Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc này trong thôn cũng không có nữ nhân và hài tử chạy loạn khắp nơi, âm thanh chủ yếu tập trung ở khu vực giữa thôn, nơi đó có ánh sáng truyền ra, từ đó có thể thấy dân làng sau khi phát hiện nguy hiểm đều chạy đến chỗ ở của nữ vu sư để tìm kiếm sự che chở.

Hắn quen thuộc bố cục và đường đi trong thôn, nhanh chân chạy về phía nhà nữ vu sư, khi cách ngôi nhà còn hơn một trăm mét thì hắn chậm lại, hiện tại tình huống vẫn chưa rõ ràng, đối với kẻ địch hoàn toàn không biết gì, trong tình huống này mà xông ra ngoài tuyệt đối là sai lầm.

Lúc này tiếng thét chói tai của nữ nhân đã dừng lại, chỉ còn tiếng hài tử khóc, Ngô Đông Phương mượn nhà cửa và cây cối xung quanh nhà cửa từ trong bóng tối tiếp cận khu vực giữa thôn, khi còn cách đó năm mươi mét, hắn ngồi xổm xuống trong rừng cây giữa hai ngôi nhà.

Nữ vu sư lúc này đang cùng hai nam tử mặc áo đen đeo mặt nạ quần đấu, nữ nhân và hài tử trong thôn trốn ở phía sau mụ ta, nam tử trung niên bị cụt hai tay ngã ở cách đó không xa, nằm sấp trên mặt đất, không rõ sống chết.

Sau khi nhanh chóng tìm kiếm, Ngô Đông Phương phát hiện Minh Uyển cùng hai hài tử của nàng đều ở trong đám người, lúc này mới yên lòng, bắt đầu quan sát tình hình chiến đấu trên sân, cây đồng trượng kia chính là vũ khí của nữ vu sư, hai đối thủ của mụ ta sử dụng loại đơn đao màu đen kỳ quái, ba người khi đánh nhau đều sử dụng các chiêu thức võ công tương đối phổ biến, giống như môn tự do đối kháng hiện đại, nữ vu sư tuy một mình đấu hai người nhưng cũng không chật vật, hai tên bịt mặt dường như không muốn xung đột trực diện với mụ ta, khi tấn công luôn cố gắng vòng qua nữ vu sư để tấn công đám nữ nhân và hài tử phía sau mụ ta.

Do tình thế cũng không nguy cấp, Ngô Đông Phương không vội xuất thủ, nói lui một bước cho dù hắn muốn xuất thủ thì hiện tại cũng không dám xuất thủ, bởi vì hai tên bịt mặt kia vẫn luôn di chuyển nhanh, hắn không có cách nào nhắm bắn nhanh chóng, vạn nhất bắn lệch thì có khả năng làm bị thương nữ nhân và hài tử.

Căn cứ vào thân hình để phán đoán hai tên bịt mặt này đều là nam nhân, trừ va chạm binh khí ra, bọn chúng khi đánh nhau vẫn luôn tránh tiếp xúc thân thể với nữ vu sư, có mấy lần ngay cả hắn cũng có thể nhìn ra nữ vu sư để lộ sơ hở, mà hai tên bịt mặt kia lại không dùng hai chân và tay không cầm vũ khí để tấn công mụ ta.

Đối phương tấn công hồi lâu không hạ được nữ vu sư cuối cùng bắt đầu thay đổi chiến lược, không còn cố gắng vòng qua nữ vu sư nữa, mà triển khai tấn công trực diện với mụ ta, như vậy nữ vu sư lập tức rơi vào thế hạ phong, tứ phía đều bị tấn công, vất vả ứng phó.

Nhìn thấy tình hình này, Ngô Đông Phương bắt đầu lặng lẽ vòng qua phía đông, hiện tại hắn đang ở phía nam, đối diện với ba người và đám nữ nhân cùng hài tử phía sau ba người, bắn tên có nguy cơ làm bị thương người, vòng qua phía đông sẽ không còn lo lắng này nữa.

Bất quá vừa mới di chuyển được mười mấy mét thì hắn không dám động đậy nữa, bởi vì hắn nhìn thấy trên một cây đại thụ phía đông có một người đang đứng, người này cũng là một người bịt mặt, ngực không nhỏ, là nữ.

Ngô Đông Phương từ trong bóng tối len lén quan sát nữ nhân này, người này hẳn là bóng người mà trước đó hắn nhìn thấy trong sơn động, do sự xuất hiện của hắn, nữ vu sư mới không bị nàng dẫn đi quá xa, nếu không thì căn bản không kịp trở về cứu viện.

Ngay khi hắn đang cân nhắc làm thế nào thì phía bắc truyền đến tiếng kim loại đứt gãy giòn tan, Ngô Đông Phương quay đầu nhìn về phía bắc, chỉ thấy hắc đao của một trong hai tên áo đen bị đồng trượng của nữ vu sư chấn đứt từ chỗ chuôi đao.

Tên còn lại chớp lấy cơ hội, hắc đao rời tay, ném về phía đám người ở phía bắc.

Nữ vu sư nghe thấy tiếng thét chói tai của đám người, quay người lại, thấy không cách nào ngăn cản hắc đao, vội vàng nghiêng đầu đưa tay ra, xung quanh người hồng quang lóe lên, tay trái nhanh chóng di chuyển, theo cánh tay di chuyển, một vật màu vàng từ trước nhà bay ra, giữa không trung ngăn cản hắc đao đang tập kích đám người.

"Cách không di vật!" Ngô Đông Phương thầm kinh ngạc.

Sau tiếng leng keng, hắc đao cùng vật màu vàng kia đồng thời rơi xuống đất, thứ này không phải thứ gì khác, chính là cối xay thuốc bằng đồng đặt dưới mái hiên.

Thấy hắc đao mình ném ra bị nữ vu sư ngăn cản, tên áo đen gập người đạp đất lao về phía đám người, mọi người trốn trước nhà thấy hung thủ lao tới, thét chói tai bỏ chạy, tên áo đen kia nhân lúc hỗn loạn cướp lấy bọc hài tử trong lòng một nữ nhân, giơ cao lên trên đầu muốn đập chết đứa bé trong bọc.

Thấy tình thế nguy cấp, Ngô Đông Phương không kịp nghĩ nhiều, lấy tên ra lắp vào cung, bắn một mũi tên về phía tên áo đen kia.

Mũi tên này không lệch không nghiêng bắn trúng cổ của tên áo đen kia, động tác trên tay y lập tức dừng lại, nữ vu sư lướt người lên trước, cướp lấy bọc hài tử trong tay tên áo đen kia ném cho mẫu thân đứa hài tử.

Tên áo đen còn lại thấy đồng bọn bị giết, tức giận gầm một tiếng xông lên, xoay người trên không, đạp nữ vu sư bay ra ngoài.