Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chiến giáp trước ngực rung lên bần bật, phù văn lưu chuyển, trong chốc lát tỏa ra ánh sáng lung linh chói mắt! Chiến ý bùng phát, chưa đến mấy hơi thở, Sở Vân Thăng liền xuất hiện tại lầu ba, một cước đá văng cửa phòng ký túc xá nơi giam giữ Cảnh Điềm.
“Ngươi muốn làm gì? Đừng làm loạn!” Tên Hắc Vũ đang giam giữ Cảnh Điềm hoảng hốt, cánh tay trái siết chặt cổ cô gái, tay phải cầm súng gí vào đầu nàng, khẩn trương tột độ nhìn chằm chằm người đàn ông toàn thân bao bọc trong bộ khôi giáp màu đỏ hình giọt nước vừa xuất hiện như ma quỷ trước mắt.
Hắn vừa rồi nghe được dưới lầu vài tiếng kêu thảm thiết thê lương. Vô thức thò đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy đồng bọn canh gác ở cổng đã tan xác trong một đám huyết vụ, còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì cửa phòng đã bị đạp tung. Hết thảy diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức hắn chỉ kịp dùng súng khống chế con tin.
“Buông nàng ra, ta tha cho ngươi một cái mạng!” Sở Vân Thăng chỉ mũi kiếm về phía trước, giọng nói lạnh băng. Với tốc độ hiện tại, hắn có lẽ có thể thử tung ra một đòn sấm sét. Nhưng làm vậy là đem tính mạng Cảnh Điềm ra đánh cược, đối phương dù sao cũng là một Hắc Vũ, vạn nhất hắn có cơ hội nổ súng, Cảnh Điềm chắc chắn phải chết không nghi ngờ. Đối với Sở Vân Thăng lúc này, sự an toàn của Cảnh Điềm tuyệt đối là ưu tiên hàng đầu!
“Đừng nhúc nhích! Đừng tới đây! Ngươi cho rằng ta sẽ tin ngươi sao? Lui ra phía sau!” Tên Hắc Vũ cầm súng mặt mũi dữ tợn hét lên. Trong thế giới quan của hắn, căn bản không có đạo lý thả người rồi còn được tha mạng!
Con tin trên tay hắn mới là tấm bùa hộ mệnh an toàn nhất! Hắn không dám chạy ra từ cửa chính ký túc xá. Người đàn ông mặc khôi giáp, tay cầm trường kiếm trước mắt mang lại cho hắn cảm giác cực kỳ nguy hiểm, hắn không thể cho kẻ này bất kỳ cơ hội nào để tiếp cận!
Cắn răng một cái, hắn kẹp chặt con tin, bất ngờ phi thân phá vỡ cửa sổ kính, định nhảy từ lầu ba xuống để tẩu thoát.
Hắn tính toán tự cho là khôn ngoan, lại không biết người còn đang lơ lửng giữa không trung thì trên mặt đất đã có hai bóng đen bắn lên, lao tới như tên bắn.
Một đạo là Diêu Tường, thân ảnh vọt lên, một cước đạp mạnh vào tường mượn lực nhảy vọt, xuất kỳ bất ý đoạt lấy Cảnh Điềm, đồng thời đạp bay tên Hắc Vũ cầm súng.
Đạo còn lại là hổ con, nó trực tiếp bật lên từ mặt đất. Phong năng thi triển hết mức, kèm theo một tiếng hổ gầm, giữa không trung, gần như đồng thời khóa chặt và cắn nát yết hầu tên Hắc Vũ. Đây là bản tính dã thú của loài hổ, một khi công kích liền sẽ gắt gao cắn chặt yết hầu con mồi, đến chết mới thôi!
Sở Vân Thăng từ cửa sổ lao xuống, gần như tiếp đất cùng lúc với Diêu Tường và hổ con. Với tốc độ của hắn, cho dù Diêu Tường và hổ con không đột kích bất ngờ, tên Hắc Vũ cầm súng kia cũng vạn lần không thể trốn thoát!
“Khụ khụ!” Cảnh Điềm bị tên Hắc Vũ siết cổ nãy giờ, mặt đỏ bừng, vừa được giải thoát, hô hấp vẫn chưa thông thuận.
Diêu Tường vốn là người thật thà, thời đại còn ánh mặt trời hắn vẫn là một sinh viên, tướng mạo cũng bình thường, ngay cả bạn gái cũng chưa từng có, huống chi lúc này lại ôm trong ngực một thiếu nữ hương mềm như ngọc, hơn nữa còn là em gái của Sở Vân Thăng. Hắn phản xạ có điều kiện cho rằng Cảnh Điềm đang ho khan nhắc nhở mình, vội vàng buông tay ra, mặt đỏ tới mang tai!
