Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Hôm nay đã là ngày thứ mười, Tề Huyên vẫn chưa tìm đến ta lấy lại thư!” Trong làn khói thuốc lượn lờ, giọng nói của Đinh Nhan có chút băng lãnh, cũng lộ ra một tia ảm đạm.
“Ý của anh là ‘bản ngã’ của hắn đã chết!?” Sở Vân Thăng cũng lâm vào trầm tư. Hắn nắm giữ bí mật to lớn về Sách Cổ, suy nghĩ và phạm vi tư duy rộng hơn Đinh Nhan rất nhiều. Phản ứng đầu tiên của hắn chính là: Người áo choàng có phải là Thiên Ngoại Tà Ma mà tiền bối trong Sách Cổ nhắc tới hay không? Và thứ mà người áo choàng muốn tìm có phải là cuốn Sách Cổ do tiền bối để lại?
Từng đạo nghi vấn tựa như tia chớp xẹt qua trong đầu hắn, làm hắn đứng ngồi không yên. Hắn căn bản ngay cả chân tướng về tiền bối viết Sách Cổ còn chưa làm rõ ràng, làm sao có thể giải đáp những vấn đề này?
“Không sai. Vài ngày trước, ta dùng chuyện của Chúc Lăng Điệp làm cái cớ đi tìm hắn, mập mờ thăm dò một chút. Ta có thể khẳng định hắn đã không còn là Tề Huyên lúc đầu.” Đinh Nhan nhìn như bình tĩnh nói.
“Có ý gì? Là người áo choàng khống chế hắn, hay là chính hắn phát sinh biến hóa?” Sở Vân Thăng nhíu mày hỏi. Mặc dù bây giờ là thời đại hắc ám, các loại quái vật tầng tầng lớp lớp, nhưng loại biến hóa ý thức tư duy quỷ dị này, bất kể là ai nghe thấy cũng sẽ có chút rợn người.
“Không biết. Hắn biểu hiện rất bình thường, cơ hồ không có bất kỳ thay đổi nào, chỉ là rất nhiều chuyện cũ đều không nhớ rõ. Rõ ràng nhất là ánh mắt hắn nhìn ta.” Đinh Nhan lắc đầu nói. Hắn chỉ vững tin một điều, Tề Huyên ban đầu đã “chết”.
“Anh đã tận mắt nhìn thấy người áo choàng chưa?” Sở Vân Thăng bình tĩnh hỏi. Mặc kệ tình huống thực tế của Tề Huyên như thế nào, người áo choàng mới là căn nguyên.
“Chưa!” Đinh Nhan đổi giọng, nhìn chằm chằm vào mắt Sở Vân Thăng nói: “Kiếm khí! Người áo choàng dùng chính là kiếm khí. Sở huynh đệ, nói thật, lúc bắt đầu, ta suýt chút nữa đã tưởng người áo choàng chính là cậu! Trong tất cả những người ta từng gặp, chỉ có cậu mới có thể thi triển ra loại kiếm khí này!”
“Vậy sau đó thì sao?” Sở Vân Thăng cười nhạt, khó mà nhận ra.
Đinh Nhan hoài nghi cũng không phải là không có đạo lý, chỉ là có chút khác biệt. Kiếm chiến kỹ của Sở Vân Thăng trước mắt chỉ là kiếm ảnh, khoảng cách đến kiếm khí chân chính còn kém một chút. Tuy nhiên, hắn cũng không dám khẳng định kiếm khí của người áo choàng mà Tề Huyên nói tới có cùng một khái niệm với kiếm khí trong Sách Cổ hay không. Dù sao không cùng thời đại, khác biệt cấp độ, cách gọi đối với cùng một sự vật sẽ có sự khác biệt rất lớn, ví dụ như năng lượng tối và Nguyên Khí.
“Tề Huyên nói rất rõ ràng, người áo choàng tuyệt không phải đồng loại của ta. Mà cậu, tối thiểu vẫn là nhân loại!” Đinh Nhan buông lỏng khuôn mặt đang căng cứng, nhàn nhạt cười một tiếng.
