Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Ngươi... hạ lưu vô sỉ...
Nghe Tô Dật dọa dẫm, Dịch Vân mắng yêu một câu nhưng tay vẫn vội vàng móc Túi Không Gian trong ngực ra.
- Hai tiểu cô nương như hoa như ngọc, nếu rơi vào tay đám người kia mới biết thế nào là hạ lưu vô sỉ thật sự.
Tô Dật bĩu môi. Mình đã làm gì đâu mà bị mắng là hạ lưu vô sỉ chứ.
- Cho ngươi!
Bích Linh cắn răng ném Túi Không Gian cho Tô Dật. Nàng không tin lời hắn nói. Tiểu đội mạo hiểm kia chắc chắn là kẻ thù của hắn, và hắn đã lợi dụng các nàng để đối phó bọn chúng. Tên này quá âm hiểm xảo trá!
- Cho ngươi.
Dịch Vân cũng không chần chừ ném túi qua, dường như rất sợ bị giao cho đám người kia.
- Hắc hắc...
Nhận hai Túi Không Gian, Tô Dật cười hài lòng, nhét vào ngực rồi nhặt luôn ba thanh bảo kiếm của nhóm Quách Diễm. Kiếm tốt thế này bỏ đi thì phí.
Nhóm Quách Diễm trơ mắt nhìn, lửa giận bốc lên ngùn ngụt nhưng lực bất tòng tâm. Bọn họ bị thương quá nặng, đứng còn không vững nói gì đến chiến đấu.
- Không có ăn không có mặc, tự có địch nhân đưa tới cửa. Không có súng không có pháo, đồ của địch chính là của ta...
Tô Dật vác đao hát nghêu ngao, tâm trạng cực tốt, vẫy tay chào tạm biệt rồi nghênh ngang bỏ đi, để lại cho năm người một bóng lưng khó quên.
- Tên này thật đặc biệt, chỉ là có chút đáng ghét.
Dịch Vân lẩm bẩm. Nàng chưa từng gặp ai như thiếu niên này.
- Bích Linh sư tỷ, vừa rồi có phải chúng ta bị cướp không?
Lúc này Dịch Vân mới hoàn hồn, ngơ ngác hỏi Bích Linh.
…
Tô Dật vừa đi vừa hát, thu hoạch lần này không nhỏ. Năm cái Túi Không Gian chắc chắn chứa nhiều đồ tốt.
- Tiểu đội mạo hiểm và nhóm người kia đánh nhau, đây đã là nhóm thứ hai...
Tô Dật vừa đi vừa tính toán. Nhóm đầu tiên chắc chắn không đủ sức làm năm thiếu niên kia chật vật đến thế, vậy là họ đã đụng độ nhóm thứ hai. Hắn quyết định chơi trò "Ôm cây đợi thỏ, tiêu diệt từng bộ phận".
Quả nhiên, đến hoàng hôn, Tô Dật phát hiện nhóm tìm kiếm của tiểu đội mạo hiểm. Bốn tên nhìn thấy hắn liền định bắn tín hiệu.
- Chít chít!
Nhưng chưa kịp hành động, tiếng chim kêu xé gió vang lên. Một luồng kình phong đáng sợ ập xuống, đầu của tên định bắn tín hiệu bị bóp nát bấy.
- Ngao...
Một con đại viên trắng như tuyết xuất hiện, tát một cái nát bét một tên khác. Hai con Man Thú xuất hiện với khí thế hung hãn tột độ. Hai tên còn lại run rẩy, chân tay bủn rủn.
- Xoẹt...
Bóng người như điện lướt qua, đao quang lóe lên, đầu hai tên còn lại lìa khỏi cổ.
Bốn tên này đều là dân lão luyện nhưng không chịu nổi biến cố quá nhanh, bị hai con Man Thú dọa mất mật rồi bị miểu sát.
Lau vết máu trên đao, Tô Dật nhìn mấy cái xác, mắt lóe hàn quang:
- Đã nhớ thương ta như thế, vậy từ giờ ta sẽ chủ động xuất kích, chơi với các ngươi tới cùng!
Ba canh giờ sau. Sâu trong rừng, thêm ba cái xác máu thịt be bét, đại đao nhỏ máu, khóe miệng Tô Dật nhếch lên nụ cười lạnh.
Ngày thứ hai, đêm xuống. Trăng mờ sao sáng, núi rừng âm u.
Ầm! Bành bành bành!
Tiếng va chạm trầm đục vang lên. Mấy cái xác nằm ngổn ngang, máu chảy lênh láng, mắt mở trừng trừng đầy kinh hoàng.
Ngày thứ ba, bình minh chưa ló dạng.
- Ngao...
Tiếng thú hống vang vọng hạp cốc. Phanh phanh phanh...
Mặt đất rải rác thi thể, máu nhuộm đỏ đất đai, khí tức huyết sát nồng nặc.
Trong không gian thần bí, Tô Dật ngồi xếp bằng, lực lượng thiên địa nồng đậm như linh xà chui vào cơ thể.
Trong ba ngày, Tô Dật chủ động xuất kích, tiêu diệt năm nhóm của tiểu đội mạo hiểm, giết không dưới ba mươi người, trong đó có cả Nguyên Huyền Cảnh lục trọng và thất trọng nhờ sự trợ giúp của Tuyết Viên và Hỏa Điểu.
Những trận chiến cường độ cao giúp khả năng thực chiến của Tô Dật tiến bộ vượt bậc. Các vũ kỹ như Cuồng Long Tam Đao, Thất Thương Quyền, Xích Viêm Chưởng đều trở nên thuần thục hơn. Chỉ tiếc đao thứ ba của Cuồng Long Tam Đao hắn vẫn chưa luyện được.
Sự chém giết và tẩy lễ này cũng khiến Hỗn Nguyên Chí Tôn Công trong cơ thể Tô Dật sôi trào, chiến ý dâng cao, càng thêm hiếu chiến! Mỗi lần điều tức sau trận chiến, hắn đều cảm nhận được sự tiến bộ rõ rệt. Hắn cảm giác Hỗn Nguyên Chí Tôn Công sinh ra là để chiến đấu!
…
- Nghe tin gì chưa? Gần đây Đào Thiên Thành sứt đầu mẻ trán, không biết đắc tội ai mà thủ hạ bị giết không ít, tổn thất nặng nề!
- Ta cũng nghe nói, nhiều người bất mãn đã bỏ đi rồi!
- Nghe đâu tất cả là do một thiếu niên làm!
- Không thể nào! Một thiếu niên sao có thể giết nhiều người như vậy?
- Nghe nói thiếu niên đó giết đệ đệ của Đào Thiên Thành. Hắn muốn báo thù nhưng đụng phải cọng rơm cứng.
- Ta còn nghe nói thiếu niên đó có trợ thủ!
- Hắc Sát Môn đang treo thưởng một thiếu niên, có khi nào là cùng một người không?
- Rất có thể! Nếu gặp được thì phát tài to!
Tin tức lan truyền như bão tố.