Cảnh Điềm chưa từng thấy bộ dạng Sở Vân Thăng mặc chiến giáp, phần mũ giáp lại có mặt nạ che kín. Khi Sở Vân Thăng lo lắng bước về phía nàng, Cảnh Điềm có chút thất kinh.
Sở Vân Thăng sốt ruột nhất thời quên mất mình đang mặc toàn thân chiến giáp, kéo lấy Cảnh Điềm, dò xét trên dưới, xác định không bị tổn thương gì, tảng đá lớn trong lòng mới nặng nề buông xuống, thở phào một hơi, buột miệng nói: “Làm anh sợ muốn chết!”
“Anh? Ca ca!?” Giọng nói của Sở Vân Thăng, Cảnh Điềm tự nhiên nhận ra, kinh ngạc thốt lên.
Sở Vân Thăng sững sờ, ban đầu còn tưởng Cảnh Điềm bị va đập hỏng đầu, giật mình một cái, tiếp đó mới nhớ ra mình còn đang khoác một lớp giáp trụ trên người.
Chiến giáp dưới sự điều khiển của ý niệm, giống như thủy triều rút đi, thu hồi vào trong chiến giáp phù.
“Ca!” Cảnh Điềm lập tức nhào vào lòng Sở Vân Thăng, thân thể hơi run rẩy.
“Không sao, không sao rồi.” Sở Vân Thăng xoa đầu nàng, an ủi.
Nhạc Kình hiện tại lòng như tro nguội. Một kiếm! Người đàn ông kia chỉ dùng một kiếm, thủ hạ của hắn sáu chết bốn bị thương! Nếu như không phải hắn có thực lực cấp hai Giáp đẳng, tránh né kịp thời, thì những kiếm ảnh không chút kiêng kỵ kia chỉ sợ đã chọc thủng trên người hắn vô số lỗ máu!
Hắn đâu biết rằng, những kiếm ảnh này đều là tự chủ công kích, nếu như Sở Vân Thăng lúc ấy chủ động điều khiển quỹ tích kiếm ảnh, thì cho dù hắn là cấp hai Giáp đẳng, cũng hẳn phải chết không nghi ngờ!
“Ta không đụng vào cô ấy, thật sự không đụng vào cô ấy! Không tin các người hỏi chính cô ấy.” Nhạc Kình mặc dù thoát khỏi sự xoắn giết tử vong của kiếm ảnh Sở Vân Thăng, nhưng lại bị đám người Đinh Nhan bao vây tấn công, bản thân bị trọng thương. Thừa dịp Sở Vân Thăng nhảy xuống cửa sổ cứu Cảnh Điềm, thế công của đám Đinh Nhan hơi chậm lại, hắn tranh thủ thời gian thanh minh.
Chủ quan, quá chủ quan! Nhạc Kình âm thầm căm hận.
Trước kia hắn làm loại chuyện này luôn cẩn thận từng li từng tí, đầu tiên điều tra rõ ràng thân phận bối cảnh của cô gái. Về sau nhờ cơ duyên xảo hợp, hắn leo lên được Tằng Hành Duệ - một mãnh tướng cấp ba Ất đẳng dưới trướng Băng Vương, bá chủ Tây khu, nên dần dần trở nên không kiêng nể gì cả. Thỉnh thoảng cũng có vài cô nàng phía sau có chút thế lực, nhưng không ai là không bị giải quyết êm đẹp!
Hắn vốn định bắt cô nàng cực phẩm hôm nay về nếm thử cái mới mẻ trước, sau đó sẽ tự mình dâng nàng cho Tằng Hành Duệ, thừa cơ nịnh bợ hắn ta một phen.
Nhưng không ngờ, nhất thời sắc tâm, nhất thời sơ sẩy, lại rước lấy tai họa ngập đầu!
Trong khoảnh khắc, nhân mã hắn tân tân khổ khổ lôi kéo được, gần như bị người này một kiếm giết sạch! Ngay cả cơ hội mở miệng cầu xin tha thứ cũng không có!
“Toàn bộ giết chết, một tên cũng không để lại!” Đinh Nhan nhíu mày, quát lạnh một tiếng, thúc giục thủ hạ.
Đám người ầm vang đồng ý!
“Các ngươi dám! Ta là người của Băng Vương!” Nhạc Kình hoảng sợ hét lớn. Kỳ thật hắn căn bản không có tư cách nói chuyện với Băng Vương, nhưng lúc này cũng không lo được nhiều như vậy, đành cáo mượn oai hùm.
