Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Con vật không rõ tên kia có thể đã sống rất nhiều năm, xương cốt cứng một cách dị thường, đây cũng chính là điều hắn coi trọng. Uy lực của cung tên của hắn vẫn luôn không được như ý, vấn đề không phải ở cung mà là ở tên. Tên bằng trúc quá nhẹ, tầm bắn không đủ xa, độ chính xác cũng kém. Hắn muốn dùng những khúc xương này mài thành một ống tên bằng xương.
Tiểu gia hỏa bị nhốt trong vòng đá nghe thấy tiếng bước chân của hắn lại bắt đầu kêu la. Ngô Đông Phương đi qua nhìn một cái rồi quay về ngoài cửa động bắt tay vào làm việc. Do xương cốt quá cứng, công việc mài dũa diễn ra vô cùng khó khăn và chậm chạp. Tuy nhiên, hắn không hề vội vàng. Hạ triều ngoài đồ đồng ra không có kim loại nào khác, mà đồng rõ ràng không thích hợp để làm mũi tên, quá nặng, bắn không xa, độ cứng không đủ, không sắc bén. Những khúc xương đặc biệt này nếu có thể mài thành mũi tên bằng xương, uy lực nhất định sẽ rất kinh người.
Buổi trưa, hắn dùng bát đất đựng một ít nước vào vòng đá. Tiểu gia hỏa không uống, còn dùng móng vuốt hất đổ.
Hôm đó, hắn đến vòng đá xem xét năm sáu lần, nhưng không cho con gấu trúc nhỏ ăn.
Trưa hôm sau, hắn lại đặt bát đất đựng đầy nước vào trong. Lần này, con gấu trúc uống, nhưng hắn vẫn không cho ăn.
Chiều ngày thứ ba, tiểu gia hỏa cuối cùng cũng ị ra một bãi. Ngô Đông Phương kiểm tra phân, thấy phân hơi có mùi hôi, bên trong lẫn vài hạt giống của hoa quả.
Nếu chỉ bú sữa mẹ, phân sẽ không có mùi hôi. Có mùi hôi chứng tỏ tuy tiểu gia hỏa chưa cai sữa hoàn toàn nhưng đã bắt đầu ăn thịt. Còn mấy hạt giống hoa quả kia thì nói rõ nó đã từng ăn loại quả gì.
Xác định được những điều này, hắn lập tức ra ngoài tìm thức ăn cho tiểu gia hỏa. Sau khi trăng lên, hắn mang về một con thỏ và một đống lê rừng.
Điều khiến hắn không ngờ tới là tiểu gia hỏa rất háu ăn. Nó ngồi ở góc tường ăn xong bữa chính lại ăn thêm bảy quả lê tráng miệng.
"Cái đồ thùng cơm, đúng là cái đồ thùng cơm." Ngô Đông Phương tặc lưỡi lắc đầu.
Vừa dứt lời, ngoài cửa động bỗng nhiên có tiếng động lạ. Ngô Đông Phương quay đầu nhìn ra ngoài, thấy một bóng người từ sườn núi phía nam, từ tây sang đông, thoắt ẩn thoắt hiện.
Ngô Đông Phương bước nhanh đuổi theo. Đúng lúc này, nữ vu sư trong làng từ trên một cây đại thụ ở sườn núi phía tây bay đến, lướt tới trước mặt hắn, quát lớn, "Vừa rồi ngươi đã đi đâu?"
Thái độ của đối phương khiến Ngô Đông Phương rất phản cảm, nhưng hắn cũng không nổi giận, cũng không quay đầu bỏ đi, mà nghiêng đầu đứng tại chỗ.
"Ta hỏi ngươi vừa rồi đi đâu?" Nữ vu sư gia tăng ngữ khí.
Ngô Đông Phương giả vờ nghi hoặc, đồng thời dùng tiếng phổ thông nói: "Đồ ngu, người ngươi muốn đuổi theo chạy về hướng đông rồi".
Nữ vu sư không nghi ngờ có trá, từng câu từng chữ chậm rãi hỏi: "Ngươi vừa rồi có đi qua thôn chúng ta không?"
Lần này đối phương nói rất chậm, mà Minh Uyển khẳng định cũng đã nói cho vu sư này biết hiện tại hắn có thể nói chuyện đơn giản, lần này hắn không thể giả ngu nữa, chỉ có thể lắc đầu nói: "Không có".
"Thật sự không có?" Nữ vu sư giơ cây đồng trượng trong tay lên, gia tăng ngữ khí.
"Thật sự không có, ta vừa rồi vẫn luôn ở trong sơn động". Ngô Đông Phương lắc đầu nói.
Nữ vu sư cũng không tin lời hắn, dùng đồng trượng đẩy hắn ra, bước chân hướng vào trong sơn động.
Ngay lúc này, dưới chân núi truyền đến tiếng khóc gào thê lương, là do nữ nhân phát ra, kêu la: "Hài tử của ta!"
Tiếng kêu khóc dưới núi khiến nữ vu sư đột nhiên dừng bước, khom người mượn lực xông về phía tây, từ trên ngọn cây trong rừng liên tục mượn lực, nhanh chóng quay về hướng thôn.
Nữ vu sư có lẽ đang sử dụng khinh công hoặc pháp thuật tương tự, mỗi lần mượn lực đều có thể bay ra ngoài hai mươi mấy mét, nếu đổi lại là trước kia có lẽ hắn còn cảm thấy kinh ngạc, nhưng hắn trước đó đã từng thấy qua hỏa diễm hình người di chuyển nhanh chóng trên không trung, so với tốc độ như chớp giật của người ta, nữ vu sư giống như con cóc đang nhảy loi choi.
"Mau trả hài tử lại cho ta". Trong thôn lại truyền ra một tiếng kêu khóc, tiếng kêu khóc này rõ ràng không phải cùng một người với tiếng kêu khóc trước đó, giọng nói của người này thô hơn rất nhiều.
"Hỏng rồi, gia hỏa này trúng kế điệu hổ ly sơn của người ta rồi". Ngô Đông Phương xông vào sơn động, cầm lấy ống tên cùng cung tên chạy ra, nghĩ nghĩ lại chạy về cầm lấy áo chống đạn kia, vừa mặc vừa hướng xuống núi chạy, hắn không biết trong thôn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng căn cứ vào hai tiếng kêu khóc kia xem ra rất có thể có đứa hài tử nhỏ tuổi đã bị thương, hắn phải xuống núi bảo vệ Minh Uyển cùng hai đứa hài tử của nàng.
Đêm nay có trăng, Ngô Đông Phương mượn ánh trăng trong rừng nhanh chóng chạy, vừa chạy vừa nghe thấy trong thôn truyền đến tiếng thét chói tai hoảng sợ của nữ nhân và tiếng khóc sợ hãi của hài tử, nam nhân trong thôn ra ngoài vận chuyển khoáng thạch còn chưa có trở về, trong thôn phần lớn là nữ nhân và hài tử.
Thôn cách sơn động hắn đang ở khoảng năm sáu dặm đường núi, chưa tới mười phút Ngô Đông Phương đã chạy tới cửa thôn, nhà Minh Uyển ở đầu thôn, hắn trước tiên chạy tới xem, chỉ thấy cửa nhà mở toang, Minh Uyển cùng hài tử đều không có ở đây.