Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Đạp đạp...
Bước chân lảo đảo, đại hán ngã vật xuống đất. Thương thế quá nặng, dưới thế công liên hoàn của Tô Dật, hắn đã triệt để trọng thương.
Hưu...
Cổ họng cảm thấy lạnh toát, một thanh đại đao đã gác lên cổ hắn khiến tóc gáy dựng đứng, linh hồn run rẩy.
- Các ngươi tổng cộng có bao nhiêu người? Tu vi thế nào? Kẻ mạnh nhất thực lực ra sao?
Tô Dật đứng trước mặt đại hán, đao kề cổ, nhàn nhạt hỏi.
- Tiểu tử, ngươi muốn làm gì? Ngươi dám giết ta, cả đội chúng ta sẽ không buông tha cho ngươi, ngươi trốn không thoát đâu!
Đại hán hoảng sợ. Hắn không thể ngờ lần gặp lại này mình lại thua thảm hại đến thế.
Xoạt xoạt!
Đại hán chưa dứt lời, Tô Dật đã vung đao. Máu tươi văng ra, cánh tay trái của hắn lìa khỏi cơ thể.
- A...
Đại hán kêu thảm thiết, đau đớn kịch liệt khiến mồ hôi lạnh to như hạt đậu túa ra.
- Ta chỉ hỏi ngươi một lần nữa. Các ngươi có bao nhiêu người? Tu vi gì? Mạnh nhất là ai?
Tô Dật lạnh lùng lặp lại. Biết người biết ta mới là quan trọng nhất.
- Chúng ta có hơn sáu mươi người, hai mươi Nguyên Huyền Cảnh. Đội trưởng là Nguyên Linh Cảnh nhất trọng, phó đội trưởng cũng sắp đột phá Nguyên Linh Cảnh. Ngươi dám giết ta, cả đội nhất định sẽ truy sát ngươi. Nếu ngươi thả ta, ta có thể cầu xin đội trưởng xóa bỏ ân oán, được không?
Đại hán triệt để hoảng loạn, thân thể giãy dụa lùi lại. Hắn chưa từng nghĩ có ngày một Nguyên Huyền Cảnh như hắn lại thua dưới tay một tiểu tử Nguyên Hồn Cảnh, phải dùng lời lẽ uy hiếp để giữ mạng.
- Vốn còn do dự có nên tha cho ngươi một mạng hay không, đáng tiếc, ta ghét nhất là bị kẻ khác uy hiếp.
Tô Dật lạnh lùng nói, đại đao trong tay chém xuống.
- Xoẹt...
Mũi đao xuyên qua lồng ngực, tiếng kêu thảm thiết tắt lịm. Đại hán trừng mắt nhìn thiếu niên như sát thần trước mặt rồi trút hơi thở cuối cùng.
Lục soát một hồi, trên người đối phương trừ vài cây dược liệu thì không có gì đáng giá, cũng không có Túi Không Gian.
Sưu...
Không chần chừ, Tô Dật lập tức rời đi. Nơi này không thể ở lâu, vừa rồi đối phương đã bắn tín hiệu, đồng bọn sẽ sớm kéo đến.
Từ thông tin vừa có được, Tô Dật không dám khinh thường. Đội trưởng mạnh nhất là Nguyên Linh Cảnh nhất trọng, tồn tại mà hắn chưa thể đối phó. Lại còn hai mươi tên Nguyên Huyền Cảnh, chắc chắn có kẻ thất trọng bát trọng, hắn cũng chưa đánh lại. Tuy nhiên hắn cũng không sợ, lần này hắn có mang theo át chủ bài.
…
Phanh phanh...
- Giết!
Bên phía Bích Linh và Dịch Vân, năm thiếu niên thiếu nữ đang giao chiến với bảy đại hán của tiểu đội mạo hiểm. Kết cục đã được định đoạt. Trong bảy đại hán chỉ có hai tên Nguyên Huyền Cảnh nhất trọng. Nhóm Quách Diễm dù sao cũng xuất thân tông môn lớn, vũ kỹ và công pháp vượt trội hơn nhiều. Rất nhanh, bảy tên kia đã bị tiêu diệt.