“Giết!” Đinh Nhan thần sắc lạnh lùng. Cách hắn một khoảng, Đoạn Đại Niên đáy lòng đều toát ra khí lạnh. Lúc ấy Thập Tam gia đoạt địa bàn của hắn cũng không có đại khai sát giới như thế này, chỉ là cưỡng chế đuổi đi mà thôi, cũng không đuổi tận giết tuyệt.
“Ta, Thao!” Nhạc Kình thấy không còn chút sinh lộ nào, giãy dụa trước khi chết, thực lực cấp hai Giáp đẳng hoàn toàn bùng nổ, không màng đến bốn tên thủ hạ đang bị thương, không tiếc hy sinh một cánh tay, toàn thân đẫm máu, liều mạng xông mở một lỗ hổng, cắm đầu bỏ chạy!
“Xoạt! Phập! Ách...”
Sở Vân Thăng liên kích ba phát, hai phát trúng đích, Nhạc Kình cắm đầu ngã xuống đất, toàn thân co giật, máu tươi đỏ sẫm thuận theo thân thể chảy xuôi.
“Diệp Kỳ Thắng, cậu dẫn người tiến vào lầu lục soát, người của Nhạc Kình, một tên cũng không để lại, toàn bộ giết sạch.” Đinh Nhan phất tay gọi tới một Hắc Vũ hệ Băng cấp hai, ra lệnh.
“Những người này cũng phải giết chết!” Đinh Nhan bỗng nhiên chỉ vào đám người Đoạn Đại Niên, nói với Sở Vân Thăng.
“Ngươi nói cái gì? Lão Đoàn thế nhưng là tới giúp ta! Không được!” Sở Vân Thăng lập tức cự tuyệt, thậm chí có chút giận dữ, không biết Đinh Nhan phát điên cái gì, hay là giết đỏ cả mắt rồi? Trong ký ức của hắn, Đinh Nhan luôn là người tỉnh táo bình tĩnh.
“Bọn hắn nhất định phải chết!” Đinh Nhan lần này nói rất lớn tiếng, cố ý để Đoạn Đại Niên bọn hắn nghe được.
Hắn vừa dứt lời, đám người Đoạn Đại Niên lập tức như ong vỡ tổ. Việc này cũng quá uất ức, mạo hiểm tính mạng đến giúp người, một tiếng cảm ơn không có thì thôi, đằng này trong nháy mắt đối phương còn lấy oán trả ơn, muốn giết sạch bọn họ. Thật sự là chưa từng nghe thấy!
“Lão Đinh, ta biết lão Đoàn trước kia cùng ngươi từng có khúc mắc, nhưng lão Đoàn có ân với ta. Ta Sở Vân Thăng luôn luôn ân oán phân minh, mặc kệ như thế nào, ta tuyệt sẽ không để ngươi động đến hắn một sợi tóc, trừ phi ta chết.” Sở Vân Thăng một tay kéo Cảnh Điềm ra sau, đứng chắn trước mặt Đoạn Đại Niên, chống kiếm mà đứng.
Tình thế tựa hồ có chút phức tạp. Sở Vân Thăng không chút do dự chắn trước người Đoạn Đại Niên, khiến lão Đoàn - gã đàn ông mập mạp cao mét tám mấy - lập tức có chút cảm động, hốc mắt hơi ươn ướt. Mặc dù việc này có chút uất ức, nhưng chính chủ Sở Vân Thăng lại không chút nào mập mờ, ân oán rõ ràng, hắn cảm thấy vui mừng.
“Sở ca... Đinh ca!? Cái này? Các người...” Diêu Tường thấy Đinh Nhan thế mà xung đột với Sở Vân Thăng, có chút giật mình thất thố.
“Không giết bọn hắn cũng được, nhưng bọn hắn nhất định phải gia nhập chúng ta, nếu không hẳn phải chết.” Đinh Nhan y nguyên thần sắc lạnh lùng, không chút biểu tình.
“Lão Đinh, ta muốn biết vì cái gì?” Sở Vân Thăng đưa tay ngăn cản Đoạn Đại Niên đang định nói chuyện. Hắn tự nhiên hiểu sự tình cũng không đơn giản là Đinh Nhan cùng lão Đoàn có khúc mắc, nếu không trước kia Đinh Nhan đã có thể đem Đoạn Đại Niên giết sạch rồi. Hành động vừa rồi, chỉ là Sở Vân Thăng cho lão Đoàn một viên thuốc an thần, cho thấy hắn Sở Vân Thăng tuyệt sẽ không làm ra chuyện hỗn trướng lấy oán trả ơn.
