Tạo Hóa Chi Môn

Chương 249. Bị bắt gian

"Đa tạ đại ca..." Thiếu niên chấp tay cảm tạ Ninh Thành một câu rồi không đợi hắn kịp đáp lời, đã vội vã chạy nhanh vào một thương lầu cách đó không xa.

Ninh Thành nhìn lên tấm biển hiệu của thương lầu kia, trong lòng thầm than khổ. Đó chính là Thám Thận Thương Lầu – nơi mà tên tu sĩ Nguyên Hồn kỳ đã nhắc đến. Thiếu niên này vừa mới hồi phục một chút đã vội vã xông vào đó, rõ ràng là muốn bán tống bán tháo Thận Thạch trong tay.

Chắp nối các sự kiện lại, vết thương sau lưng cậu nhóc kia chắc chắn là do bị kẻ gian đánh lén vì Thận Thạch. Thiếu niên biết mình không đủ sức giữ vật báu nên mới chọn cách bán đi để giữ mạng.

Kẻ ra tay đánh lén mà không giết được một tu sĩ Huyền Dịch tầng tám thì tu vi cũng chẳng cao hơn là bao. Hơn nữa, việc có thể tiếp cận từ phía sau chứng tỏ kẻ đó là người quen. Nếu thiếu niên gặp chuyện, kẻ kia sẽ đắc lợi, giờ đây Ninh Thành nhúng tay vào cứu người, phiền phức e rằng sẽ sớm tìm đến hắn.

Ninh Thành lắc đầu, cũng không quá để tâm. Hắn đã quá rõ bản chất của những lời hứa hẹn trên tàu này rồi. Cấm đánh giết? Chỉ là lời nói suông để trấn an dư luận, miễn là không gây động tĩnh lớn ở nơi đông người, đám quản sự trên tàu sẽ chẳng rảnh hơi mà quản.

Một tên tu sĩ có tu vi ngang ngửa thiếu niên kia, muốn tìm hắn gây sự thì vẫn còn chưa đủ tư cách.

Ở thế giới này đã lâu, tính cách Ninh Thành đã thay đổi nhiều, lạnh lùng và quyết đoán hơn, nhưng sâu thẳm trong lòng, những chuẩn mực đạo đức cũ đôi khi vẫn trỗi dậy. Thấy người gặp nạn, hắn vẫn quen tay giúp đỡ một phen.

"Ngươi rước họa vào thân rồi, mau tìm chỗ nào trốn đi, đừng ra ngoài nữa." Một giọng nói trong trẻo truyền thẳng vào tai Ninh Thành. Hắn liếc mắt nhìn quanh nhưng tuyệt nhiên không phát hiện ra ai là người vừa truyền âm.

Ninh Thành vốn dĩ cũng nghĩ kẻ đánh lén thiếu niên kia tu vi tầm thường, nhưng lời cảnh báo vừa rồi khiến hắn cảm thấy sự việc có lẽ không đơn giản như mình tưởng. Hắn rảo bước nhanh về phòng, quyết định bế quan ẩn nhẫn cho qua ba tháng này.

Thế nhưng Ninh Thành mới về phòng được nửa ngày, trận pháp bảo vệ đã bị người bên ngoài chạm vào. Thần thức của hắn quét ra ngoài, thấy đứng trước cửa là một mỹ phụ có dáng vẻ cực kỳ đoan trang.

"Xin hỏi bà tìm ta có chuyện gì?" Ninh Thành biết rõ trên tàu này đối phương không dám ra tay công khai trong phòng hắn. Hơn nữa mỹ phụ này cũng chỉ có tu vi Huyền Dịch tầng chín, hắn hoàn toàn không e ngại.

Mỹ phụ dường như có chút ngượng ngùng khi đối diện với nam tu xa lạ, mặt nàng hơi ửng hồng, nhẹ giọng nói: "Vĩnh Di là biểu đệ của ta, hôm nay nó bị người ta đánh trọng thương, đa tạ đạo hữu đã ra tay cứu giúp. Ta đặc biệt tới đây để cảm ơn ngài."

"Ồ, chuyện nhỏ thôi, không cần khách sáo." Ninh Thành xua tay, tỏ vẻ thản nhiên.

Thấy Ninh Thành không có ý định mời mình vào phòng, mỹ phụ khựng lại một chút rồi chủ động nói tiếp: "Vì đạo hữu đã tận mắt thấy thương thế của Vĩnh Di, hiện giờ nó tuy đã ổn định nhưng ta vẫn muốn hỏi rõ hơn về vết thương lúc đó để đề phòng chuyện tương tự. Cái đó... ta có thể vào trong ngồi một lát được không?"