Sở Vân Thăng dụi tắt điếu thuốc, từ từ tỉnh táo lại, phủ định ý nghĩ người áo choàng chính là Thiên Ngoại Tà Ma. Tiền bối trong Sách Cổ đã nhiều lần cảnh cáo, Thiên Ngoại Tà Ma cực kỳ cường đại, nhân loại cơ hồ không cách nào chống cự. Người áo choàng dù mạnh hơn nữa, cũng bất quá là cấp năm trở lên, đừng nói là ăn thịt một nhân loại, chính là Hắc Vũ toàn thành Kim Lăng hợp lại, dùng số lượng đè cũng chết hắn.
Mà đối phương có phải muốn Sách Cổ của Sở Vân Thăng hay không, thì không được biết rồi. Tuy nhiên, Tề Huyên nói qua, người áo choàng muốn tìm là một vật hình lập phương, tựa hồ không quá khớp với Sách Cổ.
Người áo choàng là người cũng tốt, là quỷ cũng tốt, là thần hay là trùng cũng được, Đinh Nhan cùng mình chưa từng gặp qua hắn, đoán già đoán non cũng vô dụng.
“Cũng là bởi vì người áo choàng, cho nên anh muốn giết chết Đoạn Đại Niên?” Sở Vân Thăng đổi chủ đề, trở lại vấn đề ban đầu.
“Không sai. Cậu cùng người áo choàng đều có kiếm khí. Mặc dù ta không biết có liên hệ gì, nhưng người áo choàng sớm muộn sẽ bởi vậy mà tìm tới cậu. Nếu như cậu không có thực lực đối kháng với hắn, cậu chính là Tề Huyên kế tiếp!” Đinh Nhan nói không chút rung động.
“Cho nên, anh là đang cố ý bức lão Đoàn gia nhập ta?” Sở Vân Thăng cảm thấy không cần thiết phải như thế, lão Đoàn chỉ là một tên thổ phỉ, nào có giá trị lợi dụng gì để dựa vào.
“Hắn gia nhập là tốt nhất, không gia nhập, y nguyên phải giết chết. Một tên giặc cướp cấp hai Ất đẳng, còn không đáng để ta dùng thủ đoạn gì.” Đinh Nhan nhẹ nhàng lắc đầu, tiếp tục nói: “Mặc dù rất nhiều người từng thấy kiếm khí của cậu, nhưng người biết cậu ở đâu rất ít. Thậm chí rất nhiều người trốn thoát từ Sương Mù Chi Thành đều cho rằng cậu đã chết. Nhưng Đoạn Đại Niên vừa mới tận mắt nhìn thấy kiếm khí của cậu! Vu bà thì cậu không cần lo lắng, ta đã nói chuyện với bà ta, bà ta bây giờ còn cần nhờ vào cậu, sẽ không làm loạn, hơn nữa giữ lại vu bà còn hữu dụng. Đương nhiên đây chỉ là đề phòng! Cũng không phải là chuyện quan trọng nhất.”
“Căn cứ vào lực công kích của cậu, hiện tại tối thiểu là trình độ Hắc Vũ cấp bốn trở lên, cộng thêm những món đồ kỳ kỳ quái quái kia, đây là thứ Tề Huyên không có. Chỉ cần chúng ta lại cấp tốc thành lập thế lực, có sự đề phòng đối với người áo choàng, hắn liền không làm gì được cậu. Lúc ấy ngay cả Tề Huyên vừa mới đột phá đến cấp bốn Bính đẳng không lâu, người áo choàng đều là trước tiên áp dụng biện pháp thương nghị.”
Sở Vân Thăng mặc dù luôn luôn cẩn thận, nhưng thành Kim Lăng cao thủ nhiều như mây, chưa chắc người áo choàng sẽ tìm tới mình. Có lẽ tương lai sẽ cùng hắn phát sinh xung đột, nhưng bây giờ, mối nguy hiểm từ người áo choàng thậm chí không cao bằng lũ côn trùng ngoài thành đang tùy thời chuẩn bị công thành.
Hơn nữa, nếu như mình tích đầy Nguyên Khí, chư phù nơi tay, lại đề cao phẩm cấp Kiếm Thiên Tịch một chút, hắn cũng chưa chắc không thể cùng người áo choàng một trận chiến!
