Thần Đế

Chương 108. Thiếu Gia Vô Sỉ, Lột Sạch Túi Trữ Vật

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Xuất thân hẳn không đơn giản, có lẽ...

Bỗng dưng, mắt Tô Dật sáng lên. Xuất thân của năm người kia chắc chắn không tầm thường.

- Không có ai đuổi theo. Chúng ta nghỉ ngơi một lát, tận lực khôi phục rồi nhanh chóng đến điểm hội hợp.

Trong hạp cốc, y phục Bích Linh lấm lem vết máu, khí tức uể oải, sắc mặt tái nhợt nhưng đôi mắt vẫn toát lên vẻ kiên cường và quyến rũ.

- Phốc phốc...

Chu Đạt dừng bước, không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi, thân thể lảo đảo suýt ngã, phải vịn vào tảng đá mới đứng vững.

- Hỗn đản! Sau khi tụ hợp mọi người, phải giết sạch đám ô hợp này mới được!

Quách Diễm giận dữ nói, sắc mặt trắng bệch, khóe môi rỉ máu, tình trạng cũng chẳng khá hơn Chu Đạt là bao.

- Tranh thủ thời gian khôi phục đi.

Thần sắc Thanh Phong càng khó coi, hắn nhét vội viên thuốc vào miệng. Vết máu loang lổ trên người, tóc tai bù xù, khí tức tán loạn. Bốn người còn lại cũng vội vàng lấy đan dược trị thương ra uống. Cả nhóm đều tơi tả, ngay cả Bích Linh và Dịch Vân cũng bị thương không nhẹ.

- U, lại gặp mặt a!

Bỗng dưng, khi năm người vừa uống thuốc xong định tìm chỗ trị thương, một giọng nói thâm trầm vang lên. Sắc mặt cả năm đại biến, nhìn về phía phát ra tiếng nói.

Một thân ảnh quen thuộc lặng lẽ xuất hiện. Quần áo tả tơi nhưng khí chất lại thâm sâu khó lường.

- Là hắn!

Dịch Vân kinh ngạc nhìn thiếu niên kia. Ánh mắt thâm thúy kiên nghị của hắn khiến người ta khó quên, làm nàng không kìm được mà nhìn thêm vài lần.

- Tiểu tử, ngươi muốn làm gì!

Nhìn thấy Tô Dật, sắc mặt Quách Diễm đại biến, ánh mắt liếc ra sau lưng hắn xem có đồng bọn hay không.

- Oan gia ngõ hẹp, ngươi nói xem ta muốn làm gì?

Tô Dật cười nhạt, chậm rãi tiến lại gần. Nhìn bộ dạng thê thảm của họ, không khó đoán họ vừa trải qua một trận ác chiến với tiểu đội mạo hiểm.

- Tiểu tử, chỉ một mình ngươi?

Chu Đạt nhìn Tô Dật, có vẻ ngạc nhiên vì hắn đi một mình.

- Đương nhiên chỉ có mình ta.

Tô Dật cười, bước đến gần hơn.

- Một mình mà dám tới đây, tiểu tử ngươi muốn chết!

Quách Diễm không nhịn được nữa. Hôm nay hắn chịu quá nhiều nhục nhã, chưa từng chật vật thế này bao giờ.

- Xoẹt...

Dứt lời, dưới chân Quách Diễm nguyên khí phun trào, trường kiếm đâm thẳng về phía Tô Dật. Mọi chuyện đều do tên này gây ra, hắn quyết không tha.

- Xoẹt...

Trường kiếm đâm tới, nhưng bóng dáng Tô Dật trước mũi kiếm đột nhiên biến mất.

- Không ổn...

Quách Diễm không phải kẻ bất tài, trong khoảnh khắc đó hắn biến sắc, nhưng đã quá muộn.

- Thực lực lúc trước của ngươi còn chưa đủ, huống chi là hiện tại!

Giọng nói vang lên bên tai Quách Diễm, một cỗ khí thế hung hãn ập tới.

Ầm!

Thi triển Phù Diêu Bách Biến Bộ, Tô Dật né đòn tấn công yếu ớt của Quách Diễm, tung nắm đấm không chút lưu tình.

- Phốc...

Quách Diễm phun máu, ngã văng ra đất, giãy dụa không đứng dậy nổi. Hắn vốn đã là nỏ mạnh hết đà, cú đấm của Tô Dật tuy không chí mạng nhưng cũng đủ khiến hắn nằm đo ván.

- Hỗn đản! Quách Diễm sư huynh!

Thanh Phong và Chu Đạt thấy thế hét lớn, cùng lao tới tấn công Tô Dật.

- Nộ Long Trảm!

Đao xuất, nguyên khí dâng trào hội tụ trên lưỡi đao, tiếng rồng ngâm vang vọng. Tô Dật không do dự, tung đao quyết liệt.

Oanh... Keng keng keng...

Khí thế đáng sợ bùng nổ. Tiếng kim loại va chạm chát chúa. Bảo kiếm của Chu Đạt và Thanh Phong văng ra, cả hai bị đánh bay, hổ khẩu nứt toác, máu chảy đầm đìa.

Phốc phốc...

Hai người rơi xuống đất, thổ huyết lần nữa, không thể gượng dậy nổi.

- Ba tên nhãi ranh, thành thật một chút cho ta, bằng không tiểu gia không ngại lấy mạng các ngươi!

Tô Dật tiến lên, vác đao trên vai, ngồi xổm xuống lục lọi người ba thiếu niên, móc ra ba cái Túi Không Gian rồi hài lòng đứng dậy.

- Đây là thổ phỉ sao...

Nhìn thiếu niên quần áo tả tơi, vác đao như sơn tặc, Dịch Vân và Bích Linh trợn tròn mắt, ngây người tại chỗ. Hình ảnh này quá sức tưởng tượng, gây chấn động mạnh mẽ cho hai cô gái.

- Uy, đến lượt các ngươi. Tự giác giao Túi Không Gian ra hay để ta động thủ!

Tô Dật nhìn Bích Linh và Dịch Vân, ánh mắt tùy tiện không chút khách khí. Những kẻ xuất thân đại môn phái này chắc chắn có nhiều đồ tốt. Kiếp trước có câu: "Không lấy của địch là coi thường địch". Hắn nghèo rớt mồng tơi, đành phải "mượn tạm" tài nguyên của họ vậy.

- Tại sao ngươi có thể làm như vậy? Túi Không Gian là của chúng ta!

Dịch Vân sững sờ. Mái tóc hơi rối, da trắng như tuyết, đôi mắt kinh ngạc nhìn Tô Dật. Đây là trắng trợn cướp bóc a!

- Không đưa thì ta đành tự mình lục soát vậy. Hắc hắc.

Tô Dật nhìn hai cô gái, nụ cười nửa miệng đầy vẻ gian tà. Hai cô nương này cũng không tệ nha.

- Vân sư muội, đưa cho hắn đi!

Bích Linh nói với Dịch Vân, rồi lấy Túi Không Gian trong ngực ra, nhìn Tô Dật cắn môi hỏi:

- Tiểu đội mạo hiểm kia là kẻ thù của ngươi đúng không? Ngươi cố ý kéo chúng ta vào để đối phó bọn họ?

- Làm sao có thể? Đó là "trợ thủ" của ta mà. Ta khuyên các ngươi nên thành thật giao đồ ra, bằng không ta giao hai cô nương cho đám người háo sắc kia, lúc đó hối hận cũng không kịp đâu.

Tô Dật nhìn nhóm Bích Linh, đời nào hắn chịu thừa nhận mình dùng kế "Trai cò đánh nhau".