“Sở huynh đệ, việc này can hệ trọng đại! Ta muốn đơn độc giải thích cho cậu nghe. Diêu Tường người thật thà, ta đều một mực chưa nói cho cậu ta biết!” Đinh Nhan sắc mặt hơi hòa hoãn, lại bồi thêm một câu: “Đoạn Đại Niên, Sở huynh đệ đã giúp ngươi như thế, ta cho ngươi thời gian suy nghĩ thật kỹ. Là cùng chúng ta làm một trận, hay là để Phong Hỏa Liên Thành san bằng nơi ở của ngươi, ai lợi ai hại, chính ngươi tự nghĩ cho thông!”
Lúc này người lục soát tòa nhà ký túc xá đã đi ra, thủ hạ của Nhạc Kình đã chết sạch bên trong.
“Sở huynh đệ, ta và cậu vào trong nói chuyện riêng một chút, để Diêu Tường ở chỗ này canh chừng. Cậu ta người thật thà, cũng hướng về cậu, không có cậu ra lệnh, quyết sẽ không động thủ. Yên tâm đi.” Đinh Nhan thu hồi súng ngắn, trịnh trọng nói.
Sở Vân Thăng gật đầu, trấn an Cảnh Điềm đang có chút khẩn trương. Đinh Nhan thận trọng như thế, nhất định có đại sự gì đó. Sở Vân Thăng trong lòng đột nhiên có chút bất an.
Hổ con định đi theo Sở Vân Thăng, nhưng một con động vật không biết nói chuyện mà Đinh Nhan cũng kiên quyết không đồng ý cho nó đi theo, khiến cho Sở Vân Thăng không biết hắn đến tột cùng muốn nói bí mật kinh thiên động địa gì.
Ở một gian phòng ký túc xá nơi góc khuất tầng cao nhất, cửa được đóng chặt.
Đinh Nhan móc ra một điếu thuốc lá hiệu Kim Lăng đưa cho Sở Vân Thăng, hít một hơi, con ngươi hơi co lại, dị thường bình tĩnh nói: “Tại trạm nhỏ cùng trên đường trở về, tai vách mạch rừng, không tiện nói tỉ mỉ. Bắc khu bá chủ Hỏa Vương, Tề Huyên, cùng ta là bạn tri kỷ nhiều năm. Ta cùng Diêu Tường, Lục Vũ vào thành, chịu ơn hắn trông nom rất nhiều. Ước chừng nửa tháng trước, một người mặc áo choàng tìm đến Tề Huyên...”
Đinh Nhan từ lớp áo trong cùng, móc ra một tờ giấy, đưa cho Sở Vân Thăng nói: “Cậu xem trước một chút, đây là di thư Tề Huyên bí mật giao cho ta trước khi ‘chết’.”
Hỏa Vương chết rồi? Sở Vân Thăng trong lòng giật mình, tựa hồ căn bản không ai nói qua chuyện này!
Sở Vân Thăng mở tờ giấy trắng ra, phía trên chữ viết lộn xộn:
Mười ba lão đệ, thấy thư như thấy người. Từ khi người áo choàng đến, thương nghị không thành, thân thể ta dần dần sinh ra dị trạng. Ta đoán mình ngày giờ không còn nhiều, lại không biết nguyên cớ, ngày đêm thấp thỏm lo âu. Hôm qua ta đã đem tiểu nhi giấu tại núi Tử Kinh. Nếu sau ba ngày, ta không tìm đến đệ thu hồi bức thư này, thì ta đã hồn phi phách tán. Đệ nếu còn có thể nhìn thấy ta, kẻ đó đã không phải là bản ngã của ta nữa!
Nhớ lấy! Nhớ lấy! Nhớ lấy!!!
Người áo choàng vũ lực cực cao, sử kiếm, có kiếm khí! Bằng vào trình độ Hắc Vũ cấp bốn của ta, dưới tay hắn y nguyên đi không được mấy chiêu. Ta suy đoán người áo choàng đã là trình độ cấp năm trở lên. Nhớ lấy chớ báo thù cho ta!
Niệm tình ta và đệ thâm giao nhiều năm, chỉ xin lão đệ bảo trụ tính mạng tiểu nhi, vì Tề gia ta lưu lại một chút huyết mạch.
Ngoài ra, ta nhìn thấy một tia cơ mật. Người áo choàng đang vội vàng tìm kiếm một vật hình lập phương, không biết là vật gì! Nhớ lấy, người áo choàng tuyệt không phải đồng loại của ta. Phong tam đệ, vạn phần cẩn trọng!!!
Tề Huyên tuyệt bút, năm 2013 tháng 1 ngày...