Đinh Nhan đối với thực lực chân chính của hắn cũng không thể hoàn toàn hiểu rõ, xuất phát từ cân nhắc như vậy có lẽ cũng không sai, Sở Vân Thăng cũng không nói thêm gì.
“Tại sao anh lại muốn giúp ta như vậy?” Sở Vân Thăng cười cười nói. Câu hỏi này giống hệt câu hắn từng nghiêm túc hỏi Đinh Nhan trên đường chạy trốn đến thành Kim Lăng, nhưng thần thái lúc này hoàn toàn khác biệt.
“Ta đã từng nói, thời đại thay đổi, quy tắc cũng thay đổi... Ta chỉ muốn cùng một kẻ cường đại đứng cùng một chỗ, mà không phải kề vai chiến đấu với một kẻ yếu đuối!” Đinh Nhan trực tiếp nói: “Mặt khác, ta chẳng qua chỉ là một Hắc Vũ cấp hai, Diêu Tường cùng Lục Vũ mới thật sự là lực lượng. Diêu Tường từng đi theo cậu một thời gian, cậu ta là kẻ cuồng tu luyện, bội phục nhất chính là cậu. Lục Vũ, ta nghĩ đại khái cho dù ta hiện tại trở về Bắc khu, cậu ta cũng sẽ không đi. Cậu ta từng nói, lúc ấy cậu cấp tốc xuất thủ, mặc dù mẹ và vợ cậu ta cuối cùng vẫn không cứu được, nhưng đã giải quyết cho cậu ta một vấn đề nan giải. Nếu cậu ta phải lựa chọn cứu ai trước, hiện tại chỉ sợ đều sẽ lâm vào sự tra tấn tâm linh kinh khủng! Cho nên, cậu cảm thấy ta có lựa chọn nào khác sao?”
“Hi vọng lần hợp tác thứ hai của chúng ta thành công!” Sở Vân Thăng cũng không cự tuyệt hợp tác với Đinh Nhan. Xảy ra chuyện như hôm nay với Cảnh Điềm, mình tại Tây khu lập ra một phạm vi thế lực cũng chưa hẳn là chuyện xấu. Chỉ bất quá, hắn mang trong người bí mật to lớn của Sách Cổ, trước khi hiểu rõ chân tướng, còn không định ra mặt, dùng danh nghĩa của Đinh Nhan là tốt nhất.
Khi Sở Vân Thăng cùng Đinh Nhan hai người từ tòa nhà ký túc xá đi ra, Đoạn Đại Niên đã sớm nghĩ kỹ chủ ý. Thập Tam gia cùng Sở Vân Thăng vậy mà quen biết, tin tức này lúc đầu để hắn có chút choáng váng, về sau hắn liền nghĩ thông suốt, cái gọi là hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt. Đầu quân cho Sở Vân Thăng cũng không có gì thiệt thòi, cũng không phải đầu quân cho cừu gia Thập Tam gia, đối với các huynh đệ cũng có thể ăn nói được. Chỉ là vị trí lão đại không còn, khiến hắn có một tia khổ sở.
Trở lại tiểu viện Sở Vân Thăng đã mua, Lộ Á Minh hoảng sợ biết được đám Hắc Vũ này chuẩn bị cướp đoạt địa bàn nơi đây. Hắn ngay từ đầu bị Đinh Nhan trực tiếp đánh ngất xỉu, thẳng đến khi sự tình giải quyết mới được làm tỉnh lại, điều duy nhất hắn biết là người của Nhạc Kình toàn bộ bị giết sạch không còn một mống! Một người sống đều không lưu! Hắn sợ đến mức toàn thân toát mồ hôi lạnh!
Lộ Á Minh nơm nớp lo sợ đứng trong sân một hồi, mãi không thấy ai để ý đến hắn. Bất quá hắn rất cao hứng, điều này chứng tỏ Sở Vân Thăng tựa hồ không định trách tội lên đầu hắn.
Những người này ngay cả Nhạc Kình - Hắc Vũ cấp hai Giáp đẳng, lại có quan hệ với Băng Vương bá chủ Tây khu - đều dám giết sạch, thì một chuyên viên phiến khu nho nhỏ như mình, sao có thể đặt vào trong mắt người ta?