Ninh Thành mỉm cười đầy ẩn ý: "Mời vào."

Ngay khi mỹ phụ vừa bước chân vào phòng, Ninh Thành đã trở tay đóng chặt và kích hoạt lại trận pháp che chắn.

Thấy Ninh Thành phong tỏa căn phòng, mỹ phụ không những không sợ hãi mà còn khẽ mỉm cười. Nàng từ tốn cởi bỏ lớp áo khoác bên ngoài.

Lúc trước có lớp áo bao bọc còn không thấy rõ, giờ đây khi trút bỏ lớp ngoài, để lộ vùng cổ trắng ngần và thân hình vô cùng nóng bỏng, lồi lõm cực kỳ quyến rũ.

"Nghe nói đạo hữu lên tàu giữa chừng, trước đây ngài đi tàu của thương hội nào vậy?" Mỹ phụ vừa đi loanh quanh trong phòng vừa hỏi chuyện, đôi mắt không ngừng quan sát xung quanh.

Ninh Thành đứng dậy, đột nhiên kết vài thủ ấn kỳ lạ rồi ngồi xuống, bắt đầu thao thao bất tuyệt kể những chuyện trên trời dưới đất.

Mỹ phụ bị những lời nói nhảm nhí của Ninh Thành làm cho phân tâm, nhất thời quên mất mục đích chính của mình. Mãi đến nửa canh giờ sau, nàng mới sực tỉnh.

"Đạo hữu thấy ta thế nào..." Mỹ phụ ngắt lời Ninh Thành, khẽ nở nụ cười duyên dáng, giọng nói đã mất đi vẻ đoan trang ban đầu, thay vào đó là sự nũng nịu đầy khiêu khích.

Ninh Thành gật đầu: "Đẹp, rất đẹp."

"Ưm... ta cũng thấy đạo hữu rất có khí phách anh hùng. Ta thực lòng muốn cảm ơn ngài, ngài có thể lại gần đây một chút không..." Giọng mỹ phụ như mê hoặc, nàng đứng dậy, ánh mắt tràn đầy vẻ tình tứ.

"Nàng tên gì?" Ninh Thành đứng lên hỏi.

"Xương Ty Kỳ..."

"Ồ." Ninh Thành ồ lên một tiếng, rồi bất ngờ cởi áo khoác của mình ra, tiến về phía mỹ phụ. Nàng ta kinh ngạc, không ngờ sự việc lại diễn ra thuận lợi đến thế. Tên tu sĩ này định lực kém vậy sao? Nàng còn chưa tung hết chiêu mà hắn đã cắn câu rồi?

Nhưng ngay khi Ninh Thành đưa tay túm lấy và đánh rối mái tóc của nàng, Xương Ty Kỳ mới bừng tỉnh, lập tức há miệng hét lớn. Một tu sĩ Huyền Dịch tầng chín như nàng, tu vi cao hơn Ninh Thành mà lại không hề chống trả, chỉ biết la hét thất thanh.

Ninh Thành lúc này lại thong thả ngồi xuống, đợi nàng hét chán chê mới bình thản nói: "Nàng hét cũng vô ích thôi, âm thanh của nàng không lọt được ra ngoài đâu, chỉ có tiếng của ta mới truyền ra được."

Nói xong, Ninh Thành cầm lấy chiếc áo khoác của nàng để sang một bên, giọng điệu đột ngột thay đổi, trở nên vô cùng thân mật: "Kỳ Kỳ, lần sau nếu thiếu linh thạch thì cứ đến tìm ta. Giờ nàng về đi, kẻo có người lại nghi ngờ..."

"Ầm!"

Một tiếng nổ lớn vang lên, trận pháp phòng ngự của Ninh Thành bị phá hủy dữ dội. Một gã nam tu to khỏe, mặt mày hầm hố đứng ngay cửa, đôi mắt rực lửa giận dữ.

Tên này có tu vi Huyền Đan tầng bảy. Nhìn thấy cảnh Ninh Thành đang "ân cần" khoác áo lên vai mỹ phụ, y run rẩy chỉ tay vào nàng ta, gầm lên: "Ngươi... ngươi dám làm thật sao?"

"Thằng khốn, đến đạo lữ của ta mà ngươi cũng dám đụng vào, ngươi chán sống rồi!" Tên nam tu không đợi mỹ phụ kịp giải thích, lập tức chuyển mũi dùi về phía Ninh Thành, sát khí bốc lên ngùn ngụt.

