏi: “Tôn lão, có phải hôm qua xảy ra chuyện gì rồi không?”

Tôn Nhai biểu tình khó coi, do dự một chút, bất đắc dĩ nói: “Xác thực đã xảy ra chút vấn đề, chúng ta đã phạm sai lầm cấp thấp... Chuột làm thí nghiệm đã mất rồi, mất đi hai con. Trước mắt vẫn chưa tìm được, nhưng người ta đã chuyển hết lên tầng sáu.”

“Ảnh hưởng lớn không? Có phải là con chuột đã bị lây nhiễm?” Tô Tẫn biểu tình ngưng trọng.

“Không phải.” Tôn Nhai phủ nhận, nhưng xoay chuyển lời nói nói tiếp, “Chúng ta đã thực nghiệm qua, không phải trăm phần trăm sinh vật đều lây nhiễm, nó còn liên quan đến chất lượng nước mưa hấp thu, chất lượng càng lớn thì tỉ lệ lây nhiễm tự nhiên càng cao. Có mấy con lây nhiễm rất nhanh, một số cá thể đi qua kiểm tra của chúng ta xác nhận không có vấn đề liền được phân loại sang một lồng sắt khác.”

“Chính là con chuột trong chiếc lồng này bị mất, thế nhưng chiếc lồng này mặc cho chúng ta nhìn bằng cách nào... cũng không nhìn ra chuột có khả năng trốn thoát, hơn nữa căn phòng cũng đã bị chúng ta lục tung lên một phen, đều không có tìm thấy.”

“Quỷ dị nhất là, con chuột đầu tiên mất đi, chúng ta tăng cường phòng ngự, lúc theo dõi thời gian thực chuột không có dấu hiệu muốn chạy trốn, nhưng sau khi rời đi khoảng một giờ, trở về thì lại biến mất thêm một con.”

“Hiện tại chuột ở đâu?”

“Vẫn ở trong phòng thí nghiệm tầng năm, Lão Ngụy khoác thêm mấy lớp áo, đang trông chừng ở trong phòng, đảo tròng mắt cũng không dám a.”

“Dẫn ta đi qua!”

Tô Tẫn giành trước ra khỏi cửa, dẫn theo Tôn Nhai đi ngược lại tầng năm.

Bước vào phòng thí nghiệm ở phòng ngủ phụ, Ngụy Đức đang ngồi trên ghế, ôm chặt hai tay quan sát chuột.

Lồng chuột được đan bằng dây kẽm thô, bên ngoài lại lồng thêm bình thủy tinh, trên đỉnh dùng ván gỗ dày cùng đá cố định.

Mặc dù điều kiện thô sơ, sự kết hợp như vậy vô luận nhìn từ góc độ nào, chuột cũng không có khả năng bỏ chạy.

“Ngụy lão, có phát hiện gì sao?” Tô Tẫn mở cửa thấy núi.

Ngụy Đức lắc đầu, bất đắc dĩ nói: “Người ở đây thì không có vấn đề, người không ở liền biến mất... Ta thật sự không hiểu nổi, nếu có điện có một chiếc máy quay phim thì tốt rồi.”

“Ta có, đồ của ta đâu?” Tô Tẫn nói.

Trên mặt Tôn Nhai lộ ra nét vui vẻ: “Đồ vật của ngươi không ai động vào, đều dời lên tầng sáu cho ngươi rồi.”

“Được, các ngươi chờ ta một chút.”

Mười phút sau, Tô Tẫn trở lại trong phòng.

Đem phim khiêu dâm trong điện thoại di động xóa sạch, cắm sạc dự phòng, mở quay video rồi thiết lập trên giá đỡ chỉnh góc độ ngay trước lồng chuột.

Ngụy Đức và Tôn Nhai đứng ngoài cửa, trong mắt mang theo sự khiếp sợ, xì xào bàn tán.

“Ngươi xem đó là thiết bị gì? Quá sắc nét rồi, chắc là mở khóa bằng vân tay đi, công nghệ gì vậy?”

“Xác thực khó mà tin nổi... Điện dung? Sóng siêu âm? Cũng không có khả năng, quá nhỏ đi. Nhưng pin hẳn là dùng loại lithium, lượng điện tiêu thụ không nhỏ còn phải lắp thêm pin ngoài.”

“Ta nhìn thấy giao diện thiết bị kia, còn có thiết kế vỏ ngoài... Tuyệt đối là thiết bị dân dụng, không có bất kỳ quốc gia nào có năng lực sản xuất ra loại đồ vật này, tiểu tử này sẽ không phải là người ngoài hành tinh chứ? Hoặc là có được công nghệ ngoài hành tinh, trận mưa này liệu có liên quan đến hắn không?”

“Tê, ngươi vừa nói như vậy, hắn có lúc nói chuyện cứ hay nhảy ra mấy từ ngữ văn vở, suốt ngày nói những phép ẩn dụ kỳ quái, xác thực cảm giác không quá bình thường.”

“Trước đừng nói nhiều như vậy, hắn nhìn qua rồi.”

“Hai vị đang trò chuyện gì thế?” Bày biện điện thoại xong xuôi, Tô Tẫn bước ra khỏi phòng.

“A, không có gì?” Tôn Nhai có chút khẩn trương nói, “Cái đó Tiểu Lý a, máy quay phim kia của ngươi là loại mô đen nào?”

“Hàng ngoại, kiểu dáng mới, chúng ta đi ra ngoài chờ một lúc rồi quay lại quan sát đi.” Tô Tẫn nói xong lại nói, “Hai vị, ta thấy chúng ta hiện tại nhân thủ đang thiếu hụt nghiêm trọng, hơn nữa thời gian chờ đợi cũng đủ lâu, ta đi xuống lầu mổ hết cỗ thi thể, sau đó chiêu mộ thêm nhân thủ, một lát nữa chúng ta lại quay về cùng nhau quan sát, hai người các ngươi đi lên trên lầu nghỉ ngơi trước đi, cửa khóa kỹ chuột cho dù có biết đào hang cũng không chạy thoát khỏi phòng này.”

“Được được được, ngươi bận đi.” Hai ông lão vội vàng nhường đường cho Tô Tẫn.

Tô Tẫn ngó trái nhìn phải: “Hai người các ngươi làm sao vậy?”

Tôn Nhai nặn ra vẻ mặt đau khổ: “Ách... Ta có lỗi với ngươi Tiểu Lý, đem sự tình làm hỏng rồi.”

“Aizz...” Tô Tẫn lắc đầu cười cười, “Tôn lão, hai vị ngài là chuyên gia, đều lúc này rồi, đồng cam cộng khổ mà, những vấn đề nhỏ bé cuối cùng cũng khó tránh khỏi, người không sao những chuyện khác cũng không tính là chuyện gì, ta đi trước.”

Tô Tẫn ra khỏi cửa, hai lão già nhìn bóng lưng vắng ngắt ở cửa, đồng loạt nuốt nước bọt một ngụm.

“Ngươi nói hắn rốt cuộc có phải người ngoài hành tinh hay không?” Ngụy Đức lập tức hỏi.