Ninh Thành không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức nhảy xuống hồ. Hắn thậm chí còn không kịp hỏi Ân Không Thiền nguyên do, chỉ sợ Hứa Ánh Điệp không biết bơi mà hồ nước này lại quá sâu.
Từ lúc Hứa Ánh Điệp biến mất đến khi Ninh Thành nhảy xuống chỉ vỏn vẹn vài nhịp thở.
Ân Không Thiền ngẩn ngơ nhìn mặt nước xao động, một lúc sau mới định thần lại. Nàng thở dài, thầm nghĩ nếu là mình, chắc chắn phải hỏi rõ sự tình rồi mới xuống cứu.
Nàng biết Ninh Thành không phải hạng người bao đồng, nhưng cũng hiểu tại sao hắn lại nôn nóng cứu Hứa Ánh Điệp như vậy. Có lẽ sự chân thành của Hứa Ánh Điệp cuối cùng đã lay động được hắn, chỉ là bản thân hắn vẫn chưa nhận ra mà thôi.
Từ việc dùng Nhiên Thọ Đan để cứu mạng, đến việc cắt cổ tay lấy máu cho hắn uống, rồi cả câu nói đầy kiên định "Ta sẽ giúp huynh"... Những hành động đó có thể là điên rồ trong mắt kẻ khác, nhưng đối với một người như Ninh Thành, chúng lại có sức công phá cực lớn.
Ân Không Thiền chợt tự hỏi, nếu vừa rồi người bị cuốn đi là nàng, liệu Ninh Thành có lao xuống cứu ngay lập tức mà không mảy may do dự, hay sẽ đứng lại hỏi cho ra lẽ rồi mới tìm cách? Hoặc thậm chí... hắn sẽ không cứu?
Vừa nhảy xuống nước, Ninh Thành lập tức hiểu ra vấn đề. Một thứ gì đó tựa như dải lụa mềm mại nhưng dai nhách quấn chặt lấy chân hắn, kéo mạnh xuống dưới. Không để hắn kịp phản ứng, một dải nữa lại lao tới quấn lấy tay.
Ninh Thành không chút do dự rút chiếc đoản đao ba cạnh từ bắp chân ra, dứt khoát chém đứt thứ đang trói buộc mình. Sinh vật này dường như cũng biết đau, sau khi bị chém đứt một nhánh, những sợi khác lập tức thu lại thật nhanh.
Nhận ra đó chỉ là một loại thủy tảo kỳ lạ, Ninh Thành thở phào. Hắn tăng tốc lặn xuống đáy, nhanh chóng tóm lấy Hứa Ánh Điệp đang bị đám thủy tảo lôi kéo. Hứa Ánh Điệp đang luống cuống quơ quào tứ phía, vừa chạm phải tay Ninh Thành, nàng định nắm chặt lấy theo bản năng cầu sinh.
Ninh Thành giật mình, nếu bị nàng khóa chặt tay, hắn sẽ không thể dùng dao cắt đứt thủy tảo, thậm chí cả hai sẽ cùng chết chìm. Nhưng ngay khi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, Hứa Ánh Điệp dường như nhận ra đó là Ninh Thành, nàng lập tức buông lỏng tay. Ninh Thành nhân cơ hội đó vung đoản đao liên tiếp, đám thủy tảo bị chém tan tác, vội vàng rút lui. Hắn ôm lấy eo nàng, đạp nước lao thẳng lên mặt hồ.
Trên bờ, Ân Không Thiền đang lo lắng đến phát sốt, thấy hai người trồi lên mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy lại giúp đỡ.
Hứa Ánh Điệp vừa lên bờ liền nôn ra mấy ngụm nước lớn, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt nhìn Ninh Thành vẫn tràn ngập vẻ dịu dàng: "Cảm ơn huynh."
"Hỗ trợ lẫn nhau thôi, trước đây nàng cũng từng giúp ta mà..." Ninh Thành đang nói bỗng im bặt.
Vừa rồi mải cứu người nên hắn không để ý, lúc này quần áo của Hứa Ánh Điệp ướt sũng dán chặt vào người, dưới ánh trăng vằng vặc, những đường cong tuyệt mỹ hiện lên rõ mồn một. Ninh Thành vốn đang tu luyện Bão Dương Thần Công, dương khí trong người vốn đã rạo rực, nay chứng kiến cảnh tượng này liền cảm thấy miệng khô lưỡi đắng. Hắn vô thức liếc sang Ân Không Thiền, tình trạng của nàng cũng chẳng khác là bao.