Lộ Á Minh căn bản không biết là Sở Vân Thăng hiện tại bận rộn đến mức không có thời gian quản hắn. Hắn cùng Đinh Nhan trong phòng tiếp tục thương thảo hơn ba giờ đồng hồ.
Khi bầu trời một tia ánh sáng nhạt cũng sắp biến mất, Lộ Á Minh đứng đến mức chân sắp gãy, thì “thủ lĩnh giết người” Đinh Nhan cuối cùng cũng đi ra, “ủy thác” cho hắn một việc: làm người trung gian, “mua” lại tòa nhà văn phòng mười tầng cách tiểu viện không xa.
Kỳ thật tòa nhà văn phòng đã bị cư dân cũ thành Kim Lăng và nạn dân chiếm lĩnh, ở chật ních. Cái gọi là “mua” bất quá là dùng một chút lương thực ít ỏi, dùng thủ đoạn hòa bình đổi lấy việc bọn họ rời đi.
Lộ Á Minh miệng đầy đáp ứng. Hắn không hiểu những Hắc Vũ cực kỳ cường thế này tại sao muốn lãng phí lương thực đi đổi tòa nhà, lấy vũ lực của bọn họ, trực tiếp xua đuổi là được rồi, thậm chí bộ đội cảnh sát của mình liền có thể làm được.
Không hiểu thì không hiểu, hắn cũng không dám làm trái ý Đinh Nhan, chuẩn bị trong đêm liền đi làm việc tại tòa nhà kia. Đương nhiên cảnh sát cũng phải mang theo, vạn nhất có “hộ không chịu di dời” thì cũng phải vận dụng vũ lực uy hiếp. Cái thế đạo này, ai quản được chứ?
Đinh Nhan cùng người của Đoạn Đại Niên cộng lại hết thảy hơn 30 lưỡi đao, trong đó chỉ có Diêu Tường một người đạt đến trình độ cấp ba Bính đẳng, cấp hai chưa đến 10 người, còn lại phần lớn là Hắc Vũ cấp một.
Nhưng cỗ lực lượng này đặt ở Bắc khu hoặc là Đông khu có khả năng cũng không tính là gì, nhưng ở Tây khu, nhất là vùng khu ổ chuột này, thật sự là một cỗ thế lực khổng lồ.
Phương Khôi là người đầu tiên nhận được tin tức. Kỳ thật khi Cảnh Điềm bị bắt đi, hắn liền nhận được lời cầu viện của Lộ Á Minh, nhưng hắn không dám chọc vào Nhạc Kình. Đừng nói Nhạc Kình có quan hệ mật thiết với Tằng Hành Duệ - thủ hạ của Băng Vương, chỉ đơn thuần thực lực cấp hai Giáp đẳng của Nhạc Kình cũng không phải thứ hắn có thể chọc nổi, đành phải ai cũng không giúp.
Nhưng mà, sự tình trong vòng một ngày đã phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất. Đầu tiên là Nhạc Kình bị người ta giết sạch, tiếp đó những người này lại chiếm cứ nơi này không đi. Hắn thực sự không hiểu nổi, cái nơi chó ăn đá gà ăn sỏi này, đến tột cùng có chỗ nào hấp dẫn những người này?
Hắn rất nhanh đưa ra một quyết định: tranh thủ thời gian đi tìm nơi nương tựa Tằng Hành Duệ. Những người này giết người của Tằng Hành Duệ, sớm muộn gì cũng sẽ đánh nhau. Hắn đã bỏ lỡ một lần, lần này quả thực không thể lại sai. Cân nhắc thiệt hơn, hắn cảm thấy thế lực của Băng Vương vẫn cường đại hơn một chút, tối thiểu Hắc Vũ cấp ba phải nhiều hơn rất nhiều!
Mặc dù không làm được lão đại phiến khu nữa, nhưng cái thế đạo này, giữ mạng mới là quan trọng nhất.
“Phương Khôi chạy rồi?” Sở Vân Thăng có chút kỳ quái. Mặc dù hắn cùng người này không quen biết, nhưng vẫn luôn nước sông không phạm nước giếng.
“Đầu quân cho Tằng Hành Duệ rồi, sợ cậu trả thù hắn.” Đinh Nhan bình thản nói.