Lúc này, ngoài cửa phòng đã tụ tập rất đông tu sĩ hiếu kỳ đứng xem kịch hay.

Ninh Thành bình thản mặc lại áo khoác, sau đó mới cao giọng đáp: "Đây là tàu Thám Thận, ngươi dám tự ý xông vào phòng ta hành hung? Hơn nữa, ta và Kỳ Kỳ là thuận mua vừa bán, ta cũng đã trả linh thạch sòng phẳng. Ngươi mù à, không thấy cái túi linh thạch ta đưa cho nàng sao?"

Chẳng cần Ninh Thành nói, mọi người đều đã nhìn thấy bên hông mỹ phụ đang treo một cái túi trữ vật. Nàng vốn đã có nhẫn trữ vật, giờ lại treo túi trữ vật lộ liễu thế kia, rõ ràng không phải đồ của nàng.

"Sư huynh, muội... muội..." Mỹ phụ bị bao nhiêu con mắt đổ dồn vào, tay chân run lẩy bẩy. Quần áo xộc xệch, mái tóc rối bời, dù có là kẻ ngốc cũng biết vừa rồi trong phòng đã xảy ra chuyện gì.

"Từ đầu đến cuối ta chẳng nghe thấy con tiện nhân ngươi gọi ta một tiếng nào..." Tên nam tu tức đến mức lạc cả giọng. Nói đến đây y chợt nhận ra mình lỡ lời, vội vàng im bặt.

Đám người xem xung quanh lập tức ồ lên kinh ngạc. Hóa ra đây là một màn kịch "mỹ nhân kế" để tống tiền, nhưng không ngờ lại bị tên tiểu tử trong phòng "ăn thật" luôn.

Ninh Thành khẽ nhíu mày, hắn cảm thấy có gì đó không ổn. Theo lý mà nói, hành động của hắn đủ để khiến đối phương nhục nhã, nhưng sao hắn vẫn thấy mỹ phụ kia dường như quá phối hợp với mình?

"Vinh chấp sự, trên tàu Thám Thận lại có kẻ dám quyến rũ đạo lữ của người khác, xin hỏi việc này xử lý thế nào?" Tên nam tu đột nhiên thu lại cơn giận, vẻ mặt trở nên lạnh lùng một cách lạ thường. Y quay sang chấp tay cung kính với một vị tu sĩ mặt trắng, tu vi Huyền Đan hậu kỳ vừa xuất hiện.

Vị Vinh chấp sự kia hừ lạnh một tiếng, thong thả nói: "Tàu Thám Thận chúng ta vốn không can thiệp vào chuyện cá nhân, nhưng chúng ta luôn đề cao sự công bằng và minh bạch. Loại chuyện đồi bại này đã xảy ra, chúng ta không thể khoanh tay đứng nhìn."

Y quay sang nhìn Ninh Thành, mặt không cảm xúc: "Số phòng 219, hợp đồng thuê phòng của ngươi là một năm, nhưng hành vi của ngươi đã bôi nhọ danh tiếng của Thám Thận hào. Đây là một nửa tiền phòng trả lại, ngươi lập tức rời tàu cho ta."

Vinh chấp sự ném một túi linh thạch cho Ninh Thành. Ninh Thành không một lời phản bác, thu lấy linh thạch rồi thản nhiên bước ra khỏi phòng. Một khi chấp sự trên tàu đã cấu kết với đối phương, hắn có muốn ở lại cũng không xong. Dù sao khoảng cách đến đảo Vọng Thận cũng không còn quá xa, tự mình bay về cũng tốt.

Hắn thừa hiểu, ngay khi hắn đặt chân xuống tàu, tên tu sĩ Huyền Đan tầng bảy kia chắc chắn sẽ đuổi theo truy sát. Nhưng Ninh Thành chẳng hề để tâm.

"Khá khen cho ngươi, ta rất phục loại người có thể lôi cả nữ nhân của kẻ khác vào phòng hành sự như ngươi. Đây là chút linh thạch hỗ trợ, hy vọng ngươi mạng lớn, đừng để yêu thú nuốt chửng." Một cái túi trữ vật rơi vào tay Ninh Thành. Lần này hắn đã kịp nhận ra người tặng, đó là một nữ tu mặc hắc y, dung mạo hết sức bình thường.

"Đa tạ." Ninh Thành chấp tay cảm tạ. Hắn nhận ra giọng nói này, chính là người đã cảnh báo hắn ở phường thị lúc nãy.