Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Thượng sơ thổ khí? Các ngươi là người Thổ tộc?!" Nữ vu sư kinh hô thành tiếng.

Đối phương cũng không đáp lời, cầm lấy hắc đao bị cối xay thuốc ngăn cản lần nữa xông lên, ý đồ chém giết đứa hài tử trong bọc.

Lần này Ngô Đông Phương không bắn tên nữa, một là nữ vu sư kịp thời cứu viện, hai là nữ nhân áo đen đứng trên cây lúc này đang dựa theo phương hướng mũi tên bắn ra để tìm kiếm vị trí ẩn nấp của hắn.

Trước đó hắn vẫn cho rằng hai tên áo đen kia không tiếp xúc thân thể với nữ vu sư là vì trên người nữ vu sư có gì đó kỳ quái, bây giờ hắn rốt cuộc đã hiểu không phải như vậy, bọn chúng không tiếp xúc thân thể với nữ vu sư rất có thể là một khi tiếp xúc thân thể, nữ vu sư có thể dựa theo khí tức trong cơ thể bọn chúng để nhận ra thân phận của bọn chúng.

Thân phận bị nhận ra, tên áo đen kia không còn cố kỵ nữa, hai tay vươn ra, cách khônh di chuyển hai khối đá xanh to bằng cái chậu rửa mặt về phía nữ vu sư.

Ngô Đông Phương ở trong bóng tối nhìn thấy rõ ràng, tên áo đen này khi cách không di chuyển đá xanh thì bên ngoài thân thể cũng xuất hiện hồng quang nhàn nhạt.

Nữ vu sư vung đồng trượng đánh bay đá xanh, lần nữa lướt người ngăn cản tên áo đen kia.

Nữ nhân trên cây không xuất thủ, Ngô Đông Phương cũng không dám động, hiện tại hắn vẫn còn ở trong bóng tối, chiếm cứ ưu thế nhất định, hành tung một khi bại lộ thì ưu thế này sẽ biến mất, lập tức sẽ bị nữ nhân đứng trên cây tấn công, hắn không có nắm chắc chiến thắng nữ nhân kia, bởi vì đối phương rất có thể cũng biết pháp thuật.

Ngô Đông Phương chậm rãi rút tên lắp vào cung, kiên nhẫn chờ đợi thời cơ, mượn ánh trăng hắn có thể nhìn thấy quỹ tích ánh mắt tìm kiếm của nữ nhân kia, khi đối phương quay đầu nhìn về phía khu vực sau lưng hắn, hắn nhanh chóng kéo cung bắn một mũi tên về phía nữ nhân kia.

Đối phương cũng không có dấu hiệu phát hiện, sau một thoáng mũi tên bay tới cổ của nữ nhân, kèm theo hồng quang lóe lên bên ngoài thân thể nữ nhân, mũi tên bị cản lại, nữ nhân đột nhiên quay đầu lại.

"Hỏng rồi, trúng kế rồi". Ngô Đông Phương thầm kêu khổ, đối phương trước đó rõ ràng là muốn dụ hắn xuất thủ, từ đó xác định vị trí của hắn.

Quả nhiên, sau khi nữ nhân xác định vị trí của hắn thì xách hắc đao lao nhanh về phía hắn.

Trong nháy mắt, Ngô Đông Phương lần nữa kéo cung bắn ra một mũi tên, nhưng mũi tên này của hắn không phải bắn về phía nữ nhân áo đen kia, mà là bắn về phía tên áo đen đang cùng nữ vu sư quần đấu.

Tên áo đen kia không hề phòng bị, nhưng khi mũi tên bay tới gần y thì bên ngoài thân thể y lại xuất hiện hồng quang, hồng quang lóe lên rồi biến mất, mũi tên bị cản lại rơi xuống đất.

Tuy mũi tên không bắn trúng tên áo đen kia, nhưng lại khiến y phân tâm quay đầu lại, nữ vu sư thừa cơ vung đồng trượng đánh trúng đầu y, tên áo đen kêu thảm một tiếng ngã xuống đất.

Lúc này nữ nhân áo đen kia đã xông tới trước người Ngô Đông Phương, hắc đao vung nhanh, chém về phía cổ của hắn.

Thấy hắc đao của đối phương chém tới, Ngô Đông Phương không né tránh, mà ngược lại nắm chặt dao găm, dùng sức nhảy lên đâm về phía cổ của đối phương, trên người hắn mặc áo chống đạn, áo chống đạn sợ đâm nhưng không sợ chém.

Đối phương không ngờ hắn lại làm như vậy, trong lòng nghi ngờ, không đợi chiêu thức dùng hết liền xoay người né ra, mượn lực từ thân cây đại thụ, xông về phía nữ nhân đang ôm bọc hài tử ở phía bắc.

"Cẩn thận, còn một người nữa". Ngô Đông Phương hướng nữ vu sư lớn tiếng cảnh báo.

Nữ vu sư lúc này đang dò xét khí tức của tên áo đen bị mụ ta đánh ngã, nghe thấy tiếng của Ngô Đông Phương vội vàng đứng thẳng dậy, ném đồng trượng ra ngăn cản hắc đao mà đối phương ném về phía hai mẫu tử kia, sau đó xoay người nhảy lên, kéo lấy cổ chân của đối phương, hai người đồng thời ngã xuống đất.

Ngô Đông Phương nhanh chân chạy tới, lúc này hai nữ nhân đang lăn lộn đánh nhau trên mặt đất, hắn cầm dao găm, vội vàng tìm kiếm cơ hội xuất thủ.

"Đừng giết nàng ta, giữ lại người sống". Nữ vu sư lớn tiếng nói.

Nữ vu sư vừa dứt lời, mặt nạ trên mặt bị nữ nhân áo đen kia đấm nát, đồng thời khăn đen trên mặt nữ nhân áo đen kia cũng bị nữ vu sư kéo xuống.

Sau một thoáng kinh ngạc, hai người đồng thời đưa tay che mặt...

Hành động kỳ quái của hai người khiến Ngô Đông Phương ngẩn ra, sau khi phản ứng lại lập tức xoay người đi về phía tây, nhặt lên mũi tên bị rơi trên mặt đất, nhặt một cái rồi đi về phía thi thể tên áo đen, rút ra mũi tên bằng xương cắm trên cổ thi thể, toàn bộ quá trình không quay đầu lại, tuy hắn không biết hai người vì sao lại che mặt, nhưng đoán được có liên quan đến tập tục của họ, trong quy định bảo mật của quân đội có một điều, bí mật không nên nhìn thì đừng nhìn, cho dù nhìn thấy cũng phải giả vờ như không nhìn thấy.

Từ lúc mặt nạ và khăn đen trên mặt hai người rơi xuống cho đến khi họ che mặt ít nhất cũng phải ba năm giây, đêm nay có trăng, hắn cũng không mù, hai người trông như thế nào hắn đều nhìn thấy hết, nữ vu sư có khuôn mặt trái xoan, máu mũi chảy đầm đìa cũng không phá hỏng vẻ thanh tú của ả ta, người này chắc lớn hơn hắn vài tuổi, khoảng hai mươi sáu hai mươi bảy. Nữ nhân áo đen tuổi không lớn lắm, có lẽ còn chưa tới hai mươi tuổi, mặt tròn mắt to, trông khá xinh đẹp. Điểm chung của hai người là làn da trên mặt đều rất trắng, không biết có phải do quanh năm bịt mặt hay không.