Ân Không Thiền thấy ánh mắt của hắn nhưng không hề tỏ ra thẹn thùng, chỉ nhìn Hứa Ánh Điệp rồi thản nhiên nói: "Muội chẳng phải nói sẽ giúp hắn sao? Cứ làm đi, ta coi như không thấy gì cả."
Hứa Ánh Điệp vẫn nhìn Ninh Thành với đôi mắt trong veo như nước, sự dịu dàng ấy như muốn tan chảy cả tâm can, rõ ràng nàng hoàn toàn không để tâm đến lời trêu chọc của Ân Không Thiền.
Ninh Thành ho khan một tiếng, nhặt đoạn thủy tảo vừa mang lên để đánh trống lảng: "Không biết đây là thứ gì, lại có thể chủ động tấn công người."
Cả hai nàng đều lắc đầu, họ cũng chưa từng thấy loại thực vật này bao giờ.
"Ta muốn xuống dưới xem lại một chút, cảm giác loại thủy tảo này có chút hữu dụng." Ninh Thành giơ đoạn thủy tảo trong tay lên.
Thấy hắn định xuống hồ lần nữa, Hứa Ánh Điệp lo lắng: "Huynh đừng xuống thì hơn, ta cảm thấy hồ nước này có gì đó rất quái dị."
Ân Không Thiền cũng đồng tình: "Hay là đợi sáng mai xem sao, ban đêm ở đây thực sự rất không ổn."
Ninh Thành thấy có lý, dù muốn nghiên cứu cũng không nhất thiết phải mạo hiểm ngay lúc đêm hôm thế này.
Sau sự cố vừa rồi, hai nàng không dám bén mảng xuống hồ nữa, chỉ múc nước lên bờ để tắm rửa sơ qua. Ninh Thành dùng đoản đao chặt vài cành hồ dương, dựng một chiếc lều tạm khá rộng rãi, đủ chỗ cho cả ba người nghỉ ngơi mà vẫn giữ được khoảng cách.
...
Sáng sớm hôm sau, Ninh Thành bị đánh thức bởi những tiếng ồn ào từ bên ngoài. Hắn mở mắt ra, phát hiện Hứa Ánh Điệp và Ân Không Thiền cũng vừa tỉnh giấc.
Điều khiến hắn ngạc nhiên là chiếc lều này không hề nhỏ, nhưng không hiểu sao hai nàng lại nằm sát rạt bên cạnh hắn. Hơn nữa, chẳng phải họ đã chia ca canh gác sao? Tại sao cả hai đều ngủ thiếp đi thế này?
"Hồ này có quỷ, chúng ta không dám ở bên ngoài." Ân Không Thiền thấy ánh mắt nghi hoặc của Ninh Thành, vội vàng giải thích.
"Chuyện đó để sau hãy nói, bên ngoài có tiếng người, hình như có khá nhiều người tới, ra xem thử đi." Ninh Thành nói đoạn liền vén màn bước ra ngoài.
Quả nhiên, bên ngoài có một nhóm bảy người cả nam lẫn nữ, kèm theo hai cỗ xe thú. Những người này khác hẳn với hai kẻ chết khát mà họ gặp trước đó, dù trên người đầy cát bụi nhưng tinh thần rất phấn chấn, trông chẳng khác gì người bình thường.
Nhóm người này đang vây quanh lều của Ninh Thành, dường như đang đợi họ ra ngoài. Dẫn đầu là một gã đàn ông da đen, đôi mắt nhỏ ti hí toát lên vẻ tinh ranh.
Thấy Ninh Thành dẫn theo hai mỹ nhân bước ra, gã thoáng chút kinh ngạc, đặc biệt khi nhìn rõ dung nhan của Ân Không Thiền và Hứa Ánh Điệp, trong mắt gã lộ rõ vẻ chấn động. Hai nàng sau khi tắm rửa sạch sẽ đã khôi phục lại vẻ đẹp khuynh thành thoát tục vốn có.
Ninh Thành âm thầm đề phòng, tay nắm chặt đoản đao chuẩn bị hành động, nhưng đối phương lại tỏ ra khá lịch sự.
Gã mắt nhỏ bước tới, khách khí hỏi: "Mấy vị cũng tới đây để tìm Tảo Nguyên Cân sao?"
Tảo Nguyên Cân? Ninh Thành mù tịt về cái tên này, đành đáp: "Chúng ta không phải đi tìm thứ đó. Chúng ta vô tình đi lạc vào sa mạc rồi mất phương hướng, xin hỏi từ đây đi bao lâu nữa thì thoát khỏi sa mạc?"