Tuy nhiên, Quách Diễm và Chu Đạt cũng dính máu, tóc tai bù xù, trông khá chật vật. Bảy tên kia tuy thực lực không cao nhưng kinh nghiệm thực chiến phong phú, ra tay tàn độc khiến nhóm thiếu niên chịu chút thiệt thòi.
- Tiểu tử kia chạy hướng này, truy!
Quách Diễm, Chu Đạt càng thêm tức giận, quyết không buông tha kẻ đã gây ra chuyện này.
- Không ổn, người này không phải đồng bọn của tiểu tử kia.
Một lát sau, nhóm Bích Linh vây quanh thi thể một đại hán, sắc mặt hồ nghi.
- Nhìn vết thương, giống như do người kia ra tay. Kỳ quái.
Bích Linh lên tiếng, đôi mắt sáng lên vẻ suy tư.
Sưu sưu...
Bỗng dưng, bốn phía có tiếng động. Thần sắc năm người trầm xuống, lập tức cảnh giác.
Sưu sưu...
Chỉ trong nháy mắt, chín bóng người lướt tới, khí tức cường đại bao trùm.
- Xem ra là các ngươi giết người của chúng ta!
Trong chín người, một trung niên sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm nhóm Quách Diễm.
- Phiền phức rồi.
Bích Linh nhíu mày. Trong nhóm người mới đến có kẻ khí tức rất mạnh, e là khó đối phó.
- Hừ, một đám ô hợp mà thôi, giết là được.
Chu Đạt khinh khỉnh nói.
- Tiểu tử thật càn rỡ. Có điều hai nữ nhân kia không tệ nha.
Một tên trong nhóm người mới đến mở miệng, ánh mắt dâm tà nhìn chằm chằm Bích Linh và Dịch Vân.
- Không sai, thật không tệ. Có thể là tiểu thư đại gia tộc nào đó. Huynh đệ chúng ta đã lâu không vui vẻ, lại chưa từng nếm qua mùi vị tiểu thư đài các.
- Khặc khặc, còn là hai người, cảm giác chắc chắn rất khác biệt.
Mấy đại hán cười hô hố, ánh mắt hau háu như sói đói. Bọn họ lăn lộn trong rừng lâu ngày, lại bị Tô Dật hành hạ khổ sở, giờ gặp được thiếu nữ xinh đẹp như vậy sao có thể kìm lòng. Ở trong Man Yêu Sâm Lâm này, danh tiếng môn phái lớn đôi khi cũng chẳng dọa được ai.
Nhìn ánh mắt dâm tà kia, Bích Linh và Dịch Vân nổi giận, trong mắt hiện lên hàn quang.
- Hừ, các ngươi muốn chết!
Thanh Phong không nhịn được nữa, bảo kiếm rung lên, nguyên khí dưới chân thành hình, lao tới tấn công.
- Giết!
Quách Diễm, Chu Đạt cũng lao theo, ra tay toàn lực.
- Gặp phải cường địch, cẩn thận một chút. Giữ lại mạng hai nữ nhân kia là được.
Nam tử dẫn đầu sắc mặt âm trầm, biết nhóm thiếu niên này không đơn giản nên không dám khinh thường. Hai bên lập tức lao vào hỗn chiến căng thẳng.
Trong khi đó, Tô Dật đã tìm được chỗ an toàn, sai Hỏa Điểu và Tuyết Viên âm thầm hộ pháp rồi ngồi xếp bằng điều tức. Liên tiếp thi triển Cuồng Long Tam Đao và Bát Hoang Nộ khiến hắn tiêu hao rất lớn. Hắn muốn tự mình kiểm chứng sự tiến bộ nên không để hai con thú ra tay. Kết quả khiến hắn khá hài lòng.
- Rống...
Ba canh giờ sau, Tô Dật bị Tuyết Viên đánh thức.
- Có người tới.
Tô Dật ngừng điều tức, sắc mặt đã hồng hào trở lại.
Trước một hạp cốc giữa dãy núi trùng điệp, năm thiếu niên thiếu nữ khí tức uể oải, vẻ mặt nghiêm trọng đi qua, chốc chốc lại ngoái nhìn phía sau.
- Là bọn họ.
Từ cửa sơn động trên cao, Tô Dật nhìn xuống năm bóng người, hơi nhíu mày. Không ngờ lại gặp lại nhóm người này.