Nghe nói nhóm Ninh Thành không phải đối thủ cạnh tranh, gã mắt nhỏ dường như bớt đi vẻ cảnh giác, nhiệt tình đáp: "Từ đây ra ngoài mất khoảng nửa tháng nữa. Nếu không chê, các vị có thể theo xe thú của chúng ta về thành Á Luân."
"Vậy thì đa tạ quá. Ta là Ninh Thành, đây là hai người bạn của ta, Ân Không Thiền và Hứa Ánh Điệp. Chưa thỉnh giáo tôn tính đại danh của các hạ?" Ninh Thành nghe thấy có thể rời khỏi sa mạc liền mừng rỡ, chắp tay cảm tạ.
"Ta là Ma Ngang, lần này mọi người cũng là tạm thời góp nhóm tới đây hái Tảo Nguyên Cân." Ma Ngang lịch sự đáp lễ, đồng thời giới thiệu từng người trong đoàn cho Ninh Thành.
Ninh Thành để ý thấy một thanh niên trong đoàn đang cầm nửa đoạn thủy tảo mà hắn chém đứt tối qua, liền tò mò hỏi: "Ma huynh, thứ các người gọi là Tảo Nguyên Cân chính là loại thủy tảo mọc dưới hồ này sao?"
Ma Ngang gật đầu lia lịa: "Phải, chính là nó. Vì thứ này ở rất xa thành Á Luân, lại nằm giữa sa mạc hiểm trở, cực khó thu hoạch nên giá trị rất cao."
"Nó có tác dụng gì vậy?" Ninh Thành cảm nhận được thứ này không tầm thường.
Ma Ngang trịnh trọng giải thích: "Tảo Nguyên Cân chứa một loại thiên địa nguyên khí. Ở thế giới chúng ta đang sống, những thứ chứa nguyên khí cực kỳ hiếm hoi, mà Tảo Nguyên Cân là loại quý giá nhất. Người ta có thể chiết xuất nguyên khí từ nó để chế thành Tảo Nguyên Hoàn cho võ giả tu luyện. Chỉ một đoạn nhỏ thế này thôi cũng bán được một đồng bạc đấy."
Ninh Thành thầm nghĩ hèn chi, lúc chém đứt nó hắn đã cảm thấy có gì đó khác lạ. Hóa ra thứ này chứa nguyên khí, xem ra công dụng cũng tương tự như Tụ Khí Thạch.
"Dưới đáy hồ Tảo Nguyên Cân mọc đầy rẫy, sao lại nói là khó lấy?" Ninh Thành nhớ lại cảnh mình bị quấn chặt tối qua, rõ ràng số lượng dưới đó không hề ít.
Ma Ngang thở dài: "Ninh huynh không biết đó thôi, Tảo Nguyên Cân dai vô cùng, hơn nữa một khi bị nó quấn lấy thì coi như nắm chắc cái chết. Mỗi lần chúng ta tới đây đều phải tốn bao công sức mới hái được một chút."
Dai vô cùng? Ninh Thành nhớ lại mình chém một nhát là đứt, sao lại gọi là dai? Nhưng hắn nhanh chóng nhận ra, vũ khí của những người này đều là sắt thép thô sơ, chất lượng cực kém. Đoản đao của hắn dù ở giới tu tiên chỉ là rác rưởi, nhưng nguyên liệu luyện chế cũng vượt xa đao kiếm phàm trần.
"Hơn nữa, hồ này ban đêm rất nguy hiểm, người ta gọi nó là Bạch Y Quỷ Hồ. Đêm xuống rất dễ bị mất hồn mất vía, biến thành xác không hồn. Vì vậy chúng ta tuyệt đối không dám ngủ lại bên bờ hồ. Ba người các vị ở đây cả đêm mà không sao, đúng là phúc lớn mạng lớn." Ma Ngang tiếp tục giải thích.
Ninh Thành chợt nhớ lại lời Ân Không Thiền nói, thầm nghĩ chẳng lẽ trong hồ có quỷ thật? Nhưng đêm qua hắn lặn xuống rồi lại lên, hiện tại vẫn thấy bình thường đấy thôi.
Nghĩ đoạn, Ninh Thành đề nghị: "Ma huynh, hay là thế này, ta sẽ xuống hồ hái Tảo Nguyên Cân, tiền kiếm được chúng ta chia đôi, huynh thấy sao?"